Quyển 1 · Chương 85: Lấp giếng: Chôn dưới giếng

“Ân, ta nguyện ý.” Tiểu nam hài gật đầu không chút do dự, “Bất quá Tử Diệp sợ hãi, không dám một mình lên núi, yêu cầu hai người trong thôn bồi ta, Tử Diệp mới dám lên núi.”

“Phế vật, lớn như vậy, còn sợ sợ sợ, nếu ngươi sợ, vậy mẹ ngươi cũng đừng tìm.” Trần Minh mắng chửi, “Cả đời đều làm cô nhi đi!”

“Ô ô ô…”

“Ô ô ô…”

Bị mắng lúc sau, Tử Diệp khóc càng thêm thương tâm, nước mắt giống như vũ lạc.

“Tử Diệp, ngoan nhi của ta, có hay không nhớ mụ mụ nha.”

Đột nhiên, phía sau Trần Minh, truyền đến cái thanh âm của nữ nhân.

Da đầu Trần Minh tê dại, nổi lên một thân nổi da gà, không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng, mẹ của Tử Diệp, đã bị hắn dùng quỷ camera giết chết, nàng sao có thể còn sống?

Nàng lại không phải quỷ!

“Mụ mụ! Là mụ mụ!”

Tử Diệp mở mắt ra, nhìn đến mụ mụ, vui vẻ cực kỳ, lau nước mắt, liền chạy vội qua đi, ôm lấy trong ngực mụ mụ.

“Mụ mụ, ngươi rốt cuộc đã trở lại, Tử Diệp về sau không bao giờ dám không nghe lời, Tử Diệp tất cả đều nghe mụ mụ, mụ mụ bảo Tử Diệp ngồi xổm đi tiểu, Tử Diệp liền ngồi xổm đi tiểu, không bao giờ dám đứng đi tiểu nữa.”

“Tử Diệp thật là đứa bé ngoan của ta.” Nữ nhân vuốt ve đầu Tử Diệp, “Bất quá Tử Diệp không cần ngồi xổm đi tiểu, vẫn là giống nam tử hán ấy, đứng đi tiểu đi, nước tiểu thật xa, làm cho mấy tên con trai khác hâm mộ chết ngươi.”

Sau khi Trần Minh quay đầu lại, mày nhăn càng thêm chặt, “Chẳng lẽ ta cũng xuất hiện ảo giác? Mẹ của tiểu nam hài này, không phải nên là người phụ nữ lưng hùm vai gấu ngày hôm qua sao? Như thế nào lại biến thành người phụ nữ trang điểm thời thượng, giống như mới từ trong thành về quê thế này?”

Đúng vậy, mẹ của Tử Diệp này.

Không phải mẹ của Tử Diệp ngày hôm qua.

Là một người phụ nữ khác.

Tuổi tác tuy rằng chênh lệch không lớn, nhưng người phụ nữ này, trang điểm lại vô cùng tinh xảo, mặc váy bao mông, bên ngoài khoác chiếc áo chồn trắng nhỏ, trên đùi bọc tất đen, dưới chân là một đôi giày cao gót màu đen ít nhất mười cm.

Trang điểm tinh xảo, tóc màu cà phê, uốn thành gợn sóng bồng bềnh.

Đây rõ ràng chính là một mỹ nhân đô thị.

“Cảm ơn ngươi, đại ca ca, cảm ơn ngươi giúp Tử Diệp tìm được mụ mụ, Tử Diệp liền biết, đại ca ca nhất định là người tốt.”

Tử Diệp đi đến trước mặt Trần Minh, ngẩng đầu nhìn hắn, trong giọng nói đầy vẻ cảm kích.

Trần Minh:……

Ta có làm gì đâu.

“Đại ca ca, Tử Diệp nguyện ý bồi ngươi lên núi, bất quá Tử Diệp không đi, Tử Diệp để mụ mụ ta đi, mụ mụ từng điền giếng rất nhiều lần, đường đi nàng đều quen thuộc, mụ mụ có thể giúp đại ca ca nhiều hơn.”

Tử Diệp hoạt bát cởi mở.

Mẹ Tử Diệp, “Tiểu tử, Tử Diệp hẳn là đã nói với ngươi rồi chứ, hôm nay lên núi điền giếng, cần phải có ba người trong thôn. Nếu chỉ có một mình tỷ tỷ, tỷ tỷ tuyệt đối sẽ không đi.”

Đột nhiên ánh mắt phát lạnh.

“Quá nguy hiểm, sẽ chết.”

“Hai người trong thôn khác đâu? Ngươi tìm thấy chưa?”

Trần Minh lắc đầu, “Vẫn chưa, đang tìm.”

“Ừm, vậy ngươi mau lên. Đừng đợi đến trời tối, bằng không mọi chuyện sẽ rắc rối.” Nụ cười thân thiết.

Trần Minh đổi chủ đề, “Đại tỷ…”

“Đừng gọi ta đại tỷ, gọi tỷ!” Nữ nhân hung dữ, “Ta năm nay mới 24, 01 năm, lớn hơn ngươi không mấy tuổi, mắt mù à? Chẳng lẽ không nhìn ra sao?!”

Trần Minh mặt giếng cổ không gợn sóng, “Đại tỷ, ta cần một cái đầu lâu, tốt nhất là loại lớn một chút, ngươi có thể cho ta mượn một cái không?”

Mẹ Tử Diệp giận chưa tiêu, “Ngươi muốn đầu lâu để làm gì?”

Trần Minh suy nghĩ, “Lấy ra tự sướng.”

Mẹ Tử Diệp: “???”

Trần Minh giải thích, “Ta là một tên biến thái, đại tỷ có thể hiểu được chứ.”

Mẹ Tử Diệp, “Nhìn ra được, đầu óc ngươi thật sự có chút không bình thường. Nếu là người bình thường, với tuổi tác của ngươi, không thể nào gọi ta là đại tỷ.”

Trần Minh, “Cho nên đại tỷ có thể cho ta một cái không?”

Mẹ Tử Diệp khoanh tay trước ngực, “Giếng cửa nhà ta có rất nhiều, ngươi muốn, có thể tự mình xuống dưới tìm.”

Giếng thực sự có sao?

Mẹ Tử Diệp, “Đừng dùng ánh mắt đó nhìn ta, chưa từng nghe qua giếng táng bao giờ à? Chưa nghe qua cũng không sao, tóm lại chính là đem người chết từ chôn thổ táng an nghỉ, đổi thành chôn dưới giếng.”

“Lợi ích của giếng táng chính là rất lớn, người thân đã chết, không chỉ có thể bảo vệ miệng giếng này, nước giếng, người trong nhà uống vào, cũng có thể sống lâu trăm tuổi, thăng quan phát tài. Bất quá mấy cái này đều là phong kiến mê tín trong thôn, lão nương từ trong thành gả tới, mới không tin mấy thứ linh tinh này.”

“Sau khi kiến quốc, Đại Hạ chúng ta không có quỷ quái.”

“Bằng không trượng phu ta cũng sẽ không chết trước tuổi 28!”

Trần Minh:……

Linh cảnh cũng có Đại Hạ?

Hơn nữa nhìn dáng vẻ không chỉ có, chế độ cùng bên ngoài cũng gần như giống nhau.

Vào sân, Trần Minh mượn quả phụ một sợi dây thừng, một đầu dây thừng buộc vào cột đá hình vuông dưới máy bơm nước, đầu kia trói chặt eo mình.

“Đại tỷ, giếng nhà ngươi sâu bao nhiêu?”

“Không rõ lắm, đại khái gần mười mét đi.”

Gần mười mét.

Đó chính là rất nông.

Trần Minh xuống giếng, dưới giếng, vị trí cách khoảng bốn năm mét, mới có nước.

Nếu giếng sâu tầm mười lăm mét, mực nước giếng sâu, chính là khoảng mười mét.

Lặn xuống mười mét, đối với Trần Minh mà nói, khó khăn cũng không lớn.

Đợi chân chạm đến nước, Trần Minh buông lỏng tay ra.

Bỏm bẻm ~

Người rơi vào trong nước giếng.

“Tê ~”

Trần Minh hít ngược một ngụm khí lạnh, nước rất buốt, rất lạnh.

“Chất lượng nước cũng không tệ lắm, chỉ là hơi lạnh, giống hệt nước đá, đây không phải nhiệt độ nước ngầm nên có.”

Trần Minh nâng cao thêm một phần cảnh giác.

Trên lòng bàn tay trái, không có bật ra dự báo tử vong của hắn.

Hắn vẫn chưa có tướng chết.

“Hít ~”

Hít sâu một hơi, bụng phình to lên, một động tác lặn xuống, Trần Minh biến mất trên mặt nước.

Bên miệng giếng.

Tử Hiên mẹ nó khóe miệng, cong thành một cái quỷ dị độ cung.

Bên cạnh Tử Diệp cũng là.

Này quỷ dị gương mặt tươi cười, dẫn tới mẫu tử hai người đều không giống như là người, càng như là cái công nghiệp viên khu sản xuất plastic mặt nạ.

Nước giếng dưới, Trần Minh mở ra di động đèn pin, cắn ở trong miệng.

Di động bị túi kín bao bọc lấy, sẽ không thấm nước.

Trần Minh đôi tay bám lấy giếng tường, liền giống như leo núi, tốc độ lặn xuống cực kỳ nhanh chóng.

Chỉ chốc lát, liền thấy được đáy giếng.

Trần Minh đồng tử co rụt lại, “Sao lại nhiều hài cốt như vậy, giếng táng, chỉ chôn người trong nhà, trăm năm xuống dưới, cũng chỉ mười mấy bộ, nhưng số lượng nơi này, ít nhất cũng hơn trăm.”

“Cái Tỉnh Thôn này, rốt cuộc còn giấu giếm bí mật gì?”

Trần Minh không rảnh nghĩ nhiều, hắn là con người, cần phải hô hấp, cho nên chọn một cái đầu lâu nặng nhất, hai chân kẹp lấy, đôi tay lại bắt đầu trèo lên trên, bám lấy giếng tường.

Chỉ chốc lát.

Lộ ra mặt nước.

“Hô ~”

“Ngoài dự liệu, vậy mà chẳng có chuyện gì xảy ra, còn tưởng rằng sẽ đụng phải quỷ chứ.”

Ngẩng đầu, sắc mặt Trần Minh biến đổi, “Bất quá cũng không phải không có gì xảy ra, nắp giếng, đã bị đậy lại.”

“Là người phụ nữ kia làm sao?”

Dựa vào thể lực xuất sắc, Trần Minh dang rộng hai chân, đạp lên giếng tường, chẳng mấy chốc đã trèo lên.

Móc ra cây rìu bên hông.

Nhắm ngay nắp giếng, hung hăng bổ xuống.

“Bùm!!!”

Nắp giếng bằng xi măng, trực tiếp nứt toác ra.

Mẹ Tử Diệp đứng trên nắp giếng, kinh hãi nhưng không buông tay, vội vàng vọt vào trong phòng, kéo ra một chiếc ghế sofa.

Kết quả sofa vừa mới kéo ra khỏi cửa phòng, nắp giếng đã bị chấn văng, sau đó một bàn tay ướ đẫm vươn ra.

Sắc mặt mẹ Tử Diệp tái nhợt, lại vội vàng kéo chiếc sofa trở về phòng.

Lúc quay ra, bên miệng giếng, đã có thêm một người đàn ông ướ sủng.

Trong tay hắn, còn cầm một cái đầu lâu trắng bệch.

Ánh mắt Trần Minh lạnh băng, liếc nhìn mẹ Tử Diệp, “Đàn bà, mày muốn chết à?”

Truyện liên quan