Quyển 1 · Chương 142: Quỷ dị giáng lâm: Gà trống lớn
“Chạm vào thi thể Gia Cát Đại Hải, liệu tôi có bị biến thành người giấy không?”
“Không đâu.”
Nói cách khác, Gia Cát Đại Hải không hề biến thành quỷ nô của Quỷ Người Giấy?
Rõ ràng bị người giấy hóa rồi biến thành quỷ nô mới là điều hiển nhiên.
“Tại sao Gia Cát Đại Hải lại không biến thành quỷ nô?”
“Bởi vì bản thể của Quỷ Người Giấy không ở gần đây.”
Hóa ra là như vậy.
Muốn điều khiển quỷ nô bị người giấy hóa thì còn phải nằm trong phạm vi quỷ vực.
Không còn lo lắng nữa, Trần Minh đi vào phòng.
Cậu bắt đầu lục soát trên người Gia Cát Đại Hải.
Lát sau, cậu tìm được một vài đạo cụ trên người hắn, gồm năm cây nến quỷ.
Nhưng lại không có giấy quỷ tương.
Còn không bằng Tô Dao.
“Nhưng thế này cũng không tệ, ít nhất không phải về tay không.”
Trần Minh vẫn cảm thấy hài lòng.
Trần Minh xoay người rời đi, tiện tay đóng cửa lại.
Cậu lại hỏi tờ giấy da người ở tay phải: “Trong thời gian tôi ngủ có mười chín người chơi thiệt mạng, liệu có thi thể của người chơi nào ở gần đây không?”
“Có.”
“Có mấy cái?” Ánh mắt Trần Minh sáng lên.
“Hai cái.”
“Họ ở đâu?”
“Khu dân cư Chấn Hoa.”
Khu dân cư Chấn Hoa, chẳng phải là khu đối diện Bốn Mùa Hoa Thành sao?
“Trên người họ có nến quỷ không?”
“Không có.”
“Có phải đã bị người chơi khác ra tay trước rồi không?”
“Đúng vậy.”
Trần Minh: ...
Quả nhiên, những người tiến vào phó bản Linh Cảnh cấp S+ lần này đều không phải kẻ ngốc, trong lúc cậu lục soát thi thể thì các người chơi khác cũng không ngồi chờ chết, họ cũng đang hôi của.
“Ở gần tôi có người chơi nào còn sống không?”
“Có.”
“Ở đâu?”
“Khu dân cư Chấn Hoa.”
“Tòa nào?”
“Tòa nào đó.”
“Có ở tòa A không?”
“Ở tòa nào đó.”
“Có mấy người?”
“Không quá một trăm.”
Trần Minh nheo mắt lại: “Xem ra khu Chấn Hoa này mức độ nguy hiểm không hề thấp, chắc chắn cũng có quỷ dị tồn tại.”
Trần Minh mở kênh chat nhóm của phó bản ra.
Dù sao hiện tại cũng không có nguy hiểm, nhiệm vụ lại là sống sót bảy ngày, nếu ở lại nơi này có thể tránh được sự tấn công của quỷ dị thì cứ tiếp tục ở lại cũng không phải là không thể.
Tuy nhiên chuyện tốt như vậy chắc chắn là không thể xảy ra.
Trong nhóm chat.
【Người chơi trực tuyến: 72】
“Tạ Bất Cố Kỵ: Có ai tìm được phòng an toàn không? Mau nói cho tôi với, tôi có thể trả bằng linh tệ, bao nhiêu tôi cũng chịu, chỉ cần trên người tôi có, cầu xin các đại ca hãy nói cho tôi biết rốt cuộc ở đâu có phòng an toàn đi!”
Tuy chỉ là vài dòng chữ nhưng cũng không khó để nhận ra Tạ Bất Cố Kỵ lúc này đang rơi vào tuyệt cảnh.
Nếu không mau chóng tìm được phòng an toàn để trốn vào, khả năng cao là hắn sẽ chết.
“Tiêu Dạ: Có em gái nào không, em gái xinh đẹp anh có thể gánh nhé.”
“Âu Dương Nại Nại: Anh Tiêu Dạ ơi anh đang ở đâu vậy?”
“Tiêu Dạ: Em gái có xinh không?”
“Âu Dương Nại Nại: Thế anh cảm thấy thế nào mới là xinh ạ?”
“Tiêu Dạ: Ngực có cup D không, cân nặng có quá một trăm cân không?”
“Âu Dương Nại Nại: Em cup D nè, cân nặng vừa tròn một trăm cân luôn.”
“Tiêu Dạ: Kết bạn nhắn tin riêng với anh đi, anh gánh em.”
“Âu Dương Nại Nại: Cảm ơn anh nha.”
“Trương Vĩ: Tôi cá là cái gã Tiêu Dạ này chắc chắn sẽ chết. Ở thế giới thực tán gái thì không sao, vui vẻ là chính. Nhưng vào phó bản Linh Cảnh rồi mà còn không biết kiềm chế, đúng là sắc dục là lưỡi dao trên đầu, sớm muộn gì cũng tiêu đời thôi.”
“Âu Dương Nại Nại: Cái đồ bất lực nhà anh, bản thân mình yếu kém thì đừng có gato với anh nhà tôi!”
“Trương Vĩ: Không tin thì cứ chờ xem.”
“Âu Dương Nại Nại: Cả đời anh chỉ là một tên otaku tự sướng, vĩnh viễn chẳng có con gái nào thích anh đâu!”
“Trương Vĩ: Tôi cần quái gì gái thích, tôi toàn đi hội sở thôi. Bán một quả linh tệ ra là có thể gọi hai trăm em 'không ăn rau thơm', mỗi ngày hai em không trùng hàng, chơi tì tì được một trăm ngày luôn.”
“Mã Tiểu Long: Đừng có phá giá thế chứ chú em Trương Vĩ, 'không ăn rau thơm' làm gì đắt thế, một lần căng lắm là một nghìn tệ, chú trả năm nghìn tệ thế này thì bảo mấy thằng huynh đệ nghèo rớt mồng tơi sống sao?”
“Trương Vĩ: Bình thường 'không ăn rau thơm' tầm 1800 tệ thôi, nhưng hàng tôi gọi không phải loại bình thường mà toàn là hàng cao cấp, cho nên giá mới đắt hơn chút. Không ảnh hưởng thị trường đâu, anh cứ yên tâm đi anh trai.”
“Mã Tiểu Long: Kết bạn phát nào chú em, anh có thằng em cũng thích 'không ăn rau thơm' mà mãi không tìm được hàng cao cấp, anh muốn giới thiệu chú cho nó làm quen tý.”
“Trương Vĩ: Được thôi, anh bảo thằng em anh kết bạn với tôi đi, tôi gửi địa chỉ qua cho.”
“Mã Tiểu Long: Cứ gửi thẳng cho anh cũng được, để anh chuyển tiếp cho nó.”
“Trần Lily: Cho hỏi... có loại 'không ăn rau thơm' phiên bản trai đại học không?”
“Trương Vĩ: Có thì có, nhưng phiên bản trai đại học giá hơi đắt, dắt ra ngoài phải tốn cỡ một vạn tệ đấy.”
“Trương Vĩ: Đừng hỏi vì sao tôi lại biết rõ thế, tôi có cô bạn tên Trương Nhã từng đi thử rồi về kể cho tôi nghe đấy.”
“Trần Minh: ...”
“Trương Vĩ: Khụ khụ, trên lầu đại ca nể mặt một chút đi.”
“Trần Minh: Được.”
“Trần Lily: Một vạn đúng không, giá cả này chấp nhận được, nếu lần này có thể sống sót đi ra ngoài, ta liền bán một quả linh tệ, gọi một trăm phần cơm nắm nam đại không rau mùi, ha ha, lão nương muốn trừng phạt thật nặng bọn họ.”
“Trương Vĩ: Mạo muội hỏi một câu, muội muội, năm nay em bao nhiêu tuổi rồi?”
“Trần Lily: Không lớn, 61.”
“Trương Vĩ: Chị thật dữ dội, việc của chị hôm nay, thằng em này lo giúp luôn. Mấy tên ăn cơm nắm không rau mùi đó, tuyệt đối không thể để bọn chúng sống sờ sờ dễ chịu như vậy, phải cho bọn chúng nếm thử mùi vị hiểm ác của nhân gian, dạy cho bọn chúng biết, không phải phú bà nào cũng là đại tỷ trẻ đẹp đâu!”
“Trần Lily: Lão đệ cứ yên tâm đi, đám nam đại không rau mùi này, chị sẽ tra tấn bọn chúng thật tốt, ha lạp ha lạp ha lạp.”
“Trương Vĩ: Chị ơi, chị thật sự 61 tuổi sao?”
“Trần Lily: Ừ, thật mà.”
“Trương Vĩ: Thôi được, chúng ta qua chat riêng đi.”
“Hứa Giai Kỳ: Em cũng muốn.”
“Trương Vĩ: Em bao nhiêu tuổi?”
“Hứa Giai Kỳ: Em... Hai mươi.”
“Trương Vĩ: Hai mươi không được, còn quá trẻ, đám nam đại không rau mùi đó là tới kiếm tiền, chứ không phải để hưởng thụ. Bản thân em cũng là người không ăn rau mùi, không thể để bọn chúng chiếm tiện nghi được.”
“Hứa Giai Kỳ: Nhưng mà người ta nặng hai trăm rưỡi cân, vẫn là một đóa hoa cúc đại khuê nữ, cả đời chưa từng chạm qua đàn ông. Người ta muốn thử một lần, anh trai giúp em một tay đi mà, muội muội cầu xin anh đấy.”
“Trương Vĩ: Em thật sự nặng hai trăm rưỡi cân à?”
“Hứa Giai Kỳ: Vâng ạ.”
“Trương Vĩ: Anh không tin, trừ phi em gửi ảnh qua đây, để anh trai đây phê phán cho ra ngô ra khoai.”
“Hứa Giai Kỳ: Được chứ, anh trai, đừng nói ảnh chụp, quay video luôn cũng không thành vấn đề.”
“Trương Vĩ: Được, kết bạn chat riêng với anh đi.”
“Tiết Chấn Thiên:……”
“Tào Hư:……”
“Gia Cát Nghe Hương:……”
“Trần Minh:……”
“Gia Cát Nghe Hương: Cho nên trong phòng an toàn, chúng ta vẫn còn 72 người chơi, rốt cuộc có ai tìm thấy chưa?”
“Trương Vĩ: Các ngươi không có đạo cụ, nếu gặp nguy hiểm, bị quỷ dị theo dõi, có thể đi tìm một con gà trống. Gook trống cũng có hiệu quả chống lại quỷ dị, hơn nữa thời gian duy trì còn vượt qua cả đuốc quỷ.”
“Gia Cát Nghe Hương: Cậu chắc chứ?”
“Trương Vĩ: Các ngươi tin hay không tùy thích, tôi đã hé lộ một manh mối cho các ngươi rồi, coi như đã tận tình tận nghĩa.”
“Tào Hư: Nhưng đây là thành phố chứ có phải nông thôn đâu, gà trống nào dễ tìm thế.”
“Tiết Chấn Thiên: Có thể ra chợ thực phẩm tìm mà.”
Theo câu nói kia của Tiết Chấn Thiên vừa thốt ra, nhóm chat bỗng chốc im phăng phắc, không còn một ai lên tiếng nữa.
Truyện liên quan
Huyết Quan Kinh Ngữ Chi Quỷ Quái Xuất Thế
Cửa sinh tử, một niệm sinh, vạn niệm diệt; luân hồi thế gian, yêu hận tình thù, ai có thể ...
Xuyên Qua: Sống Tạm Lý Chí
Đây là cái thế giới chó má gì vậy? Danh môn chính phái cũng ăn người uống máu.. Những cao ...
Đêm Khuya Quỷ Ảnh, Huyền Nghi Đoản Thiên Chuyện Xưa Tập
Mỗi câu chuyện xưa là một chuyến thám hiểm độc lập, dẫn dắt người đọc thâm nhập vào thế giới ...
Bảy Ngày Niết Bàn Khởi Động Lại
Khi ý thức nhân loại trở thành chuỗi số hiệu trong thực nghiệm trường, bảy tầng thí luyện vắt ngang ...
Khủng Bố Phát Sóng Trực Tiếp: Nàng So Hung Trạch Còn Hung
Đường Khương ham rẻ mua một căn biệt thự giá thấp, nhưng chỉ vài ngày sau khi dọn vào, ác ...
Cuồng Đồ!
Đoán mệnh bảo ta là tướng, công thành chết vạn người.. Ý rằng ta phải tự tay đánh bại một ...