Quyển 1 · Chương 370: Thử thách cực hạn: Tìm người vay tiền
Nam viên chức, “Còn phải kêu đương sự đem hoàn khoản hợp đồng ký, không ký hợp đồng, số tiền này vạn nhất là các ngươi cướp bóc đoạt tới thì sao? Đến lúc đó cảnh sát tìm tới cửa, số tiền này chẳng phải là công ty chúng ta đều phải nôn ra.”
Lưu Đông tiến đến Trần Minh bên tai, “Ký hợp đồng rất dễ dàng, tới cửa tìm được cái người mượn tiền kia, nói với hắn chúng ta giúp hắn trả tiền, như vậy bản hợp đồng này, hắn liền sẽ ký xuống.”
Trần Minh cảm giác không đơn giản như vậy.
Hắn thậm chí có loại cảm giác quái dị.
Bởi vì tất cả quá mức thuận lợi, chỉ cần có thể lấy ra bốn ngàn vạn, như vậy nhiệm vụ này chính là dễ như trở bàn tay.
Mà đối với người chơi mà nói, đặc biệt là những người chơi lâu năm kia, bốn ngàn vạn này cũng bất quá là bốn mươi cái linh tệ.
Hơn nữa lại là bốn người chia đều, cho nên mỗi người chỉ cần lấy ra mười cái linh tệ, là có thể hoàn thành nhiệm vụ lần này.
Bốn ngàn vạn bọn họ có sao?
Dù sao Trần Minh là không có, nhưng trên đường tới đây, Trần Viên nói, nàng có năm ngàn vạn.
Hơn nữa không phải dựa vào bán linh tệ kiếm được, mà là tiền tiêu vặt của chính nàng.
Bởi vậy cũng có thể thấy được, gia cảnh Trần Viên vô cùng giàu có.
Trần Minh, “Cho nên bốn người chúng ta chỉ cần kiếm được bốn ngàn vạn, mỗi người chúng ta đều có thể nhận được bốn mươi vạn phần trăm đúng không?”
Nam viên chức, “Đúng vậy, tiên sinh, cho nên các ngươi là cùng một nhóm, công ty chúng ta hiện tại đã không nhận đơn đòi nợ nữa, bởi vì quá nguy hiểm, người mượn tiền nhà ai cũng có thân thích, nếu chỉ có một mình, cứ thế đi qua sẽ cực kỳ chịu thiệt, không những không đòi được tiền, rất có khả năng còn bị đối phương hung hăng giáo huấn một trận.”
Ôn Hoành Diễm chỉ vào Lưu Đông, “Vậy hôm qua sao cậu ta có thể một mình đi đòi nợ?”
Nam viên chức, “Hôm qua là hôm qua, hôm nay là hôm nay. Hôm nay với hôm qua không giống nhau, giống như soái ca anh đi hội sở điểm một cô đào, tới ngày mai, anh hoàn toàn có thể nói mình chưa từng điểm cô đào nào cả. Đúng không?”
Ôn Hoành Diễm, “Tôi nói cho anh nghe, anh đừng có mà nói bậy đấy, tôi chưa từng đến hội sở điểm cô đào nào bao giờ, tôi không phải cái loại đàn ông tùy tiện ấy đâu.”
Nam viên chức, “Nhưng nhìn tướng mạo soái ca đây, tôi cảm thấy anh chính là cái kiểu nam sinh hay lui tới hội sở.”
Ôn Hoành Diễm nhìn về phía Trần Viên, “Hắn phỉ báng tôi! Hắn phỉ báng tôi kìa! Viên tỷ.”
Trần Viên, “Nếu đã là phỉ báng cậu, cậu lại tức giận cái gì. Không làm chuyện trái lương tâm, còn sợ quỷ gõ cửa à?”
Nam viên chức nhìn Trần Viên và Ôn Hoành Diễm, “Mỹ nữ, nếu vị soái ca này muốn theo đuổi cô, tốt nhất cô đừng đồng ý, nhìn tướng mạo vị soái ca này vừa thấy đã là tay chơi lão luyện, đừng nhìn cậu ta đeo cặp kính mà bề ngoài lịch sự văn nhã.”
Ôn Hoành Diễm nổi giận, chỉ vào hắn gầm lên, “Mẹ kiếp mày nói cái gì đấy, đừng tưởng mày trông có vẻ chất phác mà tao không dám đánh mày nhé.”
Nam viên chức phớt lờ cậu ta, ngồi xuống, lại lấy ra bốn phần văn kiện, “Nếu các ngươi muốn làm việc bán thời gian ở công ty chúng ta, giúp công ty đi đòi nợ, vậy thì ký hợp đồng lao động này đi. Sau khi ký, các ngươi giúp chúng ta đòi lại bốn ngàn vạn kia, như vậy là có thể nhận được hoa hồng cao tới bốn mươi vạn.”
Trần Minh, “Nếu hôm nay không làm được thì sao.”
Nam viên chức, “Vậy thì tiếp tục đòi, khi nào đòi được nợ, khi nào mới có thể rời đi.”
Trần Minh đối với điều này cũng không thấy làm lạ, không hoàn thành nhiệm vụ, thì ở lại làm thuê. Cửa hàng KFC, trung tâm môi giới hôn nhân trước đó, đều là như vậy.
Ngay cả cửa hàng búp bê kia, cũng sẽ biến người chơi thành búp bê.
Ôn Hoành Diễm tiến đến bên tai hắn, “Trần huynh, có muốn sang chỗ khác xem thử không, tôi thấy việc đòi nợ này không đơn giản như vậy đâu. Dù Lưu Đông tự móc tiền túi hoàn thành nhiệm vụ này, nhưng người nhân viên vừa rồi nói, lần này ngoài việc truy thu nợ, còn phải bắt người mượn tiền ký tên, bằng không sẽ không thừa nhận số tiền này. Vạn nhất người mượn tiền đã chết từ lâu thì chúng ta phải làm sao bây giờ?”
Trần Viên lại đưa ra ý kiến khác, “Tôi thấy nhiệm vụ này có thể nhận, trước tiên bốn ngàn vạn này tôi có thể tự bỏ tiền túi. Cho nên việc thật sự chúng ta phải làm, chỉ là tìm được người mượn tiền. Hơn nữa tình huống Ôn Hoành Diễm cậu nói sẽ không bao giờ xảy ra đâu, mỗi nhiệm vụ chắc chắn đều có thể hoàn thành, nếu giao ra một nhiệm vụ không thể hoàn thành, thì còn gọi là nhiệm vụ sao?”
“Cho nên cậu đã nghĩ mọi chuyện phức tạp quá rồi.”
Ôn Hoành Diễm rụt cổ lại, “Vậy nghe Viên tỷ đi, chị ấy bảo sao thì là vậy.”
Trần Minh:……
Hai người các người đúng là xướng tùy phu họa.
Không tiếp tục lãng phí thời gian, mặc dù Trần Minh cũng mang suy nghĩ giống Ôn Hoành Diễm, nhiệm vụ đòi nợ này tuyệt đối không để bọn họ dễ dàng hoàn thành.
Nhưng những nhiệm vụ khác, chẳng lẽ sẽ rất đơn giản sao?
Cho nên bốn người cầm bút lên, lần lượt ký vào bốn phần hợp đồng trên bàn, rồi điểm chỉ dấu tay.
Trên mặt nam viên chức cuối cùng cũng hiếm hoi lộ ra nụ cười, lấy ra bốn phần hợp đồng đưa cho bốn người Trần Minh, “Đây là hoàn khoản hợp đồng cùng tài liệu của bốn người kia, vị trí nhà, số điện thoại, người thân trong nhà của bọn họ đều viết rất rõ ràng. Tiếp theo giao cho các ngươi, ta chờ tin chiến thắng của các ngươi.”
Nam viên chức nói xong liền không thèm để ý đến bốn người Trần Minh nữa, mông ngồi phịch xuống sô-pha, chân gác lên bàn trà, trực tiếp cắm mặt vào điện thoại.
Bốn người Trần Minh cùng Lưu Đông rời đi.
“Lưu Đông, ngày hôm qua cậu tự bỏ tiền túi trả nợ thay người mượn tiền, công ty cho vay nặng lãi này có kêu cậu cầm hoàn khoản hợp đồng đi tìm người mượn ký tên điểm chỉ không?”
Vừa bước ra ngoài, Trần Minh liền hỏi.
Lưu Đông gật đầu, “Có, huynh đệ, nhưng ngày hôm qua tôi rất may mắn, bởi vì có một người mượn tiền, hắn vừa vặn bị nhốt ở công ty này. Cho nên khi tôi tự bỏ tiền túi nói muốn thay hắn trả nợ, hắn lập tức ký ngay hoàn khoản hợp đồng.”
Ôn Hoành Diễm kéo khóe miệng, “Không phải chứ, huynh đệ, vận khí của cậu tốt quá đấy chứ, không biết còn tưởng cậu là Trương Vỹ đấy.”
Lưu Đông chớp chớp mắt, “Trương Vỹ là ai?”
Ôn Hoành Diễm, “Cũng là người chơi trong cảnh giới linh hồn, vận khí của tên này cực kỳ tốt, phó bản thứ hai của tôi trước đây chính là đi cùng hắn. Nhưng mà tên tiểu tử này đúng là đỉnh, rõ ràng trông vô cùng bình thường, nhưng cuối cùng lại dựa vào việc ngáp ruồi đánh bậy, khiến cho tổng cộng năm người chơi bao gồm cả hắn vượt ải thành công. Mặc dù phó bản đó chỉ là cấp A, chứ không phải cấp A+ hay cấp S.”
Trần Minh:……
Không ngờ lão già này lại từng vào chung phó bản với Trương Vỹ.
Đúng là hiếm lạ.
Nhưng hiện tại không phải lúc để hỏi chuyện này, Trần Minh cúi đầu xem tài liệu, tài liệu trong tay cậu ta ghi người mượn tiền là Cao mỗ mỗ, nhà ở “Số 02, tầng 26, đơn nguyên 2, tòa B, Long Giang Hoa Uyển, đường Tây Nhân Dân, khu Thượng Hà”.
Trùng hợp là, ba phần tài liệu trong tay Ôn Hoành Diễm, Trần Viên, Trương Mỹ Mỹ, ba người này thế mà cũng ở Long Giang Hoa Uyển.
Chỉ là không cùng một tòa nhà.
Tài liệu của Ôn Hoành Diễm là Trương mỗ mỗ, ở tòa D.
Tài liệu của Trần Viên là Lý mỗ, ở tòa F.
Tài liệu của Trương Mỹ Mỹ là Tôn mỗ mỗ, ở tòa A.
Trương Mỹ Mỹ lấy điện thoại ra, muốn gọi cho Tôn mỗ mỗ, điện thoại lúc này đã có tín hiệu, có thể liên lạc bình thường, vô cùng quỷ dị.
Nhưng những thứ này đều không tính là gì cả.
Truyện liên quan
Ta Ở Quỷ Dị Thế Giới Có Toà Đạo Quan
Lý Duệ xuyên đến một thế giới quỷ dị.. Nơi đây tà ám khắp chốn, yêu ma ăn thịt người.. ...
Xuyên Qua: Sống Tạm Lý Chí
Đây là cái thế giới chó má gì vậy? Danh môn chính phái cũng ăn người uống máu.. Những cao ...
Mượn Xác Hoàn Hồn: Ta Thành Tài Phiệt Gia Ngốc Nhi Tử
Chìm xác dưới đáy nước nhiều năm, một ngụm oán khí chưa tan, Tề Lạc vẫn tồn tại dưới dạng ...
Huyết Quan Kinh Ngữ Chi Quỷ Quái Xuất Thế
Cửa sinh tử, một niệm sinh, vạn niệm diệt; luân hồi thế gian, yêu hận tình thù, ai có thể ...
Đêm Khuya Quỷ Ảnh, Huyền Nghi Đoản Thiên Chuyện Xưa Tập
Mỗi câu chuyện xưa là một chuyến thám hiểm độc lập, dẫn dắt người đọc thâm nhập vào thế giới ...
Bảy Ngày Niết Bàn Khởi Động Lại
Khi ý thức nhân loại trở thành chuỗi số hiệu trong thực nghiệm trường, bảy tầng thí luyện vắt ngang ...