Quyển 1 · Chương 94: Lấp giếng: Ngày cuối cùng

Quả phụ thò ra một cái đầu, nước mắt lưng tròng, “Nam nhân, ngươi là nghiêm túc?”

“Ta nhìn qua giống như đang nói láo sao.” Trần Minh thản nhiên, “Ngươi nếu không tin, có thể cùng ta cùng nhau qua đi, ta làm trò mặt ngươi đem nàng tẩn cho một trận, không đem nàng đánh thành đầu heo, thề không bỏ qua.”

“Nàng chính là mối tình đầu của ngươi…”

“Mối tình đầu thì thế nào?” Trần Minh rất đàn ông, “Có thể so với vợ của ta sao? Không thể. Cô ta ngay cả một cọng lông của vợ ta cũng không bằng.”

“Nam nhân, đây chính là ngươi tự mình nói, ta không bức ngươi, ngươi nhưng đừng đổi ý.”

Quả phụ như là người thắng, khóe miệng khẽ nhếch, cười.

“Tuyệt không đổi ý, nói tấu liền tấu, ai không tấu người đó là tôn tử!”

Trong thôn Lưu Quế Hương gặp tai họa, Trần Minh cưỡi xe máy điện, chở quả phụ, tìm đến tận nhà cô ta, ngay trước mặt cha mẹ Lưu Quế Hương, đánh cô ta một trận nhừ tử, tay đấm chân đá.

Mặt Lưu Quế Hương đều bị đánh thành đầu heo.

Vẫn là quả phụ kéo túm Trần Minh lại, mới không để Lưu Quế Hương chịu đựng mưa rền gió dữ mãnh liệt hơn.

Trên đường trở về quả phụ vui vẻ cực kỳ, đầu gối lên lưng Trần Minh, trong miệng hừ tiểu điệu, trên mặt tràn đầy nụ cười hạnh phúc.

Hôm nay lấp giếng, nhiệm vụ hoàn thành.

Ngày thứ sáu.

Nhà quả phụ.

Trần Minh có dự cảm hôm nay lại sẽ xảy ra chuyện gì đó.

“Ba ba ba ba, hôm nay có thể hay không không ra ngoài công tác, ở nhà bồi mẹ và Tử Hiên.”

Giống như hôm qua, Tử Hiên lại đưa ra yêu cầu.

Trần Minh nựng má thằng bé, “Đương nhiên có thể, bất quá Tử Hiên phải bồi ba ba lên núi lấp giếng trước đã, lấp xong giếng, ba ba mới có thể ở nhà bồi Tử Hiên và mẹ.”

“Vâng vâng, tốt, Tử Hiên nguyện ý.” Tử Hiên nhào vào trong ngực Trần Minh, “Ba ba là tốt nhất.”

Lên núi lấp giếng, có bom trợ lực do Mã Hiên tự chế, chưa đầy một tiếng, ba người đã hoàn thành nhiệm vụ, lấp xong ba cái miệng giếng.

Trần Minh trở về nhà Tử Hiên, bầu bạn cùng Tử Hiên và quả phụ.

“Lão công, mệt rồi đúng không, vào nhà đi thôi, Mỹ Kiều giúp anh đấm bóp một chút.” Cơm trưa qua đi, đứa nhỏ đã ngủ, Mỹ Kiều nhìn Trần Minh uể oải ỉu xìu, ôn nhu hiền huệ nói.

“Được, vợ yêu.”

Trần Minh cảm thấy bản thân thật sự rất hạnh phúc, con trai ngoan ngoãn như vậy, vợ lại hiểu chuyện và biết thông cảm.

Cái tiểu gia đình này thật sự rất ấm áp.

Trần Minh bước vào phòng, Mỹ Kiều cũng đi theo vào, đóng cửa phòng lại, rồi khóa trái.

……

Ngày thứ sáu (chỉnh sửa: ngày thứ bảy).

Buổi sáng 7 giờ.

Nhà Tử Hiên.

Trong phòng, Trần Minh mở mắt tỉnh dậy, nhìn thời gian, đúng 7 giờ.

“Lão công, hôm nay là chủ nhật, công ty nghỉ, anh đừng dậy sớm nữa, cứ nằm nghỉ cho khỏe đi.”

Bên cạnh truyền đến giọng nói của vợ anh là Trần Mỹ Kiều, vẫn ôn nhu hiền huệ như thế, “Muốn ăn gì cứ nói với em, Mỹ Kiều đều sẵn sàng làm cho anh.”

Trần Minh ôm lấy eo vợ, “Làm cho anh bát mì nấu trứng gà là được, ngày nào cũng ăn thịt, ngấy lắm rồi, hôm nay chúng ta ăn thanh đạm một chút.”

“Được chứ.” Trần Mỹ Kiều hôn Trần Minh một cái.

Mặc quần áo xong cô bước xuống giường, rời khỏi phòng đi làm bữa sáng.

Trần Minh gãi gãi da đầu, “Ủa? Công ty của mình tên là gì nhỉ? Sao mình không nhớ rõ thế này?”

“Mà thôi thế nào cũng được, dù sao đi làm cũng chỉ vì sinh hoạt, đã hôm nay được nghỉ, vậy thì cứ nghỉ ngơi cho thật tốt đi.”

Trần Minh lại rúc vào chăn, có lẽ vì công tác quá mệt mỏi, chẳng mấy chốc anh đã chìm vào giấc ngủ.

Trần Đêm và Mã Hiên đang đợi ngoài cửa nhà quả phụ.

Đột nhiên Tử Hiên xuất hiện.

“Tử Hiên, ba cháu đâu?” Mã Hiên hỏi.

“Thúc thúc, hôm nay là chủ nhật, không phải được nghỉ rồi sao, sao hai bác còn đi công tác?” Tử Hiên kinh ngạc hỏi.

Mã Hiên lấy điện thoại ra xem, “Ôi trời, đúng là chủ nhật thật kìa. Cậu xem cái đầu này của tôi xem, đến chủ nhật mà cũng có thể quên được, quả nhiên đi làm chỉ khiến đầu óc con người mụ mị đi, ngoài kiếm được chút tiền nuôi gia đình ra thì chẳng có lấy một điểm tốt.”

Trần Đêm ngáp một cái, “Lão Mã, vậy tôi đi trước đây. Tôi còn đang thắc mắc sao buồn ngủ thế này, liên tục bảy ngày dậy sớm, thảo nào mà không buồn ngủ cho được.”

Đột nhiên, Trần Đêm khựng lại, “Ủa? Nhà tôi ở đâu ấy nhỉ? Sao tôi lại không nhớ rõ thế này?”

Tử Hiên cười nói, “Trần Đêm thúc thúc, Mã Hiên thúc thúc, hai bác chẳng phải đều ở Thôn Ủy Hội sao? Hai bác là người nơi khác mà, không phải người bản địa thôn Giếng chúng ta, cho nên chuyện ăn ở, thôn chúng ta đều bao thầu hết rồi còn gì.”

Trần Đêm vỗ vỗ đầu mình, “Nhìn cái đầu đất này của tôi xem, chuyện này mà cũng có thể quên được.”

“Cảm ơn cháu nhé, nhóc con, thúc thúc về ngủ đây.”

“Không có gì ạ, hai bác đi thong thả.” Tử Hiên vẫy vẫy tay, nhìn theo Trần Đêm và Mã Hiên rời đi.

Thoáng cái.

Thời gian đã điểm 3 giờ chiều.

Trần Minh vẫn đang ngủ nướng trong chăn, bên cạnh là vợ anh – Trần Mỹ Kiều, Mỹ Kiều đang miệng nhắc lại chuyện hồi xưa Trần Minh theo đuổi cô ta vất vả thế nào, còn nói nếu không vì vẻ ngoài của anh mọc đúng vào gu thẩm mỹ của cô ta, Trần Mỹ Kiều đây đời nào thèm gả đến thôn Giếng này.

Trần Minh cười cười, “Vợ à, nói vậy không đúng đâu, từ lúc em gả vào thôn Giếng chúng ta, gả vào nhà họ Trương… nhà họ Giếng chúng ta, anh chưa bao giờ bạc đãi em cả, kiếm được bao nhiêu tiền đều nộp hết, đối xử với em cũng cực kỳ tốt, đánh không trả tay, mắng không cãi lại. Cho nên anh cũng là một người chồng đủ tiêu chuẩn nhé, chứ không phải ngoại trừ khuôn mặt ra thì chẳng được tích sự gì đâu.”

“Biết thế là tốt.” Giọng Trần Mỹ Kiều nũng nịu, “Hôm qua anh tuy đã dẹp yên cái hồ ly tinh Lưu Quế Hương kia, nhưng đó chỉ là tạm thời thôi. Sau này nếu anh còn dám giấu em làm chuyện có lỗi với bản thân, đi ra ngoài hái hoa ngắt cỏ, em tuyệt đối sẽ không nhịn lần thứ hai đâu, lập tức ly hôn với anh ngay, rồi mang cả Hiên Hiên đi luôn.”

“Anh có phải loại người đó đâu.” Trần Minh ôm lấy vợ, “Giếng Vĩ trong lòng anh vĩnh viễn chỉ có duy nhất một mình vợ anh thôi, tuyệt đối không dung chứa thêm người phụ nữ thứ hai nào nữa.”

“Anh đừng ôm em chặt thế, lão công, người ta không thở được.” Trần Mỹ Kiều giãy giụa.

“Anh không thích đấy.” Trần Minh làm nũng, “Em là vợ của anh, là người vợ cưới hỏi đàng hoàng của anh, anh thích ôm thế nào thì ôm thế ấy.”

Trần Mỹ Kiều đành chịu thua không thèm phản kháng nữa.

Trần Minh kéo chăn trùm kín cả hai người.

“Tử Hiên vẫn còn ở ngoài đấy.”

“Nó chỉ là một đứa trẻ con, có hiểu gì mấy chuyện này đâu.”

……

4 giờ chiều.

“Thôi đừng mà, đã bảo Tử Hiên vẫn ở nhà, không hay đâu.”

“Hay là anh bảo nó ra Ma Đô mua cho em bao thuốc lá nhé?”

“Lão công, để tối đi, bây giờ người ta không cần.”

“Thế thì thôi, tối thì tối vậy.”

Trần Minh buông vợ ra, xốc chăn ngồi dậy, mồ hôi nhễ nhại, “Thằng nhóc Tử Hiên này, lúc trước lẽ ra nên bắn nó lên tường cho xong chuyện.”

“Hi hi ~” Trần Mỹ cười duyên một tiếng.

“Lão bà ngươi cười cái gì?”

“Không có gì.”

Trần Minh xuống giường, ngồi ở bàn trang điểm trước, rút ra một điếu thuốc mềm điểm trắng, nhả khói câu mày.

“Ừ?”

Đột nhiên, Trần Minh mày nhăn lại, nhìn chiếc gương trên bàn trang điểm, khẳng định nói, là hắn trong gương ngây ngẩn cả người.

Vuốt ve gương mặt mình, “Ta trẻ vậy sao? Con trai đều tám tuổi, mười hai mười ba tuổi ta có thể sinh ra nó?”

Xèo xèo ~

Thần kinh trong đại não bỗng nhiên giật một cái, ánh mắt Trần Minh chợt tối sầm xuống, điếu thuốc trong tay rơi xuống đất.

“Lão công, anh làm gì thế?”

Trần Mỹ Kiều xoay người lại, ánh mắt vũ mị.

“Không làm gì.”

Trần Mỹ Kiều:???

“Anh ra ngoài một chuyến.”

“Đi làm gì?”

“Không làm gì.”

“???”

Trần Minh đẩy cửa phòng bước ra ngoài, nhìn thấy Tử Hiên ở phòng đối diện đang nghiêm túc làm bài tập, “Tử Hiên, thời gian không còn sớm, nên cùng ba lên núi đắp giếng thôi.”

“Nhưng bài tập của Tử Hiên vẫn chưa viết xong mà.”

“Vậy đừng viết nữa, giáo viên có hỏi, cứ bảo là do ba nói.”

“Vâng, ba.”

Tử Hiên nhanh chóng thu dọn bài tập, nhảy nhót chạy ra khỏi phòng.

“Đi thôi, ba.”

“Ừ, con ngoan của ba.” Trần Minh véo má nó, lực tay khá mạnh.

Thằng nhóc thúi, dám chơi cả lão tử.

Thiếu chút nữa đã bị mày với mẹ mày lừa rồi!

“Ấy da, đau.”

“Không đau.”

“Con đau mà, ba.”

“Ba không đau, ngoan nào.”

Truyện liên quan