Quyển 1 · Chương 47: Bắt được bạn rồi: Trần Minh khám nghiệm xác
Trần Minh đi đến quan tài bên cạnh, móc ra chiếc rìu chữa cháy ở hông, “Có thể mở ra cửa phòng mã hóa, không cần đầu óc đoán cũng biết, khẳng định liền ở trong quan tài, bao gồm cái kia manh mối.”
“Quan tài mở ra, bắt được mật mã, chúng ta là có thể rời đi. Mặc kệ không quản, cái gì cũng không làm, không dùng được mấy cái giờ, chúng ta liền đều phải bị đông lạnh chết ở chỗ này.”
“Chết cùng mở ra quan tài, người bình thường đều biết nên chọn cái nào, đúng không, Nhã tỷ.”
Trương Nhã lại chú ý đến chiếc rìu chữa cháy trong tay Trần Minh, kinh ngạc, “Cây rìu chữa cháy này ngươi lấy được từ lúc nào? Chị vẫn luôn để ý đến em, sao lại không thấy bao giờ?”
Trần Minh coi như không nghe thấy, liếc mắt nhìn hai người nam, “Còn thất thần làm gì, lại đây hỗ trợ a.”
Dương Túc cùng Ôn Hoành Diễm vội vàng tiến lên.
Rìu chữa cháy trong tay Trần Minh, lưỡi rìu, cắm vào khe hở giữa quan tài và nắp quan tài, “Đinh quan tài tổng cộng có sáu cái, trên dưới giữa mỗi bên hai cái, nỗ lực lên, tranh thủ cạy bật một cái đinh ra ngay!”
“Ừ.”
Dương Túc, Ôn Hoành Diễm, nắm chặt rìu chữa cháy.
“Một hai ba, cạy cho anh!”
Theo tiếng hô của Trần Minh, ba người đồng thời dùng sức.
Kít ~
Đinh quan tài bị cạy bật ra, nắp quan tài cũng bị cạy hở một khoảng.
Ba người đổi sang bên cạnh, rìu chữa cháy lại cắm vào khe hở.
“Ba hai một, cạy!”
Kít ~
Nắp quan tài bên này cũng bị cạy hở một khoảng rộng bằng ngón tay.
Vị trí đổi đến ở giữa.
“Lại cạy!”
Làm liên tục sáu lần.
Đem bốn góc trên dưới và hai bên ở giữa của quan tài cạy lại một lượt.
Cuối cùng quan tài cũng được mở ra.
Nắp quan tài bị sáu chiếc đinh quan tài đội lên, cách thân quan tài chừng mười centimet.
Trần Minh khom lưng, ánh mắt qua khe hở quét vào bên trong quan tài, đen thùi lùi một mảng, cái gì cũng không thấy rõ.
“Ực ực ~” Dương Túc nuốt nước bọt liên tục, vẻ mặt hoảng sợ có thể thấy rõ bằng mắt thường.
Ôn Hoành Diễm cau mày, tim đập rất nhanh.
Trương Nhã lại đưa cho Trần Minh một chiếc điện thoại, một chiếc điện thoại đã bật đèn flash, “Cầm lấy, lão đệ.”
“Vẫn là Nhã tỷ hiểu em.”
Trần Minh mỉm cười.
Đèn flash điện thoại chiếu vào bên trong quan tài, có thể lờ mờ nhìn thấy một bàn tay tím đen.
Đó là tay của người chết.
Còn có thể nhìn thấy một bộ áo liệm màu đỏ.
Tay người chết thì không đáng sợ, đáng sợ chính là, mọc trên năm ngón tay ấy là những chiếc nấm móng.
Năm chiếc nấm móng dài chừng sáu bảy centimet, rất cứng, rất thẳng, giống y hệt cương thi trong phim của Cửu Súc.
“Người đã chết rồi, móng tay mà vẫn có thể dài ra sao?”
“Chuyện này rõ ràng là không thể nào.”
“Có thể thấy được thi thể này có vấn đề, vấn đề rất lớn, xác suất rất cao sẽ là một con quỷ.”
Trần Minh lẩm bẩm.
Hoảng thì hắn thật sự không hoảng.
“Tới, nam sinh viên, phụ một tay.”
Trần Minh nháy mắt với Ôn Hoành Diễm.
Nam sinh viên bước đến đối diện.
Trần Minh và hắn hợp lực nhấc nắp quan tài lên, nhẹ nhàng đặt xuống mặt đất bên cạnh.
Kít kít! Kít kít!
Nắp quan tài vừa đặt xuống, mấy con chuột lớn to bằng bắp tay liền từ trong quan tài chui ra, nhanh như chớp, biến mất trong chớp mắt.
Dương Túc xoa ngực, trấn an nỗi sợ, “Làm em giật mình, hóa ra là chuột, còn tưởng rằng thi thể sống lại chứ.”
Trần Minh dựa vào quan tài, chĩa đèn flash vào bên trong, đập vào mắt hắn là khuôn mặt tím đen của một người đàn ông.
Khuôn mặt này, nhìn là biết cùng một người với tấm ảnh đen trắng trên bàn thờ.
Chỉ là tướng mạo có chút khác biệt.
Người đàn ông trung niên trong ảnh chụp khí sắc hồng hào, huyết nhục đầy đặn, là người sống.
Người đàn ông trung niên trong quan tài mặt tím đen, hai má và hốc mắt thụt vào trong, hàm răng chìa ra ngoài, vô cùng khó coi, là người chết.
Người quan sát không chỉ có Trần Minh, Trương Nhã cũng đang quan sát, đèn flash cô đang chiếu là nửa thân dưới của người đàn ông.
“Hình như cũng không có phát hiện gì.” Trương Nhã liếc nhìn góc nghiêng của Trần Minh.
“Sờ thi thể rồi đưa ra phán đoán cũng không muộn.” Trần Minh thò tay vào trong, nắm lấy hàm dưới của thi thể.
Trương Nhã:……
Rốt sao anh ta lại dám làm thế chứ?
Dương Túc trốn ra sau lưng Trương Nhã, “Dựa theo trực giác thông quan năm lần phó bản linh cảnh của em, em trăm phần trăm dám chắc, thi thể này nhất định sẽ sống lại.”
Trương Nhã trợn trắng mắt, “Đừng lấy chị làm lá chắn, xéo sang một bên đi.”
“Người ta không sao đâu, người ta hơi sợ mà.” Dương Túc làm nũng.
Trần Minh đã bẻ miệng thi thể ra, ánh mắt sáng lên, “Trong miệng quả nhiên có thứ gì đó.”
Là một tờ giấy vo tròn lại.
Trần Minh thò hai ngón tay vào moi tờ giấy ra.
Nhìn thấy cảnh này khiến da đầu Dương Túc tê rần.
Hắn ném tờ giấy cho Trương Nhã, “Mở ra xem đi, Nhã tỷ.”
Tờ giấy dính mỡ thi thể, tỏa ra một mùi hôi thối nồng nặc, Trương Nhã cố nén buồn nôn mở tờ giấy ra.
Lông mày khẽ nhướn, “Là mười một chữ cái tiếng Anh……”
“fnagjgutork”
Đây là mười một chữ cái tiếng Anh viết trên tờ giấy.
Trần Minh còn chưa mở miệng, Dương Túc đã giật lấy tờ giấy, “Chắc chắn là mật mã mở cửa rồi, em đi mở cửa đây, nơi này giao cho hai người.”
Trương Nhã thầm nghĩ, “Cứ có cảm giác sẽ không đơn giản như vậy.”
Trần Minh lại không phân tâm, bởi vì ở trong khoang miệng thi thể, hắn còn phát hiện một tờ giấy khác.
Bất quá tờ giấy này, vị trí sắp tới gần yết hầu, dùng ngón tay móc ra hơi có chút khó khăn.
“Nếu chữ cái là mật mã mở cửa, vậy tờ giấy thứ hai này, hẳn là manh mối có liên quan đến Truy Tung Quỷ.”
Trần Minh thầm nghĩ.
“Lại đây, Nhã tỷ, phụ giúp một tay, giữ nó lại, đừng để miệng nó khép lại.”
Trương Nhã cũng không ngại đảm nhận vai trò trợ thủ, tiền đề người đó phải là Trần Minh.
Khom lưng, theo tay Trần Minh buông ra, Trương Nhã giữ chặt miệng thi thể.
Bởi vì nhiệt độ không khí rất thấp, thi thể đã chịu ảnh hưởng và bị đông cứng, việch cạy mở miệng nó kỳ thực không hề dễ dàng, phải tốn rất nhiều sức lực.
Trần Minh tìm hai nén nhang làm đũa, thò vào miệng thi thể, lúc này mới kẹp được tờ giấy thứ hai ra ngoài.
“Được rồi, buông tay đi.”
Trương Nhã buông lỏng tay, thở ra một hơi, rõ ràng nhiệt độ trong phòng rất thấp, trên trán nàng lại toát ra một tầng mồ hôi mịn.
“Mở ra xem đi, Nhã tỷ.”
Trần Minh lại ném tờ giấy cho Trương Nhã, bản thân cũng không nhàn rỗi, ghé người lên quan tài tiếp tục khám nghiệm tử thi.
Trương Nhã mở tờ giấy ra, hàng lông mày nhếch lên: “Đệ tử, trên này chỉ có bốn chữ.”
“Bốn chữ gì thế?”
““Hắn là ta ba.”” Khoảnh khắc này, Trương Nhã nhíu chặt mày đến mức phải ngừng thở.
Trước mặt Trương Nhã, giao diện Linh Cảnh cũng bật ra.
【 Người chơi Trương Nhã, ngươi đã tìm được một manh mối 】
【 Nội dung manh mối: Hắn là ta ba 】
“Hắn là ta ba?” Biểu cảm của Trần Minh không thay đổi gì, hiện tại căn bản không phải lúc để suy nghĩ, hắn chỉ muốn lục soát thi thể.
Hy vọng có thể tìm được thêm chút gì đó từ thi thể.
Tốt nhất là sờ được một hai kiện đạo cụ.
Nhưng lật lục thi thể từ đầu tới đuôi một lượt, Trần Minh lại chẳng vớt nổi lấy một cọng lông.
“Chỉ có hai manh mối thôi sao?”
“Mất công chạy vào một chuyến, còn cạy cả nắp quan tài ra, mà ngươi nói với ta là chỉ có hai tờ giấy thôi á? Đùa ta đấy à?”
Lúc này Trần Minh hơi muốn tát cho bố của Truy Tung Quỷ một bạt tai thật mạnh.
Đột nhiên, ánh mắt Trần Minh sáng lên: “Đúng rồi, chẳng phải mình vẫn còn một nơi rất ẩn nấp chưa tìm sao.”
Trần Minh lại hành động: “Đến đây nào Ôn Hoành Diễm, phụ một chút, chúng ta khiêng thi thể ra ngoài.”
Ôn Hoành Diễm trừng lớn mắt: “Trương Vĩ, cậu nghiêm túc đấy chứ?”
Trần Minh: “Chứ sao nữa?”
Truyện liên quan
Huyết Quan Kinh Ngữ Chi Quỷ Quái Xuất Thế
Cửa sinh tử, một niệm sinh, vạn niệm diệt; luân hồi thế gian, yêu hận tình thù, ai có thể ...
Đêm Khuya Quỷ Ảnh, Huyền Nghi Đoản Thiên Chuyện Xưa Tập
Mỗi câu chuyện xưa là một chuyến thám hiểm độc lập, dẫn dắt người đọc thâm nhập vào thế giới ...
Xuyên Qua: Sống Tạm Lý Chí
Đây là cái thế giới chó má gì vậy? Danh môn chính phái cũng ăn người uống máu.. Những cao ...
Bảy Ngày Niết Bàn Khởi Động Lại
Khi ý thức nhân loại trở thành chuỗi số hiệu trong thực nghiệm trường, bảy tầng thí luyện vắt ngang ...
Khủng Bố Phát Sóng Trực Tiếp: Nàng So Hung Trạch Còn Hung
Đường Khương ham rẻ mua một căn biệt thự giá thấp, nhưng chỉ vài ngày sau khi dọn vào, ác ...
Cuồng Đồ!
Đoán mệnh bảo ta là tướng, công thành chết vạn người.. Ý rằng ta phải tự tay đánh bại một ...