Quyển 1 · Chương 347: Thử thách cực hạn: Tìm kiếm nhiệm vụ

Chờ bọn họ rất lâu?

Lời này của nữ nhân viên khiến bốn người Trần Minh lập tức dừng chân trước cửa tiệm trà sữa, vô cùng cảnh giác, không bước vào trong.

Dù rằng Trần Minh không thấy mảnh giấy da người ở tay trái hiện lên đếm ngược tử vong của bất kỳ ai trong số bốn người bọn họ.

Trần Minh lên tiếng: “Chờ chúng tôi rất lâu là có ý gì?”

Nữ nhân viên trà sữa hỏi: “Bốn vị không phải là shipper sao?”

Cô ta lại chỉ vào đống trà sữa mình và đồng nghiệp đã làm xong: “Nhìn xem, chỗ này đều là khách đặt đơn, chúng tôi làm xong cả rồi, đang chờ các anh tới lấy đây.”

Trần Minh nhìn đống trà sữa lớn đã đóng gói gọn gàng, đáp: “Chúng tôi không phải shipper, chỉ là khát nước, muốn vào uống một cốc trà sữa thôi.”

Nữ nhân viên nói: “Vào uống trà sữa cũng được, nhưng bốn vị không cần phải phủ nhận thân phận shipper của mình đâu. Các anh rõ ràng là chuyên đi giao hàng, tôi đã thấy các anh rất nhiều lần rồi, không thể nào nhận nhầm được.”

Lần này Trần Minh không tiếp lời.

“Mọi người có ý kiến gì không?” Trần Minh hỏi ba người nhóm Ôn Hoành Diễm.

Trương Mỹ Mỹ đáp: “Em không có, em nghe theo chồng hết.”

Trần Viên nói: “Vậy có phải chỉ cần bước vào tiệm trà sữa này là có thể nhận được nhiệm vụ giao hàng không? Cứ giao xong hết là hoàn thành nhiệm vụ?”

Ôn Hoành Diễm bảo: “Tôi cảm giác chắc cũng tầm đấy.”

Cô nhân viên kia liền đáp lại: “Đúng vậy, bốn vị, chỉ cần các anh mang hai mươi cốc trà sữa này giao tận tay khách hàng thì sẽ hoàn thành nhiệm vụ của tiệm chúng tôi. Mỗi người chỉ cần giao năm cốc, cực kỳ đơn giản luôn.”

Trần Minh hỏi: “Có giới hạn thời gian không?”

Nữ nhân viên lắc đầu: “Ở chỗ chúng tôi không có giới hạn thời gian, chỉ cần đưa theo địa chỉ ghi bên trên, giao tận tay khách, người ta nhận được rồi bấm hoàn thành đơn hàng là đơn đó được tính xong.”

Ôn Hoành Diễm hỏi: “Nghĩa là nếu họ chưa bấm hoàn thành đơn thì vẫn coi như chưa giao xong?”

Nữ nhân viên gật đầu: “Đúng thế, anh đẹp trai, đại khái là như vậy.”

Ôn Hoành Diễm nhìn sang Trần Minh: “Trần huynh, tôi thấy cái này có thể thử xem. Không giới hạn thời gian chứng tỏ nhiệm vụ này không quá khó. Dù trong lúc giao hàng có đụng phải quỷ dị thì chúng ta vẫn có thời gian né tránh, không sợ đơn hàng quá hạn dẫn đến thất bại nhiệm vụ.”

Trần Minh nói: “Lão Ôn, tôi đề xuất chúng ta cứ đi xem mấy chỗ khác trước đã. Bây giờ mới hơn 9 giờ sáng, còn rất nhiều thời gian, chúng ta cứ tìm hiểu sơ qua nhiệm vụ ở đây rồi hẵng nhận cũng chưa muộn.”

Trần Viên tiếp lời: “Nói có lý, vừa tới đã nhận nhiệm vụ ngay thì mất lý trí quá, vẫn nên quan sát thêm một lát rồi tính tiếp.”

Ôn Hoành Diễm gật gù: “Vậy cứ làm theo lời Viên tỷ đi, chúng ta đi xem thêm chút nữa.”

Trần Minh: “...”

Lão Ôn à, cậu dứt khoát gọi Viên tỷ là vợ luôn đi cho rồi, bênh vực thế này chẳng phải càng thêm danh chính ngôn thuận sao.

Bốn người Trần Minh quay người rời đi.

Nữ nhân viên phía sau gọi với theo: “Sao các anh lại đi? Chẳng lẽ các anh không phải là shipper à?”

Bốn người họ không hề ngoảnh lại.

Chẳng mấy chốc, bọn họ đã đến trước một cửa hàng mới. Đây là một tiệm thời trang, hơn nữa còn bán đồ nữ.

Rút kinh nghiệm từ tiệm trà sữa, bốn người Trần Minh vẫn chỉ đứng ngoài cửa chứ không bước vào.

Bên trong chỉ có một người phụ nữ đeo kính gọng vàng, nhìn cách ăn mặc thì không giống nhân viên, rất có thể là bà chủ của tiệm đồ nữ này.

Trần Minh cất tiếng: “Chào người đẹp, xin hỏi chúng tôi có thể nhận nhiệm vụ ở tiệm của chị không?”

Người phụ nữ đeo kính đáp: “Nhận nhiệm vụ? Nhiệm vụ gì? Rốt cuộc cậu đang nói cái gì thế? Sao tôi nghe chẳng hiểu gì cả?”

Trần Viên đổi cách hỏi: “Ý chúng tôi là, chúng tôi có thể giúp được gì cho chị không?”

Người phụ nữ đeo kính vẫn chẳng mấy hứng thú: “Tôi không có gì cần các người giúp cả. Nếu thật sự muốn giúp thì bán quần áo hộ tôi đi. Mỗi người bán giúp tôi tầm ba mươi bộ là tôi mãn nguyện rồi.”

Trương Mỹ Mỹ bực bội: “Thế thì tham lam quá rồi đấy, cái nơi quạnh quẽ không một bóng người này mà đòi mỗi người bán giúp ba mươi bộ, làm sao mà làm nổi.”

Người phụ nữ đeo kính nói: “Thế thì các người đừng có đứng chắn trước cửa tiệm tôi nữa. Buôn bán vốn đã ế ẩm, các người không mua còn đứng chắn ở đây, chẳng phải làm tôi càng không bán được hàng à!”

Trần Minh lên tiếng: “Người đẹp đừng nóng giận, chúng tôi thật sự không có ác ý. Vừa rồi chị bảo chỉ cần mỗi người bán giúp ba mươi bộ là chị mãn nguyện, vậy quần áo của chị giá cả thế nào?”

Người phụ nữ đeo kính đáp: “Rẻ nhất 300 tệ, đắt nhất 3000 tệ, ở đây không mặc cả, giá trên mác ghi bao nhiêu thì là bấy nhiêu. Sao nào anh đẹp trai, muốn vào bán giúp tôi không? Nếu trong vòng một ngày bán được ba mươi bộ, tôi sẵn sàng trả anh một trăm tệ tiền công.”

Trần Minh: “...”

Một trăm tệ, bà cô này còn bóc lột hơn cả bọn tư bản vô lương tâm.

Ba mươi bộ, rẻ nhất 300 tệ một bộ, bán hết ba mươi bộ thì doanh thu đã là 9000 tệ.

Tính sơ lợi nhuận ròng tầm 20%, bán được 9000 tệ là đút túi một nghìn tám trăm tệ rồi.

Kiếm gần hai nghìn tệ mà chỉ trả có một trăm tệ tiền lương, đúng là quá quắt.

Dĩ nhiên Trần Minh cũng hiểu đây không phải hiện thực mà là phó bản Linh Cảnh. Bọn họ làm việc cho bà chủ này không phải để kiếm tiền, mà là để hoàn thành nhiệm vụ.

Mỗi ngày bắt buộc phải hoàn thành hai nhiệm vụ, không hoàn thành sẽ phải chết, manh mối này dĩ nhiên anh không thể quên.

Thế nhưng Trần Minh nhịn được, còn bạn gái Trương Mỹ Mỹ của anh thì không, cô lập tức gắt lại: “Bà chị, chị làm ăn thế sao được? Làm gì có ai làm chủ như chị, bán ba mươi bộ mới trả một trăm tệ tiền lương. Quần áo rẻ mười mấy tệ thì không nói, đằng này giá thấp nhất của chị đã 300 tệ rồi, 300 tệ ít nhất cũng lãi 200 tệ, cho dù bán toàn bộ 300 tệ thì ba mươi bộ chị cũng đút túi 6000 tệ. Chị không biết xấu hổ à mà chỉ trả có một trăm tệ!”

Bà chủ tiệm quần áo lạnh lùng: “Tôi chỉ trả giá đó thôi, các người không vừa ý thì biến đi, chỗ tôi không thiếu người. Thích làm thì làm, không làm thì thôi.”

Trương Mỹ Mỹ còn định cãi tiếp nhưng bị Trần Minh giữ lại: “Được rồi Mỹ Mỹ, đừng đôi co với bà ta nữa, chỉ là một NPC trong phó bản Linh Cảnh thôi, nói nhiều phí lời.”

Trương Mỹ Mỹ lập tức dịu giọng: “Vâng, em nghe lời anh, anh nói sao thì là vậy.”

Nhưng bà chủ kia lại không chịu để yên, quay sang mắng Trần Minh: “Thằng nhóc kia ăn nói bậy bạ gì đấy, ai là NPC hả? Cậu có biết tôi mở cái tiệm này tốn bao nhiêu tiền không? Ba triệu tệ! Tròn ba triệu tệ đấy! Ba triệu này cả đời các người cũng chẳng kiếm nổi đâu, còn dám bảo tôi là NPC à? Tôi không cười nhạo các người là NPC đã là nể mặt lắm rồi!”

Trần Minh đáp: “Ờ đúng đúng đúng, tôi là NPC, chị không phải, chị hài lòng chưa.”

Trần Minh chẳng buồn để ý nữa, kéo Trương Mỹ Mỹ rời đi.

Truyện liên quan