Quyển 1 · Chương 356: Thử thách cực hạn: Thánh thể gắp thú bông
Trần Minh một chân đem hắn đá văng, “Đừng cùng ta tới bộ này, muốn ta giúp ngươi, ngươi không cần cho ta làm chó, ta cũng căn bản không thiếu chó, quê quán ta chính là nuôi mười mấy con, ngươi thật muốn ta giúp ngươi, vậy lấy ra đồ vật khiến ta vừa lòng.”
Vì tránh cho vô nghĩa, Trần Minh nói tiếp, “Linh tệ, đạo cụ, mấy thứ này đều được. Đương nhiên, đạo cụ phải là năng lực cường đại, quỷ đuốc gì đó thì không cần, ta không thiếu cái này.”
Lý Tùng chỉ cảm thấy cái quỳ này của mình coi như quỳ oan, không ngờ người trẻ tuổi này lại thực tế như vậy, chỉ nguyện ý trao đổi lợi ích chứ không muốn thu tiểu đệ.
Đương nhiên, Lý Tùng cũng chưa từng nghĩ sẽ làm tiểu đệ cho người trẻ tuổi này.
Chỉ cần hắn bảo vợ hắn hoàn thành nhiệm vụ bắt búp bê cho mình, hắn lập tức sẽ trở mặt không nhận người, đứng dậy bỏ đi.
Dù sao lời nói ngoài miệng thì sao có thể là thật được.
Thế giới hiện thực còn phải ký hợp đồng mới được pháp luật bảo hộ, lại còn phải nằm trong phạm vi pháp luật cho phép, huống chi nơi này vẫn là Linh Cảnh.
Mà người trẻ tuổi trước mắt không hề mắc lừa, rõ ràng là đã nhìn thấu hắn, hoặc nói là hắn từng ăn loại thiệt thòi này rồi, cho nên mới cự tuyệt anh ta không chút do dự.
Chỉ nguyện ý tiếp nhận trao đổi lợi ích.
Lý Tùng đành phải đứng lên, phủi bụi bẩn trên đầu gối, “Huynh đệ, vậy ngươi nói xem, ta cần cho ngươi bao nhiêu linh tệ, ngươi mới bảo người phụ nữ của ngươi giúp ta.”
Trần Minh đáp, “Mỗi một trò chơi đều liên quan đến sinh tử, xem như một cái mạng, giá của một cái mạng chính là một trăm linh tệ, nhưng niệm tình ngươi không phải là không có chút cơ hội thông quan nào, ta có thể không lấy ngươi một trăm linh tệ, ngươi đưa ta tám mươi linh tệ là được.”
Khóe miệng Lý Tùng giật giật, nhìn không ra đấy, anh bạn trẻ tuổi mà lại lòng tham không đáy như vậy.
Lý Tùng nói, “Ta thấy hai mươi linh tệ là được, bởi vì xác suất hoàn thành bắt búp bê của ta là tám mươi phần trăm, cho nên ta thấy đưa ngươi hai mươi linh tệ mới là thích hợp nhất.”
Trần Minh lập tức trở mặt, “Vậy anh cứ đi chỗ nào mát mẻ mà chơi đi.”
Sắc mặt Lý Tùng trầm xuống, “Huynh đệ, ta đang đàng hoàng mặc cả với ngươi, ngươi đừng có mà không biết điều. Nếu ta muốn ra tay, thì một viên linh tệ cũng không cần cho.”
“Không chỉ không cần cho, ta còn có thể khiến các ngươi táng mạng tại đây tất cả.”
Kết quả Lý Tùng vừa dứt lời, đầu hắn liền rơi xuống đất, không, không chỉ đầu rơi xuống đất, ngay cả tứ chi cũng hoàn toàn tách khỏi cơ thể, thân thể duy nhất cũng không may mắn thoát khỏi, bị chém thành bốn khúc.
Điều này tức khắc khiến khóe mắt Lý Tùng muốn nứt ra.
Rốt thứ này là cái gì?
Thanh niên này rốt cuộc đã làm gì hắn?
Hắn rõ ràng chẳng động đậy gì cả, vì sao hắn lại bị ngũ mã phanh thây? Trên người đối phương rốt cuộc có một món đạo cụ cường đại cỡ nào?
Nhưng tất cả những điều này chỉ là Lý Tùng nhìn thấy, toàn bộ đều là do Trần Minh dùng quỷ nhãn tạo ra ảo giác cho hắn.
Trong góc nhìn của nhân viên nữ, Trương Mỹ Mỹ, Ôn Hoành Diễm và Trần Viên, Lý Tùng lại vẫn bình yên vô sự, chỉ là sắc mặt vô cùng khó coi, cứ như sắp bị lệ quỷ tập kích và sắp chết đến nơi vậy.
Trần Minh không thèm chơi đùa với gã đầu hói Lý Tùng này nữa, thừa dịp hắn mất động tĩnh, tay phải bỗng chốc hóa thành một bàn tay quỷ màu đen rồi bất ngờ giáng xuống, đánh đầu Lý Tùng nát bét.
Máu thịt hồng bạch tung tóe khắp trời.
Lần này, Lý Tùng thật sự đã chết.
Đương nhiên, vì biết mình đã chết nên tổn thương từ đòn này thực tế hắn hoàn toàn không cảm nhận được.
Trần Minh lặng lẽ chờ đợi, bởi vì Lý Tùng sẽ sống lại nhờ linh tệ, sau đó tung ra một đòn chí mạng cho hắn.
Kết quả đợi mãi đợi hoài, Lý Tùng vẫn không có bất kỳ phản ứng gì, cái xác trên mặt đất vẫn là thi thể không đầu, một chút dấu hiệu hồi phục cũng không có.
Mười giây trôi qua, bàn tay quỷ của Trần Minh đã khôi phục nguyên trạng, hắn khinh thường nói, “Còn tưởng mày trâu bò thế nào, hóa ra cũng chỉ là kẻ làm màu, đến một trăm linh tệ cũng không có để làm màu.”
Lý Tùng đúng là kẻ làm màu.
Hắn hoàn toàn không mạnh.
Thậm chí số linh tệ trong tài khoản của hắn còn chưa đến ba mươi.
Nếu hắn thành thật khai nhận linh tệ của mình chỉ có chưa đến ba mươi và giao hết cho Trần Minh, Trần Minh nhìn xong tuyệt đối sẽ chấp nhận.
Nhưng cố tình hắn lại chọn con đường tìm chết, cứ muốn dọa dẫm Trần Minh, thế thì hay rồi, kết cục chỉ có thể là chết.
Ôn Hoành Diễm bước qua lục lọi trên người hắn, cũng khinh thường nói, “Hay cho một tên, trên người đến cả đạo cụ tiêu hao cũng không có, xem ra ngốc bích này đúng là kẻ làm màu, thực chất chẳng có chút thực lực nào, đúng là đồ yếu ớt.”
Để giải tỏa gánh nặng phụ trợ khi sử dụng quỷ tay, Trần Minh tự đấm vào người mình mười giây, lúc này cơ thể mới thoải mái trở lại, không còn cảm giác sai khiến bất thành và chỉ muốn đánh người nữa.
Thi thể Lý Tùng dưới đất hắn lười biếng chẳng thèm nhìn, quay sang bảo Trương Mỹ Mỹ, “Vợ à, tiếp theo chúng ta đành nhờ vào em thôi, em có tự tin không?”
Trương Mỹ Mỹ mạnh mẽ gật đầu, “Có chứ, ông xã, Mỹ Mỹ có. Ôn Hoành Diễm, Trần Viên, cùng với ông xã nữa, chỉ cần có Mỹ Mỹ ở đây, em nhất định sẽ giúp tất cả chúng ta hoàn thành nhiệm vụ bắt búp bê.”
“Được, ông xã tin em.”
Trương Mỹ Mỹ nhìn vết thương trên người Trần Minh, xót xa nói, “Ông xã, sau này khi sử dụng quỷ tay, lúc tác dụng phụ phát tác, anh đừng tự đánh mình nữa, hãy đánh Mỹ Mỹ này. Nhìn ông xã tự đánh bản thân, Mỹ Mỹ đau lòng chết mất, Mỹ Mỹ sẵn sàng chịu thay ông xã tất cả.”
Trần Minh đáp, “Không cần đâu Mỹ Mỹ, lần sau anh sẽ đánh lão Ôn, hai chúng ta mỗi người chịu thay một lần.”
Ôn Hoành Diễm tỏ ra không hề bận tâm, “Đúng vậy đấy tẩu tử, nếu chúng ta đã đi cùng nhau, em với chị Viên không thể cứ mãi chiếm tiện nghi của hai người được, nên trả giá thì bọn em cũng phải trả giá chứ.”
Lúc này Trương Mỹ Mỹ mới không nói gì thêm nữa.
Cũng may là bạn bè của chồng cô nhân phẩm còn tạm được, nếu cô nói những lời này mà Ôn Hoành Diễm với Trần Viên không có phản ứng gì, lát nữa chắc chắn cô sẽ không thèm giúp họ đâu.
Chuyện sau đó rất đơn giản, dưới sự giúp đỡ của Trương Mỹ Mỹ, Trần Minh, Ôn Hoành Diễm và Trần Viên đều hoàn thành nhiệm vụ bắt búp bê mà không gặp chút áp lực nào, đồng thời nhận được phần thưởng đại túi quà, mỗi người một con quỷ búp bê.
Ban đầu hai người còn không nhận quỷ búp bê mà định đưa cho Trần Minh, Trần Minh không chịu nên đưa cho Trương Mỹ Mỹ, Trương Mỹ Mỹ cũng chẳng khách khí, nhận hết tất cả.
Nhân viên nữ của cửa hàng búp bê cảm thấy vô cùng khó tin, “Rốt cuộc người con gái này là ai? Bắt búp bê liên tiếp bốn lần, cả bốn lần đều thành công mĩ mãn, không lần nào là không vớ được mười con búp bê, chẳng lẽ cô ấy thực sự là thánh thể bắt búp bê trong truyền thuyết sao?”
Không chỉ nhân viên nữ khiếp sợ, ba người Trần Minh cũng vô cùng kinh ngạc về điều này.
“Mỹ Mỹ, em làm thế nào vậy? Sao em lại bắt búp bê siêu thế không biết? Chẳng lẽ không hề có cái gọi là sai sót gì sao?” Trần Minh hỏi.
Trương Mỹ Mỹ đáp, “Cái này em cũng không rõ nữa, ông xã, tóm lại là ngay lần đầu tiên bắt búp bê, em đã thấy trò chơi này cực kỳ đơn giản rồi, chỉ cần em vươn tay là không bao giờ sai sót, lần nào cũng bắt được búp bê hết.”
Truyện liên quan
Ta Ở Quỷ Dị Thế Giới Có Toà Đạo Quan
Lý Duệ xuyên đến một thế giới quỷ dị.. Nơi đây tà ám khắp chốn, yêu ma ăn thịt người.. ...
Xuyên Qua: Sống Tạm Lý Chí
Đây là cái thế giới chó má gì vậy? Danh môn chính phái cũng ăn người uống máu.. Những cao ...
Mượn Xác Hoàn Hồn: Ta Thành Tài Phiệt Gia Ngốc Nhi Tử
Chìm xác dưới đáy nước nhiều năm, một ngụm oán khí chưa tan, Tề Lạc vẫn tồn tại dưới dạng ...
Huyết Quan Kinh Ngữ Chi Quỷ Quái Xuất Thế
Cửa sinh tử, một niệm sinh, vạn niệm diệt; luân hồi thế gian, yêu hận tình thù, ai có thể ...
Đêm Khuya Quỷ Ảnh, Huyền Nghi Đoản Thiên Chuyện Xưa Tập
Mỗi câu chuyện xưa là một chuyến thám hiểm độc lập, dẫn dắt người đọc thâm nhập vào thế giới ...
Bảy Ngày Niết Bàn Khởi Động Lại
Khi ý thức nhân loại trở thành chuỗi số hiệu trong thực nghiệm trường, bảy tầng thí luyện vắt ngang ...