Quyển 1 · Chương 53: Bắt được bạn rồi: Gương quỷ

“Thùng thùng!”

Ngoài cửa, trên hành lang, tiếng đập cửa đột nhiên vang lên.

Phòng 1209, Trần Minh và ba người, hô hấp cứng lại.

“Tiếng đập cửa…”

Ôn Hoành Diễm khẩn trương đến mức che miệng lại.

Sợ phát ra âm thanh, sẽ đem truy tung quỷ hấp dẫn tới.

Trần Minh nháy mắt bình tĩnh, rất đơn giản, trên lòng bàn tay trái không có hắn hay các nàng ba cái tử vong báo trước.

Hỏi: “Nhã tỷ, tài liệu tỷ cho ta, phía trên có viết qua việc quỷ cắn nuốt quỷ, con quỷ bị nuốt mất kia, năng lực của nó sẽ bị chuyển dời sang con quỷ cắn nuốt nó hay không? Manh mối này đáng tin cậy không?”

Trương Nhã nghĩ nghĩ, nhíu mày: “Manh mối này vẫn chưa đạt được sự nghiệm chứng xác thực nào, chỉ là phỏng đoán vì sao một con quỷ lại có thể có được nhiều loại năng lực mà thôi.”

Trần Minh: “Vậy chúng ta cứ coi như manh mối này là thật đi.”

“Giả thiết nó là thật, như vậy, truy tung quỷ ít nhất đã cắn nuốt hai con quỷ.”

“Một con là gõ cửa quỷ.”

“Con còn lại, chính là họa bì quỷ.”

“Họa bì quỷ…” Trương Nhã liếm liếm cây kẹo que trong tay, “Không có ngũ quan, muốn có diện mạo thế nào thì tự mình động thủ vẽ lấy. Năng lực này ngược lại có thể giải thích vì sao truy tung quỷ lại biến thành Lữ San San.”

Trương Nhã chỉ đơn thuần cảm thấy cái tên họa bì quỷ này cũng không tệ lắm, sau khi rời khỏi linh cảnh thông quan, lúc cầm bút ghi chép sẽ không cần phải viết là biến thân quỷ.

Biến thân quỷ, nghe tên thôi đã cho người ta một cảm giác rất kém sang.

Cho nên nhất định phải viết là họa bì quỷ!

Khuôn mặt Trần Minh nghiêm nghị, tiếp tục nói: “Năm điều manh mối, điều cuối cùng, năng lực của truy tung quỷ có ít nhất ba loại.”

“Gõ cửa giết người, họa bì tùy ý bắt chước, truy tung giết người, ba cái này tính lại cũng mới có ba loại.”

“Cho nên truy tung quỷ đại khái suất vẫn còn loại năng lực thứ tư, thậm chí là thứ năm.”

Mày Trương Nhã nhăn chặt hơn: “Lão đệ, ngươi nói có lý, quả thực là thế. Vậy chúng ta nên làm thế nào mới có thể đối phó được những năng lực khác của truy tung quỷ đây?”

Trần Minh: “Nhã tỷ, hình như chị vẫn chưa nghe hiểu ý của em.”

Trương Nhã không hiểu ra sao: “Cái gì với cái gì chứ? Lão đệ có chuyện cứ nói thẳng đi, làm gì cứ phải làm ra vẻ thần bí khó hiểu thế.”

Ôn Hoành Diễm xen mồm nói: “Ý của Trương Vĩ là, nếu Nhã tỷ có đạo cụ thì cũng có thể lấy ra cho chúng ta… à không, cho cậu ta xem một cái.”

Trần Minh: “Không chỉ Nhã tỷ, cả anh nữa. Truy tung quỷ sắp sửa gõ cửa 1209 rồi, lúc này các anh không nên có ý giấu giếm, bằng không nó phá cửa xông vào thì tất cả chúng ta đều phải chết. Tôi đã tổn thất hai ngọn quỷ đuốc, cho nên tiếp theo đến phiên các anh thể hiện rồi đấy.”

Ôn Hoành Diễm cạn lời mất mấy giây: “Trương Vĩ, Trương huynh đệ, năm tấm quỷ tương chỉ của tôi chẳng phải đã bị cậu thuận tay lấy đi rồi sao.”

Trần Minh: “Chính là giống như anh đã nói, quỷ tương chỉ của anh nếu không có quỷ camera thì cũng vô dụng. Cho nên cái này không tính, nhất định phải xua đuổi được truy tung quỷ thì mới coi như giữ lời.”

Ôn Hoành Diễm:……

Trương Nhã:……

Trương Nhã và Ôn Hoành Diễm nhìn nhau vài giây, cuối cùng Ôn Hoành Diễm vẫn chọn thỏa hiệp: “Được rồi, vậy công bằng đi, ba chúng ta luân phiên nhau, lần này đến lượt tôi ra tay. Nếu truy tung quỷ vẫn có thể tìm được chúng ta, vậy tiếp theo sẽ đến lượt Nhã tỷ.”

Nói xong, Ôn Hoành Diễm từ trong người móc ra một chiếc gương.

Một chiếc gương đồng mang đậm dấu ấn thời gian.

Ánh mắt Trần Minh sáng lên, quả nhiên, tên ranh con này trên người vẫn còn hàng tốt.

“Cái này có tác dụng gì?”

Ôn Hoành Diễm giải thích: “Nó gọi là quỷ kính, có thể đưa chúng ta vào thế giới trong gương. Bất quá không thể ở lại thế giới trong gương quá lâu, trong vòng mười phút nhất định phải tìm được một chiếc gương để thoát ra ngoài. Bằng không sẽ bị nhốt vĩnh viễn ở thế giới trong gương.”

“Phạm vi cũng có hạn chế, chỉ có thể tiếp xúc với những chiếc gương trong bán kính năm mươi mét xung quanh tôi.”

“Đương nhiên, bao gồm cả tầng trên và tầng dưới.”

“Số lần sử dụng cũng bị hạn chế, trong một ngày tối đa ba lần. Vượt quá ba lần, người sử dụng sẽ bị quỷ kính cắn nuốt.”

Có thể xuyên qua thế giới trong gương, quả thực là một bảo bối tốt. Trần Minh vươn tay ra.

Ôn Hoành Diễm như đề phòng cướp, vội vàng rụt tay lại.

Trần Minh cạn lời: “Tôi chỉ xem thôi, cũng không cướp của anh đâu.”

“Thật sự… chỉ xem thôi chứ?”

“Ừ, tuyệt đối uy tín.”

Ôn Hoành Diễm mang tâm trạng không cam lòng đưa quỷ kính ra.

Trần Minh tiếp nhận.

[Đạo cụ: Quỷ kính]

[Hiệu quả: Nhìn chằm chằm quỷ kính hơn mười giây có thể vào thế giới trong gương, thời gian lưu lại không được vượt quá mười phút, bằng không sẽ bị vĩnh viễn vây vây trong thế giới trong gương. Nếu ngươi không muốn chết thì trong một vòng một ngày tốt nhất chỉ sử dụng ba lần, nhớ kỹ, tuyệt đối không được vượt quá ba lần]

Trần Minh trả lại quỷ kính cho hắn.

Ôn Hoành Diễm không nói dối, hắn giải thích năng lực của quỷ kính vô cùng chi tiết, có lẽ đã đoán trước được tình huống giống như bây giờ là cậu ta sẽ kiểm tra quỷ kính.

Thùng thùng!

Tiếng đập cửa lại lần nữa vang lên.

Cửa phòng bị gõ lúc này chính là 1209.

Trên lòng bàn tay trái, tử vong báo trước cũng theo đó hiện lên.

[Tử vong đếm ngược, Trần Minh, 59 giây]

[Tử vong đếm ngược, Trương Nhã, 1 phút 01 giây]

[Tử vong đếm ngược, Ôn Hoành Diễm, 1 phút 04 giây]

Đều phải chết!

Một người cũng không sống nổi!

Cửa phòng 1209, truy tung quỷ hoàn toàn có thể phá vỡ.

Trần Minh đi đến phía sau cánh cửa, dán mắt vào ô cửa mèo để nhìn ra ngoài.

Vừa nhìn thấy thế, trái tim bỗng thắt lại, bởi vì bên ngoài cũng có một con mắt đang dán sát vào ô cửa mèo.

Cho nên thứ mà Trần Minh nhìn thấy chính là một con ngươi lồi ra và chằng chịt tơ máu.

“Hi hi, tìm được ngươi rồi.”

Con ngươi khẽ run lên, con ngươi chằng chịt tơ máu ấy vậy mà đang cười.

Trần Minh:……

Cậu vội vàng lùi về sau, kéo giãn khoảng cách.

Thùng thùng!

Cửa lại lần nữa bị gõ vang.

Thùng thùng!

Lại đến rồi.

Thùng thùng!

Thịch thịch thịch!

Thịch thịch thịch thịch!

Cửa, theo tiếng đập cửa, càng ngày càng thường xuyên, tốc độ càng lúc càng nhanh, lại bắt đầu nứt nẻ, giống như hàng năm khô cạn, không có nước mưa tưới nhuần hoàng thổ cao sườn núi, cái khe càng nứt càng to, từ to bằng chiếc đũa, đến to bằng ngón trỏ, rồi lại đến to bằng ngón chân cái.

“Truy Tung Quỷ có thể phá cửa mà vào, mau! Chạy nhanh! Tiến vào thế giới trong gương!”

Trần Minh hét lớn.

“Đã bắt đầu rồi, lão đệ.” Ôn Hoành Diễm đáp lời, quỷ kính trong tay nhắm ngay Trương Nhã.

“Nhã tỷ, tiến vào sau đừng đi lại lung tung, đợi chúng ta.”

Trương Nhã gật đầu, “Ừm.”

Mười giây trôi qua.

Hô bá ~

Trương Nhã biến mất tăm mất dạng vào hư không, nhưng hình bóng của cô trong gương lại không hề biến mất.

Hình bóng của cô trong gương, thông qua quỷ kính, vẫn có thể nhìn thấy mọi thứ bên ngoài.

Lúc này, chiếc gương đã nhắm ngay Trần Minh.

Trần Minh trầm giọng, “Cửa sắp bị phá rồi, vỡ thành mảnh nhỏ thế này, cô cẩn thận một chút, đừng có chết đấy.”

Dứt lời, Trần Minh biến mất không thấy.

Hắn đã tiến vào thế giới trong gương.

Xuất hiện ở bên cạnh Trương Nhã.

Thông qua tấm gương, hai người nhìn thấy cửa phòng 1209 đã bị phá tung.

Đứng ngoài cửa là một nữ hài, tóc buộc tóc đuôi ngựa kép.

Đích thị là Lữ San San bản cao phỏng!

Phía sau Lữ San San còn có ba bóng người mờ ảo.

Không, đó không phải bóng người.

Bởi vì chúng nó căn bản không phải con người.

Mà chính là ba con hình nhân giấy trong nhà 609!

Trong phó bản, quỷ và quỷ sẽ liên thủ cùng nhau đối kháng người chơi, Trần Minh sớm đã lĩnh giáo qua rồi, cho nên cũng không quá mức kinh ngạc.

Ụ ục……

Quỷ kính nhắm ngay chính Ôn Hoành Diễm, Ôn Hoành Diễm cắm cổ chạy vụt lên, chạy vào nhà vệ sinh, "rầm" một tiếng, nhanh chóng đóng cửa lại.

Mười giây trôi qua.

Bên ngoài tấm gương, Ôn Hoành Diễm biến mất không thấy.

Hắn đã xuất hiện trong thế giới trong gương, đứng ngay cạnh Trần Minh.

Trên lòng bàn tay trái, đếm ngược tử vong của Ôn Hoành Diễm cũng theo đó biến mất.

Truyện liên quan