Quyển 1 · Chương 39: Giày thêu đỏ

Ta tin ngươi cái quỷ! Khi ta mười tám tuổi tiểu cô nương, chưa từng gặp qua sự đời nào chắc.

Trương Nhã nhịn không được lườm một cái.

Trần Minh còn muốn xuống lầu một chuyến, đem thi thể của những người chơi đã chết điều tra một lần, xem có còn sờ được thứ tốt nào nữa không.

Kết quả lúc này quang bình linh cảnh lại bật ra.

【 Rời khỏi linh cảnh đếm ngược: 10 giây 】

Bước chân Trần Minh khựng lại, ôm trán, “Nhanh vậy sao…”

Sao không cho cơ hội lục soát thi chứ, cũng không cần thời gian quá dài, ba phút là được mà.

Theo đếm ngược trôi về 1 giây, linh cảnh biến mất.

Mọi người còn chưa kịp hàn huyên từ biệt, trước mắt tối sầm rồi sáng bừng, cảnh tượng đã thay đổi.

Trần Minh bị truyền tống đến một căn phòng trong thế giới hiện thực.

Căn phòng này hắn rất quen thuộc, đồ đạc bên trong không nhiều lắm, chỉ có một chiếc giường, một cái bàn làm việc, một tủ quần áo, một kệ giày.

Trên kệ giày có mấy đôi giày chạy bộ, đều là giày Trần Minh mang khi luyện tập chạy bền mang tạ.

Linh cảnh vậy mà lại truyền tống hắn về nhà, hơn nữa còn là trong phòng ngủ của hắn.

“Lần này ta vào linh cảnh chưa tới một ngày đã thông quan trở về, trong nhà chắc không còn giấu kẻ muốn giết ta thuộc tổ chức đó chứ?”

Lông mày nhíu lại, Trần Minh nâng mười hai phần cảnh giác.

Máy ảnh quỷ nắm chặt trong tay, chỉ cần có kẻ dám xông vào, hắn sẽ không chút do dự ấn ngay nút chụp.

Bắt những “tội phạm” kia phải nếm mùi sức mạnh thần bí từ linh cảnh!

Giao diện linh cảnh lại lần nữa bật ra.

【 Chúc mừng người chơi Trần Minh, đã thông quan phó bản linh cảnh cấp S, “Xé bảng tên” 】

【 Số lần thông quan: 2 】

【 Phần thưởng nhận được: Linh tệ *50, máy ảnh quỷ *1 (giấy tượng quỷ *3), thẻ tử vong (đạo cụ độc quyền), giày thêu đỏ (một đôi) 】

【 Linh tệ: 60 】

【 Máy ảnh quỷ: Nhắm vào mục tiêu khi chụp có thể khiến con người trực tiếp biến mất, tử vong; nhắm vào quái dị khi chụp có thể khiến quái dị tạm dừng mười giây 】

【 Thẻ tử vong: Đạo cụ độc quyền của phó bản cấp S Xé bảng tên, sẽ hoàn toàn mất hiệu lực sau 24 giờ 】

【 Giày thêu đỏ: Mang nó vào có thể vô hiệu hóa đòn tấn công của quái dị, bao gồm cả đòn tấn công chí mạng, tấn công từ con người cũng có tác dụng tương tự. Khi nó bắt đầu rỉ máu, tốt nhất nên nhanh chóng cởi ra 】

Sự chú ý của Trần Minh đều bị “Giày thêu đỏ” thu hút, mặt trầm xuống, “Mang nó vào, có thể vô hiệu hóa đòn tấn công chí mạng của quái dị, tấn công từ con người cũng dùng được.”

“Quá mạnh!”

“Quá đỉnh!”

“Không hổ là đạo cụ linh cảnh!”

“Không chỉ vô hiệu hóa được tiến công của quái dị, đối phó với người cũng dùng được.”

Trần Minh lại nhìn sang dòng cuối cùng, nheo mắt lại.

“Khi nó rỉ máu, tốt nhất nên nhanh chóng cởi ra…”

“Nếu không cởi thì sao? Sẽ xảy ra chuyện gì?”

“Giày thêu đỏ sẽ giết ta sao? Hay sẽ biến ta thành quỷ?”

“Đương nhiên, không cởi là không thể nào, ta năm nay mới hai mươi, ba mươi còn chưa tới, ta còn rất nhiều chuyện muốn làm mà chưa thành, ta không muốn ôm tiếc nuối mà chết yểu đâu.”

Trần Minh âm thầm khắc ghi thông tin “Giày thêu đỏ rỉ máu phải mau cởi ra” vào trong đầu.

“Vậy bên ngoài có sát thủ của tổ chức kia không?”

Trần Minh nhìn cánh cửa phòng màu nâu sẫm, sắc mặt chùng xuống.

Rốt liệu nhà cửa có an toàn hay không, chuyện này còn phải đặt dấu chấm hỏi.

Phải kiểm tra một chút.

Trần Minh đi đến sau cánh cửa, áp sát tai vào cửa.

“Không có động tĩnh.”

Trần Minh không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.

Nhưng mà hắn không biết rằng.

Lúc này, ngoài cửa phòng, một tên đầu đinh mặc âu phục, độ ba mươi tuổi, cũng đang áp tai vào cửa, hy vọng nghe được động tĩnh gì từ trong phòng.

Trong tay người đàn ông còn cầm một con dao bổ dưa hấu, dài chừng 50 cm.

“Ảo giác sao? Rõ ràng nghe thấy trong phòng có tiếng động, sao đột nhiên im bặt thế?”

Tên đàn ông nhíu mày, vết sẹo dữ dằn trên mặt co giật vài cái.

Trong phòng.

Trần Minh chợt nổi da gà khắp người, “Quả nhiên có người…”

Hắn nghe thấy tiếng gầm nhè nhẹ của gã đàn ông bên ngoài.

“Chỉ có một người thôi sao? Hay là hai?”

“Hoặc là nhiều hơn?”

Một người, một chọi một, không cần đạo cụ, tóm lấy hắn, Trần Minh cũng nắm chắc phần thắng.

Dù trong tay đối phương có hung khí.

Đương nhiên, trừ chân lý ra.

Nếu là hai người, hắn phải cân nhắc lại.

Nếu không dùng đạo cụ.

Ngoài cửa phòng.

Một bàn tay to đầy lông bỗng vươn tới, vỗ vai tên đầu đinh.

“Lão Ngô, làm gì đấy?”

Hóa ra là đồng bọn của tên đầu đinh, cũng mặc âu phục, dáng người rất cao, ít nhất mười tám lăm, bả vai vạm vỡ như gấu chó.

Tên đầu đinh nhìn đồng bọn, “Trong phòng hình như có tiếng động, mày không nghe thấy à?”

Gã đầu gấu ôm trán cười cợt, “Này lão Ngô, mày phát điên gì thế. Thằng ranh họ Trần đó vẫn đang trốn trong đồn công an, chưa ra đâu. Sao nó có thể ở trong phòng được, nó có phải quỷ trong phim kinh dị đâu mà tàng hình biến hoá được.”

Tên đầu đinh giãn mày ra, “Xem ra là tao suy nghĩ nhiều rồi…”

Nhưng vừa lúc buông lỏng cảnh giác, giây tiếp theo, gã nhấc chân đá mạnh một cước phá tung cửa phòng.

Cánh cửa đập vào vách tường trong phòng, bật ngược trở lại, khép hờ một nửa.

Trần Minh đang nấp sau cánh cửa:……

Chỉ có hai người.

Không có người thứ ba.

Không biết đối phương tên gì, cứ dùng “Thẻ tử vong” sẽ mất hiệu lực sau 24 giờ, tiêu diệt trực tiếp luôn.

Việc này không làm được.

Quỷ camera, có chút đại tài tiểu dụng.

Quỷ tượng giấy, chính là chỉ còn lại có ba trương cuối cùng.

Đối phó loại tiểu rác rưởi này, lãng phí hắn một trương quỷ tượng giấy, trong mắt Trần Minh, đây là một món mua bán vô cùng lỗ vốn.

Cho nên hắn không chút do dự xỏ vào giày thêu đỏ.

Vừa vặn, có thể thực tiễn một chút năng lực của giày thêu đỏ.

Giày thêu đỏ, cũng không vừa chân.

Đôi giày thêu đỏ này, ước chừng cỡ 38 trở lại, chân Trần Minh cỡ 42, xỏ vào xong, cực kỳ chịu tội.

Ngón chân đều phải cong lại.

Đầu đinh nam, Ngô Tùng, sau khi đạp văng cửa, hắn ra hiệu ánh mắt cho Ninh Dã ở bên cạnh, "Đi vào xem thử."

Hùng tinh nam Ninh Dã, nhún vai, "Cần thiết thế không? Lão Ngô."

"Bên trong tuyệt đối có người." Ngô Tùng trầm giọng, "Chỉ là không rõ lắm có phải cái tên tiểu quỷ họ Trần kia không."

Ninh Dã, "Chính là chúng ta đã vào kiểm tra qua, gầm giường, tủ quần áo, tủ đầu giường, nệm, đều kiểm tra qua hết rồi. Cũng không có bất kỳ phát hiện nào."

"Tao kêu mày vào thì vào, lắm lời thế làm gì." Ngô Tùng lạnh giọng.

Ninh Dã đành nghe theo Ngô Tùng, bởi vì hắn là tân nhân của ‘ Báo Đốm ’, còn đối phương là lão nhân.

Quy củ của Báo Đốm, tân nhân tuân theo sự sắp xếp của lão nhân, chính là một trong số đó.

"Được, tôi vào là được chứ gì."

Ninh Dã nhún vai, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ, đẩy toàn bộ cửa ra rồi bước vào.

Hắn khom lưng xuống, nhìn ngó dưới gầm giường, âm thầm thở phào nhẹ nhõm, "Không có người, không tin ông vào mà xem."

Ngô Tùng đưa mắt ra hiệu, ý bảo Ninh Dã kiểm tra phía sau cửa.

Nhưng mà đúng lúc này.

Rầm!

Cửa phòng đột nhiên bị đóng sầm lại, Trần Minh đang ẩn nấp phía sau cửa phòng liền hiện thân.

Hắn vừa định đâm con dao gọt hoa quả trong tay về phía tên nam tử mặc tây trang gọi là ‘ Ninh Dã ’ kia.

Kết quả đối phương dường như đã đoán trước từ trước, khẩu súng trên tay, nọng súng trực tiếp chĩa thẳng vào mặt Trần Minh.

Hắn nhếch miệng cười tà ác, "Mày còn tưởng bọn tao thật sự không phát hiện ra mày chắc, tiểu quỷ."

Trần Minh:……

"Thế nào, cảm giác bị dắt mũi như chó thế nào?"

Trần Minh buông tay xuống, ra vẻ từ bỏ chống cự, "Tại sao các người lại trăm phương nghìn kế muốn giết tôi?"

Truyện liên quan