Quyển 1 · Chương 122: Chơi trốn tìm: Nhược điểm, cận thị
“Trước chờ một chút!”
Trần Minh bế lên giả người người mẫu, thuận tay cầm chiếc mũ, tròng cho nó.
“Ngươi muốn làm gì?”
Ôn Hoành Diễm nhướng mày.
“Ta không làm càn, ta muốn làm việc đứng đắn, lão Ôn ngươi cố hảo chính mình là được, có nguy hiểm ta có thể tự cứu.”
Trần Minh hướng về cửa đi đến, ôm giả người người mẫu.
Ôn Hoành Diễm ánh mắt đi theo hắn di động, “Đây là muốn làm cái gì? Nghĩ tới biện pháp giải quyết?”
Trần Minh phần eo uốn éo, hai tay vung lên, đem giả người người mẫu dùng sức ném đi ra ngoài.
Quăng ra ngoài năm sáu mét, lại trên mặt đất trượt ba bốn mét.
Chơi trốn tìm quỷ nghe được động tĩnh, cặp mắt đen nhánh kia, từ trang phục cửa hàng dời đi.
Nó nhìn về phía giả người người mẫu.
Cũng hướng tới giả người người mẫu đi qua.
Trần Minh đôi mắt híp híp, “Chẳng lẽ thật sự bị cận thị?”
Ôn Hoành Diễm mày nhíu lại, “Cận thị? Chơi trốn tìm quỷ bị cận thị sao?”
Trần Minh: “Còn không thể xác định, nhưng ngữ văn sách giáo khoa cũng có thể liên tưởng đến việc học tập. Thêm phía trên mặt còn tràn ngập bút ký, chữ viết còn đều rất tinh tế. Bởi vậy có thể phỏng đoán ra, cho dù chơi trốn tìm quỷ học tập thành tích không tốt, nhưng hẳn là cũng là một đứa trẻ chịu khó học tập.”
“Mà thời buổi này, chỉ cần học sinh chịu học, tám chín phần mười đại khái suất đôi mắt đều sẽ bị cận.”
“Cho nên ta làm như vậy, là muốn thử xem, chơi trốn tìm quỷ, nó rốt cuộc có phải hay không bị cận.”
“Nếu thực sự bị cận, vậy rốt cuộc ở mấy mét ngoài, sẽ không phân biệt nổi người hay chó.”
Ôn Hoành Diễm trợn tròn mắt, “Cho nên ý của ngươi là, A Vĩ, chỉ cần chơi trốn tìm quỷ bị cận thị, chúng ta chỉ cần luôn giữ khoảng cách nhất định với nó, làm nó không phân biệt nổi chúng ta rốt cuộc là ai, thì nó có lẽ sẽ không giết được chúng ta?”
Trần Minh gật đầu, “Ừm, đại khái là ý đó. Nếu quy tắc giết người là phải bị tìm được, tổng không thể mặt cũng chưa nhìn thấy, đã bị giết chết chứ.”
“Hơn nữa vừa rồi ta cũng có đối diện với chơi trốn tìm quỷ, có thể xác nhận nó nhìn thấy ta. Nhưng ta lại không bị giết chết, có thể thấy được dưới tiền đề bị tìm được, còn phải cộng thêm một quy tắc nữa, chính là phải nhìn rõ mặt hoặc thân thể của người chơi.”
Ôn Hoành Diễm:……
Đối mặt với chơi trốn tìm quỷ, Trương Vĩ hắn rốt cuộc làm sao dám?
Trần Minh đương nhiên dám, lúc hắn chuẩn bị đối mặt với chơi trốn tìm quỷ, đếm ngược tử vong không hề bật ra, tự nhiên mà vậy hắn liền dám.
Chơi trốn tìm quỷ đi ngang qua trang phục cửa hàng, bước chân hoạt bát rộng rãi, chính là khi cách giả người người mẫu chừng 3 mét tả hữu thì lại đột nhiên dừng lại.
Biểu tình nháy mắt trở nên hung ác, xem ra, nó là bởi vì tìm được một cái giả người, mà không phải chân nhân, cảm giác bản thân bị trêu chọc, cho nên mới phẫn nộ như thế.
Cổ xoay chuyển, lại nhìn về phía trang phục cửa hàng, ánh mắt hung tợn.
“Khoảng cách không phân biệt được chân nhân và giả người của nó là khoảng 3 mét, vô cùng xác thực, đứa nhỏ này bị cận thị nặng, chúng ta có thể kéo dài khoảng cách với nó ít nhất 5 mét, như vậy nó sẽ không thể nhìn thấy rõ chúng ta.”
Trần Minh vừa nói vừa cất bước chạy như điên, lộc cộc, chạy ra trang phục cửa hàng, hướng về phương hướng tương phản với chơi trốn tìm quỷ mà đi.
“Không thể nhìn thấy rõ, tức đại biểu, chỉ cần luôn duy trì khoảng cách này, nó sẽ vĩnh viễn không tìm được chúng ta.”
Lộc cộc……
Chơi trốn tìm quỷ cũng chạy vội theo, đuổi theo Trần Minh, bất quá tốc độ của nó cũng không nhanh.
Nó thế mà đuổi không kịp Trần Minh.
Dưới chân Trần Minh không ngừng, vẫn luôn chạy trốn, trước sau duy trì khoảng cách giữa hắn và chơi trốn tìm quỷ từ 10 mét trở lên.
Chỉ chốc lát sau, Trần Minh liền vờn chơi trốn tìm quỷ ở lầu 3 xoay ước chừng ba vòng.
“Lão Ôn, ngươi đừng nhàn rỗi không có việc gì làm, lập tức đi tìm Trương Tuệ. Thời gian còn năm ngày, con quỷ này là sinh tồn không biết mệt mỏi, một mình ta không thể liên tục vờn nó suốt năm ngày được, chúng ta cần phải thay phiên nhau, chỉ có như vậy mới có thể kiên trì đến khi thời gian sinh tồn kết thúc!”
“Chúng ta mới có thể toàn bộ đều sống sót!”
Trần Minh lớn tiếng la lên.
“Được, A Vĩ, ta hiểu rồi, ta lập tức đi tìm nàng.”
Lộc cộc, Ôn Hoành Diễm ôm lấy giả người người mẫu che chở chính mình, chạy ra khỏi trang phục cửa hàng.
Chơi trốn tìm quỷ cũng chú ý tới Ôn Hoành Diễm, lập tức không đuổi theo Trần Minh nữa, quay đầu, chạy vội hướng Ôn Hoành Diễm.
“Đi đâu đấy hả? Tiểu quỷ, đại gia ngươi ở bên này, không ở bên kia!”
Trần Minh móc ra bình Coca, ném ra ngoài, vừa lúc nện lên đầu chơi trốn tìm quỷ.
Chơi trốn tìm quỷ khựng lại, xoay người, biểu tình hung ác, lại bắt đầu đuổi theo Trần Minh.
Trần Minh quay đầu liền chạy, “Lộc cộc… Cái này thì gần như nhau rồi…”
Một giờ sau.
Chơi trốn tìm quỷ vẫn không thể trút được cục tức kia, đuổi theo Trần Minh, định giết chết cậu.
Bước chân chơi trốn tìm quỷ chậm lại, quay đầu nhìn nhìn bốn phía, tựa hồ đang tìm kiếm cái gì.
Trần Minh nháy mắt nhìn thấu ý đồ của nó, “Nó đang tìm mắt kính đi.”
Cũng may, đám NPC xung quanh chơi trốn tìm quỷ, đeo mắt kính, một cái cũng không có.
Chơi trốn tìm quỷ bỗng nhiên lại nhớ ra cái gì đó, sau đó chạy vội hướng về tiệm trang phục nơi thi thể vị giáo viên ngữ văn bị nó giết chết.
Bốp!
Nhưng mà Trần Minh đã sớm nhìn thấu ý đồ của nó, sao có thể để nó thực hiện được, một cước liền giẫm nát kính gọng đen của vị giáo viên ngữ văn kia ra nát bét.
Đúng vậy, mắt kính của giáo viên ngữ văn, sớm đã bị Trần Minh tháo đi rồi.
Nhìn thấu nhược điểm bị cận thị của chơi trốn tìm quỷ, hắn sớm đã đề phòng trước sự tồn tại của mắt kính.
Cho nên trong lúc vờn chơi trốn tìm quỷ, hễ nhìn thấy một cặp mắt kính nào, hắn đều sẽ cướp lấy rồi phá hủy nó.
Chơi trốn tìm quỷ tìm được thi thể giáo viên ngữ văn, chính là phát hiện kính gọng đen trên mặt cô ấy đã biến mất, không biết đi đâu, nó lại phẫn nộ.
Biến thành biểu tình hung ác, phảng phất như người con gái nó thích nhất bị người con trai nó ghét nhất cướp mất, phẫn nộ đến không kìm chế được.
Chạy ra ngoài, lại bắt đầu đuổi theo Trần Minh.
Trần Minh lại bắt đầu trốn, đồng thời phát hiện Trương Tuệ và Ôn Hoành Diễm.
Hai người ở lầu 4.
Trần Minh hét lớn: “Phá hủy mắt kính! Đi đem toàn bộ mắt kính trong trung tâm thương mại phá hủy hết cho ta. Cận thị, lão thị, kính râm, tuyệt đối không được giữ lại cái nào!”
Trương Tuệ mút hộp sữa AD Canxi, “Đã phá hủy rồi nhé, Trương Vĩ lão đệ, nếu không ngươi tưởng bọn ta làm gì mà kéo dài tới lúc này mới tới đây.”
Trần Minh:……
Không phải heo đồng đội thì thật sảng khoái mà.
Biết nhược điểm của chơi trốn tìm quỷ là cận thị, có thể liên tưởng đến việc phá hủy mắt kính đi, không cho chơi trốn tìm quỷ khôi phục tầm mắt, đây mới thực sự là cái đầu óc mà một người bình thường nên có.
Trương Tuệ, Ôn Hoành Diễm, bên tay trái, cách 10 mét, còn có một người chơi khác.
Đây là một đại thúc rất có mị lực, mặc tây trang giày da, chải đầu chấn phái.
Hắn là Trần Trấn.
Hắn trầm giọng nói: “Hóa ra biện pháp thông quan lại đơn giản như vậy, bất quá có thể phỏng đoán ra điểm này cũng không dễ dàng, ai mà ngờ được, chơi trốn tìm quỷ lại là một đứa cận thị, cách mấy mét là nam nữ không phân biệt.”
Trần Minh có chú ý tới Trần Trấn, "Gia hỏa này không chết sao."
"Tiểu huynh đệ, có mệt hay không, có muốn đổi chú lên không? Cho ngươi nghỉ ngơi một chút."
Trần Trấn mỉm cười, "Tránh để lúc thông quan lại bảo chú chẳng làm gì cả, chỉ biết đứng nhìn."
"Vậy đổi ngươi lên đi." Mặt Trần Minh trầm xuống, không cự tuyệt.
Trần Trấn đi tới lầu ba, đổi chỗ với Trần Minh, bắt đầu từ cậu ta tới thu hút con quỷ trốn tìm.
Trần Minh đi tới lầu bốn.
"Đừng để nó rời khỏi lầu ba, nếu nó đột nhiên không đuổi theo ngươi, muốn đi xuống hoặc đi lên, thì lấy đồ ném nó, mắng nó, nhất định phải luôn thu hút sự chú ý, kiên trì đến một tiếng sau."
Trần Minh nhắc nhở.
"Được."
Trần Trấn mỉm cười.
Truyện liên quan
Huyết Quan Kinh Ngữ Chi Quỷ Quái Xuất Thế
Cửa sinh tử, một niệm sinh, vạn niệm diệt; luân hồi thế gian, yêu hận tình thù, ai có thể ...
Xuyên Qua: Sống Tạm Lý Chí
Đây là cái thế giới chó má gì vậy? Danh môn chính phái cũng ăn người uống máu.. Những cao ...
Đêm Khuya Quỷ Ảnh, Huyền Nghi Đoản Thiên Chuyện Xưa Tập
Mỗi câu chuyện xưa là một chuyến thám hiểm độc lập, dẫn dắt người đọc thâm nhập vào thế giới ...
Bảy Ngày Niết Bàn Khởi Động Lại
Khi ý thức nhân loại trở thành chuỗi số hiệu trong thực nghiệm trường, bảy tầng thí luyện vắt ngang ...
Khủng Bố Phát Sóng Trực Tiếp: Nàng So Hung Trạch Còn Hung
Đường Khương ham rẻ mua một căn biệt thự giá thấp, nhưng chỉ vài ngày sau khi dọn vào, ác ...
Cuồng Đồ!
Đoán mệnh bảo ta là tướng, công thành chết vạn người.. Ý rằng ta phải tự tay đánh bại một ...