Quyển 1 · Chương 368: Thử thách cực hạn lần đầu tiên

Bốn người Trần Minh tìm được một khách sạn, nơi này đúng là không có cái gọi là nhiệm vụ, trả tiền xong liền thuê ba phòng.

Trần Minh và Trương Mỹ Mỹ một phòng.

Ôn Hoành Diễm một mình một phòng, Trần Viên cũng một mình một phòng.

Ôn Hoành Diễm lại nêu ý kiến: “Viên tỷ, thuê ba phòng có phải hơi lãng phí quá không, hay là trả bớt một phòng đi, em ở chung phòng với chị. Em ngủ sofa hay nằm dưới sàn đều được, giường nhường cho chị hết.”

Trần Viên đi phía trước chẳng thèm ngoảnh đầu lại: “Không cần, lúc ngủ tôi không thích bị người khác làm phiền, hai chúng ta cứ một người một phòng đi.”

Ôn Hoành Diễm đuổi theo: “Em có thể không phát ra tiếng động nào mà, tuyệt đối không làm phiền Viên tỷ đâu.”

Trần Viên: “Sự tồn tại của cậu đối với tôi vốn đã là làm phiền rồi, không phải cứ cậu không nói chuyện, giữ im lặng là không làm phiền đâu.”

Bước chân Ôn Hoành Diễm đành phải khựng lại.

Hắn vô cùng hâm mộ nhìn đôi chim cu phía sau: “Trần huynh, không thể không nói là tôi thật sự rất ngưỡng mộ cậu. Có bạn gái đã đành, lại còn được phân vào cùng một phó bản Linh Cảnh với bạn gái nữa chứ. Cần biết là xác suất để một đôi tình nhân được xếp chung một phó bản thấp đến đáng thương, gần như bằng không. Vậy mà đến lượt cậu thì cái xác suất thấp lè tè ấy dường như chẳng hề tồn tại.”

Trần Minh: “May mắn thôi, chuyện này chẳng liên quan gì đến xác suất cả. Lão Ôn, nếu cậu thật sự cô đơn trống vắng đến thế thì cứ tùy tiện tìm một nữ người chơi nào đó rồi lập thành tình nhân tạm thời đi.”

Ôn Hoành Diễm không vui: “Cậu nói gì vậy Trần huynh, Ôn Hoành Diễm tôi giống loại đàn ông chỉ biết suy nghĩ bằng nửa thân dưới thế à? Tôi không phải nhé! Tôi chỉ muốn ở bên cạnh Viên tỷ, tối đến lúc đi ngủ thì tâm sự với chị ấy, hiểu thêm về chị ấy một chút thôi. Từ đầu đến cuối, tôi chưa từng có bất kỳ suy nghĩ bậy bạ nào đâu!”

Trần Minh lấy lệ: “Biết rồi, biết rồi, cậu là chính nhân quân tử được chưa, là lòng dạ tôi đen tối.”

Trần Minh không cho Ôn Hoành Diễm cơ hội cãi lại, quẹt thẻ đẩy cửa bước vào rồi lập tức đóng sầm cửa lại.

Cửa vừa khép, Trương Mỹ Mỹ đã nhào tới, đôi chân thon dài trắng nõn kẹp chặt lấy eo hắn, vùi đầu hôn ngấu nghiến.

Trần Minh còn chưa kịp mở miệng nói câu nào.

Cũng đâu cần phải gấp gáp như vậy chứ.

Đêm còn dài thế này, chẳng lẽ lại lo không đủ thời gian sao.

“Ông xã, vào phòng tắm đi.” Trương Mỹ Mỹ vừa hôn vừa nói.

Trần Minh bế nàng vào phòng tắm, hai người suốt cả quá trình quấn quýt không rời, người ngoài nhìn vào khéo lại tưởng họ dính liền với nhau từ trong bụng mẹ.

Cuộc chiến này kéo dài mãi cho đến tận khoảng ba giờ sáng.

Trần Minh cảm thấy khó tin: “Mỹ Mỹ, em vẫn là lần đầu tiên thật à?”

Trương Mỹ Mỹ vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc, mắt nhắm nghiền: “Dạ đúng rồi.”

Trần Minh: “Giữa chúng ta chẳng lẽ chưa từng làm chuyện đó sao?”

Trương Mỹ Mỹ: “Đương nhiên là chưa rồi, trong ký ức của người ta làm gì có chuyện làm chuyện đó với ông xã chứ. Mỹ Mỹ mà không phải lần đầu tiên thì mới thật sự có vấn đề đấy.”

Trần Minh lục lọi ký ức trong đầu, đúng thật, giữa hắn và Mỹ Mỹ chưa từng xảy ra chuyện này.

Có thể thấy trước đêm nay, tình cảm giữa bọn họ vô cùng trong sáng thuần khiết, chẳng khác nào tình yêu thời cắp sách đến trường.

Hôm sau.

Bảy giờ sáng.

Bốn người Trần Minh cùng nhau rời khách sạn, đi đến con phố đi bộ ngày hôm qua.

Đúng vậy, nơi duy nhất có thể nhận nhiệm vụ chỉ có con phố đi bộ này, những chỗ khác đều không có.

Còn lý do vì sao phải đợi tới bảy giờ sáng mới xuất phát mà không phải hành động ngay sau nửa đêm, hiển nhiên là vì thể lực không chịu nổi, cần phải nghỉ ngơi.

Bốn người đi thẳng tới văn phòng mai mối hôm qua.

Sau khi bước vào, Trần Minh và Trương Mỹ Mỹ là cặp đầu tiên tiến hành xem mắt, làm xong mọi thủ tục bước ra ngoài, tờ giấy da người ở tay trái vẫn không hiện lên đồng hồ đếm ngược tử vong.

Có thể thấy việc hắn và Trương Mỹ Mỹ xem mắt đã ghép đôi thành công.

Sau đó giao diện Linh Cảnh đồng thời bật ra.

【Hoàn thành nhiệm vụ: Xem mắt tại văn phòng mai mối】

【Nhiệm vụ hôm nay: 1/2】

【Thời gian: Ngày thứ hai 07:24:59】

“Quả nhiên vẫn phải là chân ái, không thể chỉ làm màu bề ngoài được.” Ôn Hoành Diễm kích động nói, rồi quay sang nhìn Trần Viên bên cạnh.

“Đi thôi Viên tỷ, chúng ta cũng vào cùng nhau đi.”

Thực ra Ôn Hoành Diễm tương đối thấp thỏm, lỡ như ghép đôi thất bại, hắn không chỉ phải chết một mạng, mất đi một trăm Linh tệ.

Mà điều càng khiến hắn không thể chấp nhận hơn chính là Trần Viên chẳng có chút cảm giác nào với hắn.

Dù rằng việc vướng vào chuyện tình cảm nam nữ trong phó bản Linh Cảnh trông vô cùng ngu ngốc, nhưng khổ nỗi là hắn thật lòng thích Viên tỷ.

Thời buổi này gặp được chân ái đâu phải chuyện dễ dàng, có những người thậm chí cả đời cũng không tìm thấy người khiến bản thân rung động từ tận đáy lòng.

Cho nên Ôn Hoành Diễm mới không muốn bỏ lỡ cơ hội lần này, cảm thấy bản thân có thể bốc đồng một phen.

Trần Viên không nói nhiều, cùng Ôn Hoành Diễm bước vào văn phòng mai mối.

Vài phút sau, hai người sóng vai đi ra ngoài.

Trần Minh luôn chú ý đến tờ giấy da người trên tay trái, may mắn thay, dù là lão Ôn hay Viên tỷ thì tên của cả hai đều không xuất hiện trên giấy da người.

Ôn Hoành Diễm lập tức mừng rỡ như điên, xoay người định ôm chầm lấy Trần Viên nhưng lại bị nàng né tránh: “Viên tỷ, cho em ôm một cái thôi, cho em ôm một cái đi mà, hôm nay chúng ta hoàn thành nhiệm vụ dễ dàng như thế, đây là chuyện vô cùng đáng mừng đấy chứ.”

Trần Viên: “Mừng thì mừng, nhưng không cần thiết phải ôm tôi.”

Ôn Hoành Diễm liền đổi giọng: “Viên tỷ, vậy là chị thích em đúng không?”

Trần Viên bình thản: “Chưa đến mức đó, nhưng mẫu đàn ông như cậu đúng là có thể hướng về gia đình, thích hợp để kết hôn.”

Ôn Hoành Diễm: “Nếu có thể kết hôn thì tức là thích em rồi còn gì.”

Trần Viên: “Nhưng người thích hợp để kết hôn có rất nhiều, nếu thế này cũng tính là thích thì chẳng lẽ đàn ông thích hợp để kết hôn trong thiên hạ tôi đều thích hết sao?”

Ôn Hoành Diễm cười ngây ngô: “Haha, không sao cả, tóm lại là Viên tỷ bằng lòng kết hôn với em thì chứng tỏ quan hệ của chúng ta cũng không tệ, ít nhất là chị không ghét em, đúng không?”

Trần Viên: “Chuyện này thì tôi không phủ nhận.”

“Vậy là được rồi.” Ôn Hoành Diễm cười híp cả mắt lại.

Lúc này, một tiếng gầm giận dữ bỗng truyền vào tai bốn người Trần Minh: “Cuối cùng cũng để tao tìm thấy bốn đứa tụi mày! Bọn mày đúng là đồ đê tiện! Hôm qua ở KFC, chính vì tụi mày mà tao suýt chút nữa ăn gà rán đến vỡ bụng mà chết!”

Đây là giọng nói của tên mập Lưu Đông.

Nhìn theo hướng âm thanh, quả nhiên là gã.

“Hắn thế mà không chết à.” Ôn Hoành Diễm vẻ mặt đầy kinh ngạc.

Lưu Đông sải bước đi tới: “Hừ, tao làm sao có thể chết dễ dàng như vậy được. Nhưng hành vi hôm qua của tụi mày quá mức đê tiện, nếu tụi mày không vu khống bốn phần ăn kia là của tao thì tao đã sớm qua màn rồi.”

Ôn Hoành Diễm tò mò: “Nói vậy là anh chỉ thuần túy dựa vào việc ăn để vượt ải à?”

Lưu Đông: “Đương nhiên rồi! Không thế thì tao còn cách nào tốt hơn sao?”

Nói đến đây, Lưu Đông chảy ra hai hàng lệ nóng: “Từ nay về sau tao thề không bao giờ ăn KFC nữa, mẹ nó chứ, ăn nhiều đến thế, ăn xong tao vừa ra ngoài đã nôn thốc nôn tháo ở thùng rác ven đường suốt ba tiếng đồng hồ, sau đó tìm một khách sạn rồi đi ngoài suốt cả đêm. Bây giờ hễ ngửi thấy mùi KFC là cơ thể tao lại thấy buồn nôn!”

“Mà tất cả những điều này đều là do tụi mày gây ra!”

“Hôm nay nếu tụi mày không bồi thường cho tao một chút, hừ hừ, đừng hòng có đứa nào sống sót rời khỏi đây!”

Truyện liên quan