Quyển 1 · Chương 68: Mảnh giấy da người

“A!”

Đột nhiên, vang lên một tiếng thét chói tai.

Mọi người trái tim run lên, ngồi không yên, toàn bộ đứng bật dậy, trợn tròn mắt.

Nhìn về phía phát ra thét chói tai nữ sinh viên, Tần Lai.

“Tình huống thế nào?!” Trương Nhã sắc mặt khó coi.

“Chẳng lẽ còn có quỷ sao?” Chelsea đôi mắt sung huyết, “Trò chơi rõ ràng đã kết thúc.”

Trần Minh lại đang nhìn Tần Lai bên cạnh Từ Tiểu Hoa, Từ Tiểu Hoa này, nàng đã không còn là một nữ sinh viên.

Nàng già rồi, già nua đến cực điểm.

Tóc, hóa thành màu trắng tuyết.

Dáng người, gầy trơ cả xương, tuổi già sức yếu.

Trong miệng, ngay cả hàm răng cũng không còn, ăn cơm đều phải móm mém, trông thấy có ít nhất chín mươi lăm tuổi.

“Nàng sắp chết rồi, tử vong đếm ngược, thọ mệnh cuối cùng của nàng còn thừa một giờ ba mươi chín phút.”

Trần Minh biểu tình nghiêm túc.

“Sao… Sao lại đột nhiên xuất hiện một bà… Bà lão…” Chu Ảnh chú ý tới Từ Tiểu Hoa chín mươi lăm tuổi, run rẩy.

Đầu bạc trắng phau, già đến mức đứng không vững, muốn không chú ý đến cũng khó.

“Nàng… Nàng là Từ Tiểu Hoa sao?” Hàn Giai Giai nhận ra nàng.

“Đùa cái gì vậy?” Vương Xé Hành đồng tử chấn động, “Từ Tiểu Hoa rõ ràng là một nữ sinh viên, thanh xuân xinh đẹp, mạo mỹ như hoa, sao nàng lại biến thành một bà lão, một bà lão sắp xuống mồ, nàng sao có thể là Từ Tiểu Hoa…”

Nữ sinh viên Tần Lai đáp: “Nàng… Nàng đúng là Từ Tiểu Hoa, Tiểu Hoa biến thành như vậy, rất có thể là vì đã sử dụng một món đạo cụ. Mà tác dụng phụ của món đạo cụ này, giống như chúng ta đang thấy lúc này, chính là tiêu hao thọ mệnh, dung nhan già đi…”

Trần Minh nhìn về phía Trương Thông, “Đến lúc này rồi, còn không định giải thích sao?”

Trương Thông sắc mặt khó coi: “Tôi… Tôi cũng rất mơ hồ… Lúc ấy dùng đạo cụ chạy trốn khỏi mê cung, Từ Tiểu Hoa hoàn toàn bình thường, tôi tưởng tác dụng phụ của món đạo cụ kia chắc không lớn, là ai cũng có thể chịu đựng được. Từ Tiểu Hoa biến thành thế này, thật… Thật sự không phải do tôi hại…”

Trương Nhã nói: “Vậy cậu mau nói xem, món đạo cụ đó rốt cuộc có năng lực gì!”

Vẫn là Tần Lai mở miệng: “Đạo cụ này là một khối ngọc bội, một khối Đại Thánh ngọc bội. Năng lực là có thể phân thân, số lượng phân thân càng nhiều, thọ mệnh tiêu hao càng lớn…”

Đại Thánh ngọc bội? Đạo cụ mà lại có cả loại nhân vật thần thoại này, Trần Minh hỏi: “Từ Tiểu Hoa, cô ta tạo ra mấy phân thân?”

Tần Lai đáp: “Tôi nhớ không rõ lắm, tầm mười cái đi, có thể là mười một cái, nhiều nhất là mười hai cái…”

Mười cái phân thân, thọ mệnh tiêu hao là hơn bảy mươi năm.

Tính ra thì một phân thân tiêu hao khoảng bảy năm thọ mệnh.

Cái giá này quả thực quá lớn.

Có thể thấy món đạo cụ này vô dụng đến nhường nào.

Chelsea nói: “Thế nên các ngươi bị nhốt trong mê cung, đã phá ít nhất mười cánh cửa tử?”

Tần Lai gật đầu: “Ừm…”

Chelsea: ……

Vận khí này rốt cuộc là kém đến mức nào chứ?

Tiêu hao hết mười một phân thân mới mở được ba cánh cửa sinh để sống sót đi ra.

Còn Trương Vĩ tiểu đệ thì sao, mở cửa sinh là ăn ngay ba lần liên tiếp.

Đúng là không hổ danh con cưng của vận may!

Thắc mắc đã được giải tỏa, mọi người cũng im lặng trở lại.

Còn về phần Từ Tiểu Hoa, sau khi rời khỏi linh cảnh, kết cục sẽ ra sao chẳng ai quan tâm.

Chuyện chết chóc mọi người thấy quá nhiều, sớm đã thành thợng chai sạn.

Mắt thấy đếm ngược rời khỏi linh cảnh sắp kết thúc, Chelsea vội vàng hỏi: “Trương Vĩ tiểu đệ, cậu là người ở đâu?”

“Người thành phố Đại Xương.”

“Thành phố Đại Xương…”

Sắc mặt Chelsea lộ vẻ thất vọng, bởi vì cậu không phải người Đại Xương, cậu là người thành phố Đại Sa sát vách.

Ánh mắt Trương Thông sáng lên: “Tôi cũng là người Đại Xương, sau khi ra ngoài nếu ở gần, chúng ta có thể hẹn nhau đi ăn vài bữa.”

Trần Minh gật đầu: “Được.”

Mơ tưởng!

Trương Nhã chẳng thèm nói ra, bao gồm cả tên thật của cậu là Trần Minh chứ không phải Trương Vĩ, cô trước nay chưa từng hé môi.

Tiểu đệ làm vậy chắc chắn có cân nhắc riêng của cậu ấy.

Trương Nhã cô đây không muốn làm một kẻ gây phản cảm.

Theo tiếng đếm ngược về số không, những người chơi còn sống không một ngoại lệ, trước mắt tối sầm rồi sáng bừng lên như màn ảnh điện ảnh chuyển cảnh, người liền thoát khỏi linh cảnh, trở về hiện thực.

Bờ sông Tương Giang.

Trên một chiếc ghế đá, Trần Minh đang ngồi, đôi mắt có thể nhìn thẳng ra đảo Quất Tử ở giữa dòng Tương Giang.

Trần Minh nhìn dòng người tấp nập trên phố như nước chảy, thở dài: “Sao lại đưa mình đến trung tâm thành phố thế này, không thể trực tiếp truyền tống về nhà giống lần trước được sao.”

Vẫn phải mất nửa tiếng để về.

Giao diện hiện lên:

【 Chúc mừng người chơi Trần Minh đã thông quan phó bản linh cảnh cấp A+, “Bắt được ngươi rồi” 】

【 Số lần thông quan: 3 (Mỗi thông quan ba lần, lần sau vào linh cảnh có thể chọn một người chơi quen biết để cùng vào. Cần sự đồng ý của đối phương) 】

【 Nhận được phần thưởng: Linh tệ *30, giấy thợ mã *5, đuốc quỷ *5.5, túi quỷ *1 】

【 Linh tệ: 90 】

【 Đạo cụ: Máy ảnh quỷ, giấy thợ mã *8, đuốc quỷ *5.5, giày thêu đỏ, túi quỷ, mảnh giấy da người, ngọc bội Quan Công (vỡ) 】

Sự chú ý của Trần Minh lần lượt bị thu hút bởi “Số lần thông quan” và “Mảnh giấy da người”.

“Số lần thông quan quá 3, lần sau vào linh cảnh có thể chọn một người chơi quen biết để cùng vào phó bản linh cảnh…”

Trần Minh thầm nghĩ, nếu cậu muốn chọn một người chơi đi cùng mình, người này cậu sẽ chọn ai.

Đầu tiên người này phải có năng lực, ít nhất không phải vừa vào linh cảnh đã thành hộp cát.

Thứ hai, phải hợp cạ với cậu.

Không có thứ ba.

Yêu cầu chọn người của Trần Minh chỉ có hai điểm này.

Bằng không thà rằng không chọn.

Trọng tâm chuyển hướng sang “Mảnh giấy da người…”

Trần Minh trầm mặt: “Ý nghĩa này thực ra không khó hiểu, đơn giản là tờ giấy da người đang dung hợp với tay trái của tôi chưa phải là một tờ hoàn chỉnh, nó có thể chỉ là một phần cánh tay trái, thế nên mới chỉ dung hợp với tay trái tôi.”

“Nếu là mảnh nhỏ, có thể thấy số lượng giấy da người không hề ít, có rất nhiều mảnh…”

“Cũng không biết những mảnh da người giấy khác, đều sở hữu năng lực như thế nào?”

Chỉ dựa vào tưởng tượng, khẳng định không tìm được đáp án.

Vẫn là phải tìm được rồi hẵng nói.

Đôi mắt nhắm lại, nghỉ ngơi vài phút.

Đột nhiên, Trần Minh chợt nhớ ra một chuyện cực kỳ quan trọng.

Đôi mắt bỗng nhiên mở lớn.

“Cái kéo của Nhã tỷ, ta rõ ràng nhớ rõ, ở phó bản xé nhãn hiệu, lúc đối kháng với bóng dáng quỷ, đã hỏng rồi, khắp nơi đều là vết rách…”

“Nhưng ở phó bản “Bắt được ngươi rồi”, cái kéo của nàng vậy mà lại hồi phục, không có một chút vết rách…”

“Nếu cái kéo của Nhã tỷ có thể chữa trị, vậy ngọc bội Quan Công của ta, có phải cũng có thể chữa trị hay không?”

Ngọc bội Quan Công, Trần Minh không mang theo trên người.

Bởi vì đã hỏng, vỡ thành rất nhiều mảnh, không dùng tới nên hắn cất giữ ở nhà.

Đi cửa hàng tiện lợi gần đó mua một chai nước ngọt, ừng ực ừng ực, uống xong nửa chai, mệt mỏi tiêu tan, Trần Minh khôi phục lại tinh thần.

Sau đó gọi điện cho Trương Nhã.

“Sao thế, lão đệ, muốn hẹn chị à?”

“Nhã tỷ, cái kéo của chị rốt thế nào vậy? Không phải đã hỏng rồi sao, sao lúc ở phó bản “Bắt được ngươi rồi”, nó lại hồi phục, không có lấy một vết rách?”

Không dài dòng, Trần Minh đi thẳng vào vấn đề.

Người của chính phủ, tuy rằng vẫn chưa thể chống lại linh cảnh, giúp toàn bộ người chơi thoát khỏi cái chết, nhưng sự tin tưởng họ dành cho hắn, ít nhất còn nhiều hơn những kẻ mới quen vài ngày đã xưng huynh gọi đệ với ngươi.

Trương Nhã cũng không giấu giếm, nói ngay: “Hiểu lầm rồi, lão đệ, quỷ tiễn không phải do chị chữa trị, chị không có bản lĩnh đó. Cây kéo này của chị, là nó tự chữa trị lấy. Nó bị hỏng, chỉ cần cách vài ba bữa, mặc kệ nó ra sao, cho dù có vỡ thành bột thủy tinh, nó cũng có thể tự mình hồi phục.”

Quỷ tiễn có thể tự chữa trị ư?

Đồng tử Trần Minh co rút lại, “Thật hay giả thế?”

Truyện liên quan