Quyển 1 · Chương 121: Chơi trốn tìm: Tất cả thất bại

Trương Tuệ gật đầu, “Quả thật, giáo viên có thể bị giết chết, điều này cho thấy con quỷ chơi trốn tìm, nó vốn dĩ không sợ hãi trường học, cũng không coi giáo viên ra gì.”

“Không sợ hãi giáo viên của trường, nói cách khác, bài tập chưa làm, gọi phụ huynh, vứt bỏ bài tập những yếu tố này, liền không thể tạo thành bất kỳ ảnh hưởng nào đối với nó.”

Trương Tuệ mút hộp sữa AD Canxi, “Nhưng ngặt nỗi, tìm được manh mối, sách giáo khoa Ngữ văn bên trên lại viết đầy chi chít ghi chú. Mà một học sinh có thể viết ghi chú đầy sách như vậy, lại không giống một học sinh hư không sợ giáo viên.”

“Cho nên nếu giáo viên một khi bị giết, thì cuốn sách giáo khoa Ngữ văn tìm được sẽ không phù hợp với thân phận chơi trốn tìm.”

“Cuốn sách giáo khoa Ngữ văn này, khéo lại không phải của nó, mà là của học sinh khác.”

Trần Minh lầm bầm, “Học sinh khác…”

Trương Tuệ liếc nhìn hắn một cái, “Sao thế? Lại nghĩ ra biện pháp hay nào khác à?”

Trần Minh lắc đầu, “Vẫn chưa.”

Trương Tuệ:……

Sắp đến bảy giờ sáng.

Giao diện Linh cảnh bật ra:

【 Thời gian trốn tránh trong trò chơi trốn tìm: đếm ngược 9 phút 59 giây 】

Ba người Trần Minh cách nữ giáo viên Ngữ văn kia không xa, khoảng chừng hơn mười mét.

Giáo viên Ngữ văn quay đầu lại nhìn, qua ánh mắt của cô ấy, Trần Minh có thể hiểu được, cô ấy đang truyền đạt ý gì: Cậu học sinh tiểu học kia đâu? Sao vẫn chưa xuất hiện?

Trần Minh: Chờ một chút, lập tức xuất hiện ngay đây.

Trần Minh nấp sau một con ma-nơ-canh, lộ ra nửa cái đầu, ánh mắt vừa nhìn giáo viên Ngữ văn, vừa nhìn gương quỷ, cùng với con quỷ chơi trốn tìm ẩn trong gương quỷ.

“Trong Linh cảnh, quỷ vậy mà lại có thể trốn bên trong gương quỷ, nói cách khác, quỷ khắc quỷ, ở trong Linh cảnh đại khái suất không thể thực hiện được. Bằng không con quỷ chơi trốn tìm sẽ bị vĩnh viễn vây trong thế giới gương của gương quỷ, rốt cuộc không ra được.”

Trần Minh lẩm bẩm.

Điều này hắn thật sự không bất ngờ.

Trong Linh cảnh, hiện tượng quỷ với quỷ phối hợp lẫn nhau để giết người chơi, hắn đã gặp không dưới một lần.

Theo mười phút trốn tránh kết thúc.

Bên ngoài gương quỷ bỗng lóe lên một cái, con quỷ chơi trốn tìm, đứa bé trai được bà nội nuôi lớn ấy, cuối cùng cũng hiện thân.

Giáo viên Ngữ văn nhìn thấy cậu bé đột nhiên xuất hiện, vẻ mặt ngẩn ra, “Kỳ lạ, rõ ràng ban nãy em ấy hoàn toàn không có ở đây mà?”

“Là giấu trong quần áo, rồi đột nhiên chui ra sao?”

Giáo viên Ngữ văn không nghĩ nhiều nữa, đẩy đẩy gọng kính đen, khí thế thay đổi, tựa như một con bạo chúa, mặt lạnh bước về phía con quỷ chơi trốn tìm.

“Thấy giáo viên sao không chào hỏi một tiếng? Định coi như không nhìn thấy à?”

Giáo viên Ngữ văn đi đến phía sau con quỷ chơi trốn tìm, kiêu ngạo hống hách, nộ khí đằng đằng, tức giận lên tiếng.

Con quỷ chơi trốn tìm chậm rãi xoay người lại, chằm chằm nhìn giáo viên Ngữ văn, cười tủm tỉm nói, “Thưa cô, Tử Dương cuối cùng cũng tìm được cô rồi.”

Giáo viên Ngữ văn:……

“Tử Dương, cô giao bài tập, trong vòng một tuần phải ngâm nga thuộc lòng toàn bộ ba trăm bài thơ Đường. Nếu không thuộc được, liền chép phạt sách giáo khoa Ngữ văn học kỳ này một trăm lần, em không quên chứ.”

Giáo viên Ngữ văn chống nạnh nói.

“Vâng, Tử Dương không quên, cho nên thưa cô… cô nên đi chết đi!”

Con quỷ chơi trốn tìm hung tợn nói.

Thân thể giáo viên Ngữ văn bỗng run lên, trở nên cứng đờ, trong tròng mắt hoàn toàn biến mất tròng trắng, thay vào đó là một màu đen nhánh.

Đôi mắt hoàn toàn trở nên giống hệt mắt của con quỷ chơi trốn tìm.

Trần Minh giấu sau con ma-nơ-canh, “……”

Quả nhiên vô dụng, lại còn bị giết.

NPC, quỷ chơi trốn tìm cũng sẽ giết.

Nhưng hình như chỉ có giáo viên mới có thể bị nó nhắm đến.

“Để tôi thử che mắt nó xem có ích không.”

Giọng Trương Tuệ truyền đến từ bên cạnh, tiếp theo Trần Minh nghe được tiếng động của một chiếc bình hoa lăn lóc trên mặt đất.

“Đang lang lang ~”

Âm thanh trong trẻo lanh lảnh.

Trong tầm nhìn của Trần Minh xuất hiện một chiếc bình hoa, đây là một chiếc bình hoa kiểu dáng sứ Thanh Hoa.

Nó lăn lộn trên mặt đất, cứ thế lăn ra khỏi cửa hàng quần áo nơi hắn đang ẩn nấp.

Sau đó hướng về phía cửa hàng quần áo nơi con quỷ chơi trốn tìm đang đứng mà lăn qua.

Trong tiệm.

Trần Minh và Ôn Hoành Diễm nghiêng đầu, nhìn nhau.

“Đây là đạo cụ gì vậy?”

Ôn Hoành Diễm lắc đầu, “Tôi cũng không biết.”

Trần Minh:……

Không biết thì phải trả giá thế nào đây?

“Đang lang lang ~”

Tiếng bình hoa lăn lộn đã thu hút con quỷ chơi trốn tìm, khiến nó chú ý tới.

Từ bên trong bình hoa, qua miệng bình to bằng cổ tay, Trương Tuệ có thể nhìn thấy con quỷ chơi trốn tìm.

Nhưng cô không cần lo lắng bị nhìn thấy hay bị phát hiện, bởi vì bên trong bình hoa tối đen như mực, cho dù có cúi sát miệng bình thì cũng chẳng nhìn rõ phía trong cái chai ra sao.

Chẳng mấy chốc, bình hoa lăn đến dưới chân con quỷ chơi trốn tìm, chạm nhẹ vào chân nó rồi dừng lại.

Con quỷ chơi trốn tìm ngồi xổm xuống, quỳ rạp trên mặt đất, đôi mắt đen mở to thấu sát miệng bình, nhìn chằm chằm vào bên trong bình hoa.

Tư tư ~

Bên trong bình hoa, chai nước ớt trong tay Trương Tuệ nhắm thẳng vào mắt con quỷ chơi trốn tìm, xịt mạnh hai phát.

“A a!!” Mắt dính nước ớt, con quỷ chơi trốn tìm như bị tiêm máu gà, phát ra tiếng thét chói tai đau đớn đến tột cùng.

Đôi mắt nhắm chặt lại, hai bàn tay dơ dáy muốn đưa lên dụi, nhưng lại không dám vì sợ càng đau hơn.

“Nằm ngoài dự đoán, công kích vật lý vậy mà cũng có tác dụng…”

“Vô dụng thôi, đại tỷ tỷ…”

Con quỷ chơi trốn tìm bỗng nhiên đột ngột mở trừng mắt, phát ra tiếng cười âm trầm, con mắt đang chảy nước ớt gắt gao chằm chằm nhìn miệng bình hoa.

Trương Tuệ sợ đến tim đập thình thịch.

“Vậy mà còn biết ngụy trang…”

“Cũng may là có đề phòng, không đi ra ngoài…”

Con quỷ chơi trốn tìm ngồi xổm xuống, dùng hai tay ôm chặt lấy chiếc bình hoa, sau đó lại đứng lên, cười âm trầm, “Tỷ tỷ, đừng trốn nữa, mau ra đây đi.”

Trương Tuệ: “Bài tập hè của mày đã bị bạn học giấu đi rồi, mày có biết nó bị giấu ở đâu không?”

“Ta chưa bao giờ làm bài tập hè.” Quỷ Trốn Tìm giơ cao bình hoa lên.

“Hôm nay là thứ hai, từ thứ hai đến thứ sáu, các ngươi đều phải ở trường học, ngươi lại ở bên ngoài, ngươi không sợ bị chủ nhiệm lớp biết rồi mời phụ huynh sao?”

“Ta cũng đâu có trọ ở trường, đại tỷ tỷ.”

“Hôm nay trường học các ngươi tiêm vắc-xin, bọn họ thấy ngươi không có ở đó nên đến bắt ngươi đấy, ta khuyên ngươi vẫn là chạy trốn nhanh lên, nếu sợ tiêm chích ấy.”

“Tỷ tỷ, ta mới không sợ tiêm chích đâu.”

Trương Tuệ:……

Rầm!

Quỷ Trốn Tìm đem chiếc bình hoa đang giơ cao hung hăng đập xuống đất, bình hoa nổ tung ra, đầy đất đều là mảnh vỡ bình hoa.

Thế nhưng duy độc lại không có bóng dáng của Trương Tuệ.

Quỷ Trốn Tìm nghiêng nghiêng đầu:???

Tầng năm trung tâm thương mại.

Trong một quán bar thanh tịnh, ở một góc nọ, ngay dưới chiếc ghế dài bị nhét vào một con búp bê vải.

Con búp bê vải này vô cùng quỷ dị, đôi mắt đỏ như máu, nụ cười giảo hoạt, nếu nhìn thẳng quá mười giây sẽ khiến người ta sinh ra cảm giác rét run.

Đột nhiên, Trương Tuệ thoáng hiện ở dưới ghế ngồi.

Cùng lúc đó, đôi mắt đỏ như máu của con búp bê quỷ biến thành màu đen trắng.

Biểu cảm giảo hoạt cũng biến mất không thấy, trở nên không còn chút sinh động nào nữa.

Sau đó bốc lên một ngọn lửa, cháy rực rỡ.

Trương Tuệ chui từ dưới ghế ra, đồng thời lôi con búp bê quỷ đang cháy ra, cầm lấy một ly rượu hắt lên trên.

Ngọn lửa bị tưới tắt, con búp bê quỷ cũng lập tức hóa thành tro bụi.

Biến mất không dấu vết.

Những nam nữ trẻ tuổi trong quán bar đều dùng ánh mắt kinh ngạc chằm chằm nhìn Trương Tuệ.

“Ta là một nhà ảo thuật, vừa rồi là tiểu ảo thuật mà ta biểu diễn cho mọi người, nếu thấy được thì mọi người có thể cho ta xin một tràng pháo tay cổ vũ.”

Trương Tuệ khí thế trầm ổn, vô cùng ra dáng và tự tin nói.

“Bộp bộp bộp…”

Trong quán bar vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt.

“Cảm ơn.”

Trương Tuệ ưu nhã cúi gập người.

Tầng ba trung tâm thương mại.

Quỷ Trốn Tìm đập vỡ bình hoa sửng sốt chưa đến ba giây, cổ xoay chuyển, đôi mắt đen nhánh nhìn về phía cửa hàng thời trang nơi Trần Minh cùng Ôn Hoành Diễm đang ẩn náu.

Sau đó hoạt bát và vui sướng chạy vội tới, nhưng lại không phát ra dù chỉ một chút tiếng bước chân.

Ôn Hoành Diễm lòng như lửa đốt, lôi quỷ kính ra, “Nhanh lên, Trương lão đệ, xem quỷ kính của ta đây, ta đưa ngươi đi trước, kéo nữa thì không kịp mất.”

Truyện liên quan