Quyển 1 · Chương 44: Bắt được bạn rồi: Cánh cửa quỷ dị
“Trả tiền sao?” Một cái mặc quần bó, mang giày Tod’s, trang điểm kiểu nam sinh hỏi.
“Đã trả tiền rồi, soái ca. Trụ bảy ngày, bao ba bữa cơm, bữa ăn khuya tự trả tiền, bảy ngày sau, giữa trưa trước khi trả phòng là được.” Nữ nhân viên lễ tân nở nụ cười tiêu chuẩn.
Tuy rằng nụ cười không giống nhân viên lễ tân của phó bản “Đồ tể chi dạ” cứng đờ như rối gỗ, nhưng vẫn mang lại cho Trần Minh một hiệu ứng Thung lũng kỳ lạ thấm người.
Mười tám người lục tục đi ra khỏi thang máy.
Đi theo nữ nhân viên lễ tân.
Đi đến quầy lễ tân, cô lấy ra mười tám chiếc thẻ phòng, mỗi người phát cho một chiếc.
Một gã mặc áo Chelsea đỏ, hất hất mái tóc đầu bồ câu, khuỷu tay tựa vào tường: “Vị này mỹ lệ lại đáng yêu nữ sĩ, không biết giống như ta soái khí lại mê người nam nhân có vinh hạnh xin WeChat của cô được không?”
Nữ nhân viên lễ tân mỉm cười: “Không được đâu, tiên sinh. Tôi có bạn trai rồi.”
Áo Chelsea đỏ:……
Hắn đỡ trán, cúi đầu thở dài: “Hồi, đây chính là phiền phức của soái ca đấy, phàm là cứ là nữ nhân, liền sẽ cảm thấy tự nhận không xứng với ta, cảm thấy mình đang trèo cao, do đó kéo dài khoảng cách với ta, đối với mị lực của ta cảm thấy không thể tả, cảm thấy ta chỉ có thể đứng nhìn từ xa mà không thể chạm tới.”
Trần Minh:……
Tại sao mỗi lần bước vào phó bản mới, đều sẽ ngẫu nhiên gặp phải một hai kẻ tưng tửng thế này?
【 Tử vong đếm ngược, Thẩm Lãng, 1 phút 19 giây 】
Cái quỷ gì vậy?
Chú ý tới lòng bàn tay trái xuất hiện dòng chữ báo trước tử vong, mày Trần Minh nhíu lại.
Quét mắt nhìn tám người chơi nam trước mặt.
Ai là Thẩm Lãng?!
Áo Chelsea đỏ sao?
Hay là thiếu niên mặc quần bó, đi giày Tod’s?
Hơn nữa, không nói ban ngày là lúc người chơi đi săn “Truy tung quỷ”, ban đêm mới là lúc “Truy tung quỷ” săn người chơi sao.
Nói cách khác, phải đến ban đêm mới xuất hiện cốt truyện tất tử của người chơi.
Sao ban ngày cũng có thể chết người chơi?
“Xem ra quy tắc phải chết, ngoài việc bị “Truy tung quỷ” bắt được, còn có những nguyên nhân khác.”
Trần Minh thầm nghĩ.
“Sao thế?” Trương Nhã chú ý tới sắc mặt Trần Minh biến hóa.
Trần Minh nhìn thẳng phía trước: “Không có gì, tên áo đỏ kia quá tưng tửng, cảm thấy hắn chắc là một người rất thú vị.”
Trương Nhã liếc nhìn áo Chelsea đỏ, nhướng mày: “Có sao?”
Cô cảm thấy hắn giống đồ ngốc hơn.
“Á!”
Đột nhiên, nữ nhân viên lễ tân nãy giờ cúi đầu không thấy mũi chân phát ra một tiếng hét chói tai.
Cô ta thế mà bị người tập kích, vị trí bị tập kích lại chính là bộ ngực, cô ta trở tay liền giáng cho gã trung niên sàm sỡ ngực mình một bạt tai: “Tìm chết đúng không! Tin hay không tao báo cảnh sát bắt mày ngay lập tức!”
Gã trung niên hói đầu nhìn tay mình, nuốt nước miếng: “Xúc cảm thật tốt, hóa ra là thật… Không phải độn silicon…”
Mọi người đều bị hành vi đồi bại của gã trung niên làm cho cạn lời.
Đồng loạt lùi ra xa.
Chỉ có Trần Minh là không nhúc nhích, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm hắn: “Gã này là đồ ngốc à, linh cảnh tuy không phải hiện thực, nhưng quy tắc hiện thực ở trong linh cảnh chắc chắn cũng phải tuân thủ, bằng không thì xong đời, một đạo lý thông tục dễ thế mà gã này lại không hiểu sao?”
Cho nên.
Thẩm Lãng không phải là người trẻ tuổi nào cả.
Mà là gã trung niên sàm sỡ ngực này.
Quả nhiên, theo đếm ngược về số không, điều khiến mọi người trợn mắt há hốc mồm, cảm thấy khó tin đã xảy ra.
Gã trung niên hói đầu Thẩm Lãng trợn trắng mắt, mất đi lý trí, giống như thây ma điên cuồng chạy vội về phía trước.
Lộc cộc……
Chạy đến cuối hành lang, thế nhưng hoàn toàn không có dấu hiệu dừng lại.
Rầm!!!
Hắn ta đâm sầm vào vách tường một cách thô bạo.
Bởi vì lực quá mạnh.
Cả người bị bật ngược trở lại, ngã nhào xuống đất.
Mặt mũi bê bết máu.
Hắn ta lại bò dậy, quay người, tiếp tục cắm cổ chạy điên cuồng về phía đầu hành lang bên kia.
Trần Minh và những người khác lùi lại để tránh.
Rầm!!!
Gã trung niên Thẩm Lãng lại đâm mạnh vào bức tường ở cuối hành lang.
Để lại một vệt máu.
Sau đó lại bò dậy, quay người, lại cắm cổ chạy điên cuồng về phía đầu hành lang bên kia.
Chạy qua chạy lại năm lần, đến lần va chạm thứ năm, đầu gã trung niên Thẩm Lãng cuối cùng không chịu nổi nữa, vỡ nát tung tóe.
Trên vách tường đều dính đầy óc não nát bét.
Lần này, sau khi ngã xuống đất, hắn ta không bao giờ đứng dậy được nữa.
Không một người chơi nào bị dọa sợ bởi cảnh tượng này.
Thứ duy nhất tồn tại chỉ là sự khinh thường.
Thiếu niên đi giày Tod’s châm chọc: “Gã già này đúng là một thằng ngốc, cứ tưởng vào linh cảnh là thoát khỏi hiện thực, muốn làm lơ mọi quy tắc bên ngoài, muốn làm gì thì làm chắc.”
Áo Chelsea đỏ hất mái tóc đầu bồ câu, khuỷu tay tựa tường, đứng bắt chéo chân: “Gã già này, đừng nhìn hắn tuổi tác lớn, thực tế hắn chính là một tên gà mờ thuần túy, một tân binh chẳng hiểu cái thá gì.”
“Đừng nhìn tôi như vậy chứ mỹ nữ, cẩn thận trầm luân vào mị lực độc đáo của tôi đến mức không thể kìm chế đấy.”
Áo Chelsea đỏ bắn một cái lông mày với nữ sinh trang điểm rất giống hot girl mạng, nở nụ cười đầy tự tin.
Nữ sinh hot girl mạng:……
Đồ thần kinh.
Ai thèm nhìn cậu!
“Soái ca chào cậu, tôi là Ôn Hoành Diễm, còn cậu?” Một nam sinh viên có vẻ ngoài thanh tú đi tới trước mặt áo Chelsea đỏ, vươn tay chào hỏi.
Trần Minh: Đây là tôi từ à.
“Tốn tiền.” Áo Chelsea đỏ không bắt tay với cậu ta, vẫn giữ nguyên tư thế đứng mà hắn cho là soái khí.
“Tốn tiền…” Một nữ sinh tóc đuôi ngựa kép cười cười, “Trông buồn cười, tên cũng buồn cười, thảo nào nhìn qua là biết một nhân tài.”
Ôn Hoành Diễm chào hỏi xong với mọi người, làm quen lẫn nhau xong, cuối cùng đi đến trước mặt Trần Minh, vươn tay ra: “Còn soái ca thì sao.”
“Trương Vỹ.” Trần Minh cùng hắn bắt tay.
“Trương Vỹ, tên không tệ, nghe khá lọt tai.” Ôn Hoành Diễm trong ánh mắt mang theo ngọn lửa.
Trần Minh:……
Hắn lần trước vô ngữ như vậy vẫn là ở lần trước.
“Mọi người mau tới đây xem, cánh cửa này, hình như có chút kỳ quái.”
Một nữ sinh mặc áo lông vũ màu trắng, đầu tóc bù xù, chân ngắn nhỏ, dừng chân trước cửa phòng 609, lớn tiếng gọi.
Cửa phòng kỳ quái? Nhanh như vậy liền có manh mối? Trần Minh nhìn về phía nữ sinh mặc áo lông vũ màu trắng, nhớ rõ tên cô ấy là Hứa Thiên Mị.
Thiên Mị Thiên Mị, trên thực tế, trên người lại chẳng có chút mị thái nào.
Mọi người đi qua.
Chen chúc trước cửa phòng 609.
Trên cửa phòng 609, dán một tờ giấy màu đỏ, trên tờ giấy viết năm chữ: “Bên trong có manh mối”.
“Bên trong có manh mối…”
Trần Minh nheo mắt lại, “Tiết tấu nhanh vậy sao? Vừa mới bắt đầu đã phát hiện manh mối, lại còn đặt ở nơi dễ thấy thế này.”
Trần Minh dâng lên vài phần cảnh giác.
Càng là những lúc dễ khiến người ta lơ là cảnh giác thế này, chỉ cần không phải kẻ ngốc đầu óc úng nước, đều hiểu rõ, thường thường cũng chính là lúc nguy hiểm nhất.
“Cửa không đẩy ra được.” Chelsea mặc áo đỏ đẩy đẩy cửa, không đẩy ra được, “Trên cửa có khóa mật mã, muốn mở cửa, xem ra phải giải được mật mã.”
“Tránh ra, để ta!” Một nam sinh mặc áo ba lỗ màu đen, bắp tay to bằng đùi con gái, chen gạt những người phía trước, mặc cho Chelsea chưa kịp nhường đường, cái chân to thô kệch kia đã nhấc lên, hung hăng đá tới.
Rầm!!!
Cửa phòng ngoài phát ra tiếng vang cực lớn ra, không hề có dấu hiệu bung ra khỏi khung.
“Là cửa sắt!”
Nam sinh mặc áo ba lỗ ánh mắt trầm xuống, sắc mặt vô cùng khó coi.
Cả bàn chân hắn vì cú đá vừa rồi mà tê rần.
Toàn bộ chân phải đã mất đi tri giác.
“Chu Ảnh huynh đệ, cách thô bạo và dã man của cậu, muốn mở cửa ra thì tuyệt đối không khả thi đâu.”
Một thanh niên dựa lưng vào tường, mũi diều hâu, hai tay khoanh trước ngực, mang theo vài phần châm chọc nói.
Hắn ta tên là Dương Túc.
Truyện liên quan
Huyết Quan Kinh Ngữ Chi Quỷ Quái Xuất Thế
Cửa sinh tử, một niệm sinh, vạn niệm diệt; luân hồi thế gian, yêu hận tình thù, ai có thể ...
Đêm Khuya Quỷ Ảnh, Huyền Nghi Đoản Thiên Chuyện Xưa Tập
Mỗi câu chuyện xưa là một chuyến thám hiểm độc lập, dẫn dắt người đọc thâm nhập vào thế giới ...
Xuyên Qua: Sống Tạm Lý Chí
Đây là cái thế giới chó má gì vậy? Danh môn chính phái cũng ăn người uống máu.. Những cao ...
Bảy Ngày Niết Bàn Khởi Động Lại
Khi ý thức nhân loại trở thành chuỗi số hiệu trong thực nghiệm trường, bảy tầng thí luyện vắt ngang ...
Khủng Bố Phát Sóng Trực Tiếp: Nàng So Hung Trạch Còn Hung
Đường Khương ham rẻ mua một căn biệt thự giá thấp, nhưng chỉ vài ngày sau khi dọn vào, ác ...
Cuồng Đồ!
Đoán mệnh bảo ta là tướng, công thành chết vạn người.. Ý rằng ta phải tự tay đánh bại một ...