Quyển 1 · Chương 104: Mắt quỷ vô dụng với hắn?
Tư tư ~
Cửa thang máy chậm rãi mở ra.
Thân cường thể tráng Hứa Quyến đi ra, trong tay còn cầm di động.
Sau đó dừng chân ở 102, ấn vang chuông cửa.
“Ai?” Phòng trong truyền đến thanh âm của Vi Thiến.
“Là ta, Thiến Thiến.”
Thông qua mắt mèo, Vi Thiến xác nhận người ngoài cửa chính là mối tình đầu của nàng, Hứa Quyến.
Nàng mở cửa ra.
“Quyến ca.”
Không dung nghi ngờ, Vi Thiến tuyệt đối là một kẻ lụy tình, vừa ra tới liền nhào vào ngực Hứa Quyến, ôm chặt lấy vòng eo săn chắc của hắn, “Nhân gia nhớ chàng muốn chết.”
Vi Thiến nhón mũi chân, còn muốn cùng Hứa Quyến trao nụ hôn kiểu Pháp, lại bị Hứa Quyến cự tuyệt.
“Quyến ca, chàng ghét bỏ em sao?”
Hứa Quyến quay đầu đi chỗ khác: “Cũng không có.”
“Vậy sao chàng không chịu hôn nhân gia?”
“Vào nhà rồi nói sau, Thiến Thiến.”
“Ân ân, nhân gia nghe chàng.”
Trần Minh nấp ở lối cầu thang vốn định đi ra ngoài, lợi dụng máy ảnh quỷ, trong chớp mắt xử lý cặp tình nhân này.
Nhưng bước chân hắn vừa thò ra, lòng bàn tay trái liền xuất hiện đếm ngược tử vong.
【 Đếm ngược tử vong, Trần Minh, 15 giây 】
Trần Minh: ……
Hắn đành phải dừng bước chân lại.
Sau đó nghe được tiếng bước chân của Hứa Quyến và Vi Thiến đi vào phòng, tiếp theo là tiếng đóng cửa.
“Tình huống gì thế? Đi ra ngoài tức chết đi được, con mắt quỷ của Vi Thiến kia, năng lực mạnh vậy sao?”
“Hơn nữa, chẳng phải bạn trai của Vi Thiến là Tạ Đại Hữu sao, cái gọi là Quyến ca này từ đâu chui ra vậy?”
“Được đấy, chơi cũng thật bạo, vậy mà cùng lúc quen hai tên bạn trai.”
“Còn dẫn một tên bạn trai khác đến nhà Tạ Đại Hữu, gan này cũng lớn quá rồi chứ?”
“Hay là nói, đầu óc ba người này đều không bình thường, bọn họ thích chơi kiểu biến thái đến mức người biến thái cũng thấy kinh tởm?”
Trần Minh nghĩ mãi mà không ra, thật sự không thể hiểu nổi.
Hắn bèn hỏi tờ giấy da người ở tay trái: “Nam chính vừa rồi là ai?”
“Hứa Quyến.”
“Quan hệ với Vi Thiến là gì?”
“Hứa Quyến là mối tình đầu của Vi Thiến.”
Trần Minh: ……
Hóa ra là ánh trăng sáng a.
Thảo nào một ngày không gặp như cách ba thu, một tiếng Quyến ca gọi ngọt xớt, không biết còn tưởng rằng sắp sinh ly tử biệt tới nơi.
“Còn Tạ Đại Hữu đâu?”
“Đã chết.”
Trần Minh: ……
Trần Minh cũng không thấy bất ngờ lắm, tờ giấy da người ở tay trái không phát ra cảnh báo tử vong của Tạ Đại Hữu, bởi vì người này hắn chưa từng gặp.
Hắn cũng không quen biết.
Điều hắn bất ngờ là Tạ Đại Hữu vẫn còn sống cách đây không lâu, vậy mà đã chết từ lúc nào không hay.
“Chẳng lẽ tiếng thảm thiết vừa rồi là của Tạ Đại Hữu…”
“Kẻ giết hắn là bạn gái hắn, Vi Thiến?”
Trần Minh lập tức phản ứng lại, hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện.
“Phỏng đoán của ta quả nhiên không sai, Vi Thiến này chính là một kẻ lụy tình hết thuốc chữa.”
“Sở dĩ nàng ta giết bạn trai hiện tại là Tạ Đại Hữu, đại suất là do ánh trăng sáng của nàng ta là Hứa Quyến hạ lệnh.”
“Nhưng những cái này đều không quan trọng.”
“Điều nên để tâm vẫn là con mắt quỷ kia của Vi Thiến.”
“Ta từng thử dùng máy ảnh quỷ để tiêu diệt hai người bọn chúng trong chớp mắt, nhưng lại không thể làm được.”
“Đủ để thấy con mắt quỷ của nàng ta có thể ra tay phản kích trước khi ta chụp ảnh, cho ta một đòn chí mạng.”
Trần Minh không chút do dự lấy đôi giày thêu màu đỏ từ trong túi quỷ ra, mang vào chân.
Tuy rằng rất không vừa chân, nhưng năng lực phòng thủ của giày thêu màu đỏ lại chính là thứ hắn cần vào lúc này.
Lộc cộc……
Trần Minh rón rén lẻn trở lại trước cửa 102.
Hắn giơ tay định gõ cửa.
“Rất tốt, lần này đếm ngược tử vong của ta không xuất hiện, có thể thấy giày thêu màu đỏ thực sự phòng thủ được sự công kích từ con mắt quỷ của Vi Thiến!”
Cốc!
Cốc cốc!
Không chần chừ thêm nữa, Trần Minh giơ tay gõ cửa.
Trong phòng, Hứa Quyến vừa lục soát xong đồ đạc của Tạ Đại Hữu liền giật mình, nhanh chóng giấu mười tờ giấy ảnh quỷ cùng ba ngọn đuốc quỷ vào người.
Hắn trợn trừng mắt giận dữ: “Cô vẫn còn người đàn ông khác nữa à?”
Sắc mặt Vi Thiến hoảng hốt: “Em… Em không có, em chỉ có một mình chàng, cũng chỉ yêu một mình chàng thôi. Hơn nữa em và Tạ Đại Hữu chưa từng làm gì cả, chỉ ôm ấp chút thôi. Em không đồng ý, hắn cũng không dám vượt rào.”
“Vậy người gõ cửa bên ngoài là ai?”
Hứa Quyến nheo mắt lại.
Ánh mắt Vi Thiến trở nên hung ác: “Giao cho em đi, em giúp chàng xử lý hắn.”
Hứa Quyến nhắc nhở: “Đừng ra tay ở bên ngoài, thả hắn vào trong trước đã.”
“Vâng.”
Vi Thiến đi tới sau cánh cửa, dán mắt vào mắt mèo nhìn ra ngoài.
Nhưng lại chẳng thấy gì bên ngoài cả, đập vào mắt nàng ngược lại là một mảnh đen thẫm.
“Đây… Đây là tròng mắt người…”
Với Thiến trên người lông tơ nháy mắt toàn bộ dựng thẳng lên, nhận ra đống màu đen kia, là một viên tròng mắt của nhân loại.
Đột nhiên, tròng mắt xoay chuyển, ngay sau đó, ngoài cửa vang lên một đạo thanh âm, “Hì hì, ta nhìn đến ngươi.”
Với Thiến:……
“Ngươi tìm chết!”
Khoảnh khắc chi gian, mắt trái dán mắt mèo của Với Thiến, sắc nâu đen rút đi, ngược lại bị huyết hồng thay thế.
Cảnh tượng xung quanh đã xảy ra biến hóa, không còn là tòa nhà cao tầng, cũng không phải cao ốc trùm mền bỏ hoang, mà là một mảnh sa mạc hoang tàn vắng vẻ.
Cánh cửa cách ly Trần Minh cùng Với Thiến, lúc này cũng biến mất không thấy.
Trong sa mạc, từng con bọ cạp khổng lồ chui từ dưới đất lên, con nào con nấy dài đến mấy chục mét, cho dù là bò rạp, cũng cao bằng một tầng lầu.
“Giết hắn.”
Với Thiến không chần chừ, bởi vì trên người nàng đã không còn bao nhiêu thịt có thể rơi rụng, bắt buộc phải tốc chiến tốc thắng.
Một con bọ cạp khổng lồ nhận được lệnh của Với Thiến, cái đuôi đột nhiên vung lên, gai độc trên đuôi bất ngờ đâm thẳng vào ngực Trần Minh.
Kết quả, gai độc lại trực tiếp xuyên qua cơ thể Trần Minh.
Mà không hề lưu lại một tia vết thương nào trên người Trần Minh.
“Sao có thể…”
Với Thiến khó có thể tin, đồng tử phóng đại.
Trong thị giác của nàng, thứ tấn công Trần Minh không phải bọ cạp, mà chính là bản thân nàng.
Nàng móc ra một con dao găm, đâm thẳng về phía ngực Trần Minh.
Thế nhưng con dao găm, bao gồm cả bàn tay nàng, lại hoàn toàn không chạm vào Trần Minh, mà trực tiếp xuyên qua cơ thể anh.
Phảng phất như người đàn ông trước mặt chỉ là một hình chiếu, không hề có thực thể.
“Bây giờ đến phiên ta.”
Trong mắt Trần Minh lóe lên một tia sát cơ, dùng trảo thủ chớp nhoáng đoạt lấy con dao gọt hoa quả trong tay Với Thiến.
Với Thiến lại không hề hoảng sợ, cười lạnh, “Nhiều, nhiều cái ta như vậy, đàn ông ngươi muốn chuẩn bị giết cái nào đây?”
“Nhiều ngươi như vậy?”
Trần Minh có chút ngẩn ngơ, bởi vì trong tầm mắt của anh, anh không hề ở trong sa mạc, cũng không nhìn thấy bọ cạp khổng lồ, càng không thấy nhiều Với Thiến như lời ả nói.
“Mày bị bệnh à!”
Trần Minh vung một dao đâm thẳng xuyên qua cổ họng Với Thiến, máu phun trào, bắn đầy mặt Trần Minh, ấm áp.
Đồng tử Với Thiến chấn động, “Rốt… Rốt cuộc là nơi nào… Đã xảy ra… Vấn đề…”
Cho đến kho khắc trút hơi thở cuối cùng, Với Thiến vẫn không hiểu, người đàn ông có gương mặt xa lạ trước mắt vì sao có thể giữa vô số bản sao của nàng, tìm đúng bản thể chính là nàng, rồi một đao xuyên thủng cổ họng.
Hứa Quyển ở trong phòng khách trợn tròn mắt.
“Đùa… Đùa kiểu gì vậy, đây… Đây chính là Quỷ Nhãn, sao có thể vô dụng với tên này cơ chứ?!”
Trên mặt Hứa Quyển toàn là sắc thái tuyệt vọng, quay đầu nhìn lại, phát hiện ngoại trừ ban công phòng khách ra, hắn căn bản không còn đường nào để chạy trốn.
“Nơi này chính là lầu mười…”
“Chết thì chết vậy…”
Thế nhưng Hứa Quyển lại không nhúc nhích, hai chân nhũn ra, quỳ rạp xuống đất, “Ta… Ta có thể đem tất cả những gì ta có cho ngươi, bao gồm cả linh tệ, cầu xin ngươi giơ cao đánh khẽ, tha cho ta một mạng…”
Nói xong, hắn cúi gập người, dập đầu trán xuống nền gạch men sứ.
Truyện liên quan
Huyết Quan Kinh Ngữ Chi Quỷ Quái Xuất Thế
Cửa sinh tử, một niệm sinh, vạn niệm diệt; luân hồi thế gian, yêu hận tình thù, ai có thể ...
Xuyên Qua: Sống Tạm Lý Chí
Đây là cái thế giới chó má gì vậy? Danh môn chính phái cũng ăn người uống máu.. Những cao ...
Đêm Khuya Quỷ Ảnh, Huyền Nghi Đoản Thiên Chuyện Xưa Tập
Mỗi câu chuyện xưa là một chuyến thám hiểm độc lập, dẫn dắt người đọc thâm nhập vào thế giới ...
Bảy Ngày Niết Bàn Khởi Động Lại
Khi ý thức nhân loại trở thành chuỗi số hiệu trong thực nghiệm trường, bảy tầng thí luyện vắt ngang ...
Khủng Bố Phát Sóng Trực Tiếp: Nàng So Hung Trạch Còn Hung
Đường Khương ham rẻ mua một căn biệt thự giá thấp, nhưng chỉ vài ngày sau khi dọn vào, ác ...
Cuồng Đồ!
Đoán mệnh bảo ta là tướng, công thành chết vạn người.. Ý rằng ta phải tự tay đánh bại một ...