Quyển 1 · Chương 82: Lấp giếng: Liên thủ, lợi thế thuộc về chúng ta
Mã Hiên:……
Hắn mang lên mắt kính gọng vàng, tầm mắt khôi phục, trầm giọng, “Lão Trương, ta cũng không phải cái gì người tốt lành gì, thời khắc mấu chốt nên làm thế nào cho phải, ta vẫn là phân biệt rõ được.”
Trần Minh, “Đừng có áp lực tâm lý, lão Mã. Linh cảnh bên trong, trừ bỏ chúng ta người chơi, tất cả đều là dân bản xứ. Bọn họ căn bản không phải người Trái Đất.”
“Nói khó nghe hơn, chúng nó đơn giản chính là một đám NPC trong trò chơi, chỉ là lớn lên có máu có thịt, rất giống chúng ta mà thôi.”
Phía sau truyền đến giọng một người phụ nữ, “Hắn nói không sai, linh cảnh, trừ bỏ người chơi chúng ta, sinh mệnh khác đều có thể xem như không phải con người. Nếu không phải có quy tắc tất tử hạn chế, với tính tình táo bạo này của ta, ta đã sớm coi chúng nó như gia súc dê bò mà mổ thịt rồi.”
Một nam sinh lại rụt rè lên tiếng, “Họa tỷ, chị nói nhỏ chút đi. Nơi này là Thôn Ủy Hội, nhiều người nhiều mắt, vạn nhất bị người trong giếng thôn nghe được, làm nhiệm vụ trở nên rắc rối hơn thì thiệt lớn.”
Trần Họa lười phản ứng, tiến lên ngồi phịch xuống bên cạnh Trần Minh, “Trương lão đệ, cậu nói xem ngày mai chúng ta có thể liên thủ thử xem không. Ví dụ như bốn người chúng ta cùng hành động, nói cách khác, lên núi điền giếng, bên ta là bốn, giếng thôn là hai, ưu thế sẽ nghiêng về phía chúng ta.”
“Điền bốn cái miệng giếng, đi bốn lần. Mặc dù phải đi bốn chuyến, nhưng như vậy chúng ta có thể kéo suất thương vong xuống mức thấp nhất.”
“Cậu thấy thế nào?” Trần Họa cười tủm tỉm.
Trần Minh: “Tôi thấy không đơn giản như vậy đâu, sơ hở rõ màng màng thế này, phó bản linh cảnh sẽ không để chúng ta thực hiện trót lọt đâu.”
Trần Họa, “Tôi cũng nghĩ vậy, nhưng chúng ta có thể thử xem.”
Trần Minh, “Vậy cứ thử xem.”
Trần Họa, “Đúng rồi, cho cậu một manh mối. Ở trong thôn trực tiếp giết người, khiêng thi thể lên núi, ngọn núi đó người chơi chúng ta không thể đi lên.”
Trần Minh uống ngụm canh, “Ừm, tôi biết, tôi thử rồi.”
Trần Họa trợn trừng mắt, “Cậu điền giếng xong, xuống núi rồi mà còn giết một người trong thôn á?”
Trần Minh, “Đúng, là cái gã canh giữ thôn, tóc tai bù xù như tổ chim, đầu óc trông có vẻ không bình thường lắm.”
Xuống núi giết người, khiêng thi thể lên núi, Trần Minh quả thực đã làm rồi.
Kết quả, y như lời nữ nhân tóc bím, ngọn núi đó hắn không thể đi lên.
Chỉ có thể quanh quẩn ở chân núi.
Dù có châm đuốc ma quỷ, tuyệt đối cũng không lên nổi, đi mãi đi mãi, cuối cùng vẫn quay về chân núi.
Có thể thấy được muốn lên núi điền giếng, bắt buộc phải có người trong thôn dẫn đường.
Hơn nữa người đó bắt buộc phải còn sống.
“Lúc giết người, không bị người trong thôn phát hiện chứ?” Trần Họa trầm giọng hỏi.
“Không.” Trần Minh đáp, “Bị phát hiện thì chẳng phải thành hung thủ giết người sao, thân phận của chúng ta là người tình nguyện, thân phận ban đầu là ác, thân phận sau là thiện, hành vi rành rành trái ngược thân phận thế này mà làm không khéo sẽ kích hoạt quy tắc tất tử, sao tôi dám làm.”
Trần Họa:……
Cô ta cũng thế, lúc ra tay giết người đã chọn địa điểm ở trong nhà.
Cô ta và đệ đệ của mình đã giết một gã ái nam ái nữ.
……
Trước khi trời tối, lần lượt có thêm ba người trở lại Thôn Ủy Hội.
Đó là Âm Dương Nhân Nghiêm Kính, Võ Đại Lang Lưu Chí Vĩ, và thiếu phụ hai con Diêu Đình.
Trên người ba người, vết máu của người trong thôn hãy còn rõ mồn một.
“Không… Không phải nói là điền giếng sao, sao… Sao lại còn phải điền cả người nữa.” Thiếu phụ Diêu Đình sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.
Võ Đại Lang Lưu Chí Vĩ thốt lên, “Tôi đã biết mà, phó bản linh cảnh cấp A+, tuyệt đối không đơn giản thế đâu.”
Âm Dương Nhân Nghiêm Kính vẫn giữ vẻ trầm mặc.
Lấy đồ ăn xong, hắn lủi thủi ngồi xuống đối diện Trần Minh, cúi đầu ăn cơm.
【 Đếm ngược tử vong: Lý Tử Hàm, 18 phút 49 giây 】
Thời gian đếm ngược tử vong của Lý Tử Hàm đã xuất hiện từ lâu.
Lại chết thêm một Lý Tử Hàm nữa, trong bốn người tên Tử Hàm nay chỉ còn lại Trương Tử Hàm.
“Trời đã tối rồi mà vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ điền giếng, chỉ còn lại hai người, đồng nhân mặt chữ điền và Lý Tử Hàm.”
Lão già kia từng nói, khi trời tối, việc điền giếng sẽ trở nên rắc rối hơn.
“Ý của câu này, chẳng lẽ là khi trời tối, điền giếng phải hiến tế hai người vào trong giếng?”
Trần Minh thầm nghĩ.
“Chắc không đến mức ấy đâu, chết hai người, ngoài người chơi ra thì phải chết thêm một người trong thôn, người trong thôn cũng phải trả giá bằng mạng sống, lên núi điền giếng thế này chắc chắn bọn chúng sẽ không đồng ý.”
Trần Minh lẩm bẩm.
Đúng lúc này, sinh viên thôn quan Lục Phong đột nhiên tới nơi.
Lộc cộc……
Hắn ta sải bước đến bên cạnh Trần Minh, vành mắt nứt toác, “Huynh đệ Trương Vĩ, hai dân làng đi cùng anh lên núi điền giếng đâu rồi, sao chỉ có một mình anh trở về, không thấy họ đâu nữa?”
“Bị tôi…”
【 Đếm ngược tử vong: Trần Minh, 3 giây 】
Trần Minh chỉ tính thử một chút, nào ngờ lại thật sự kích hoạt quy tắc tất tử, xem ra đối với người trong thôn, người chơi không thể nói thật mà phải nói dối.
“Bị anh làm sao?” Thôn trưởng Lục Phong, đôi tròng mắt vằn vện tơ máu.
Trần Minh đáp, “Bị tôi vứt lại rồi. Lúc xuống núi, mấy người cùng đại tỷ kia đi nhanh lắm, cứ như đang chạy trốn vậy, hoàn toàn không quan tâm tôi có theo kịp hay không. Thế là thành ra tôi phải xuống núi một mình.”
“Sao thế? Bọn chúng không về nhà à?”
“Đúng vậy, không về.”
Thôn trưởng Lục Phong không hỏi thêm, bước đến bên cạnh Mã Hiên, chất vấn, “Mã hiền đệ, cặp tỷ muội đi cùng cậu lên núi đâu rồi, sao không thấy họ nữa? Cậu, có phải đã làm gì bọn họ rồi không?”
Mã Hiên đẩy đẩy mắt kính gọng vàng, “Tôi làm gì được bọn họ chứ. Bọn họ xuống núi xong thì bị một tên tóc vàng còn chưa đẹp mã bằng một phần mười tôi cưỡi quỷ hỏa chở đi rồi. Thôn trưởng Lục anh nên đi tìm tên tóc vàng chạy quỷ hỏa ấy mà đòi người, chứ đừng hỏi tôi. Gặp chuyện thế này, tôi đây cũng đành bất lực.”
“Hóa ra là vậy, bị thiếu niên quỷ hỏa chở đi à.” Thôn trưởng cười cười, “Cặp tỷ muội đó không có cha mẹ quản giáo, lại chưa trải sự đời, đời này chưa thấy qua mấy người đàn ông ngoài người trong thôn. Bị tên thiếu niên tóc vàng dụ dỗ bằng quỷ hỏa mà chịu không nổi cũng là chuyện bình thường.”
Thôn trưởng tỏ vẻ lý giải.
Hắn ta lại vòng đến bên cạnh Trần Họa, “Muội muội, hai người trong thôn cùng muội lên núi đâu? Sao cũng không thấy về thế?”
Trần Họa đáp, “Điền giếng xong, vì muốn tranh quyền giao phối với tôi, hai người họ tỏ tình với tôi xong rồi lao vào đánh nhau. Kết quả chẳng ai đánh lại ai, quần nhau chán chê rồi tự lăn ra đánh chết lẫn nhau.”
“Thôn trưởng Lục, chuyện này không thể trách tôi được đâu, tôi từ chối cả hai người họ cơ mà.”
“Nếu anh cứ nhất quyết muốn trách tôi thì tôi cũng chịu thôi, hết cách, tại cái mị lực chết tiệt này của phụ nữ tôi đây.”
Lục Phong:……
Cô đến đây để tấu hài à?
Lục Phong lại lần lượt hỏi nam sinh tóc bím, Võ Đại Lang, thiếu phụ, âm dương nhân.
Không ngoại lệ, đều chẳng nhận được câu trả lời mình muốn.
Đành phải bỏ cuộc, sau khi bày tỏ lời xin lỗi chân thành liền quay người bỏ đi.
Thôn trưởng vừa đi, Mã Hiên đã thò đầu ra, “Người đẹp, hai người trong thôn cùng cô lên núi, thật sự vì tranh giành cô mà vung tay đánh nhau, rồi tự đánh chết lẫn nhau luôn à?”
Trần Họa đem chiếc đũa quăng ngã trên bàn cơm, ưỡn ngực, “Đó là khẳng định lạp, thế nào, ngươi đang nghi ngờ nữ tính mị lực của ta?!”
Đúng, ta nghi ngờ. Mã Hiên rụt đầu lại, lẩm bẩm, “Sao từng người đều trừu tượng thế…”
“Đã chết…”
Sự chú ý của Trần Minh lại đặt ở lòng bàn tay, đếm ngược tử vong của Lý Tử Hàm, về không.
Nam mặt chữ điền, Đồng Nhân, đếm ngược tử vong của hắn vẫn chưa xuất hiện.
Ban đêm rất an toàn, không có chuyện gì xảy ra.
Bảy người Trần Minh đều ngủ một giấc đến tận sáng bạch, giữa chừng không hề tỉnh lại.
Mở mắt ra đã là bảy giờ sáng, mặt trời đã mọc lên.
“Lần đầu tiên ngủ say trong linh cảnh thế này, tám giờ lên giường, ngủ mười một tiếng, giữa chừng vậy mà không tỉnh lại lần nào.”
Trên chiếc giường bên cạnh, Mã Hiên đang đi giày, “Lão Trương, cậu có thấy hơi quái lạ không?”
Truyện liên quan
Huyết Quan Kinh Ngữ Chi Quỷ Quái Xuất Thế
Cửa sinh tử, một niệm sinh, vạn niệm diệt; luân hồi thế gian, yêu hận tình thù, ai có thể ...
Xuyên Qua: Sống Tạm Lý Chí
Đây là cái thế giới chó má gì vậy? Danh môn chính phái cũng ăn người uống máu.. Những cao ...
Đêm Khuya Quỷ Ảnh, Huyền Nghi Đoản Thiên Chuyện Xưa Tập
Mỗi câu chuyện xưa là một chuyến thám hiểm độc lập, dẫn dắt người đọc thâm nhập vào thế giới ...
Bảy Ngày Niết Bàn Khởi Động Lại
Khi ý thức nhân loại trở thành chuỗi số hiệu trong thực nghiệm trường, bảy tầng thí luyện vắt ngang ...
Khủng Bố Phát Sóng Trực Tiếp: Nàng So Hung Trạch Còn Hung
Đường Khương ham rẻ mua một căn biệt thự giá thấp, nhưng chỉ vài ngày sau khi dọn vào, ác ...
Cuồng Đồ!
Đoán mệnh bảo ta là tướng, công thành chết vạn người.. Ý rằng ta phải tự tay đánh bại một ...