Quyển 1 · Chương 310: Phó bản dưới nước: Trục vớt quan tài nước
“Không cần đại kinh tiểu quái làm gì, lão Trần, nơi này là Linh Cảnh, đối với người ngoài như các ngươi thì nơi này chính là dị thế giới. Dị thế giới xảy ra vài chuyện kỳ kỳ quái quái là hoàn toàn có thể hiểu được.”
Trần Minh đương nhiên cũng hiểu được đạo lý này.
Bản thân bên trong Linh Cảnh vốn đã mang theo sức mạnh quỷ dị.
Đừng nói là thi thể người chơi ngâm trong nước mấy tiếng đồng hồ sẽ xuất hiện hiện tượng người khổng lồ quan.
Cho dù chỉ mới rơi xuống nước rồi lập tức vớt lên mà đã biến thành người khổng lồ quan thì cũng chẳng có gì lạ.
Hắn vừa rồi cũng chỉ là giật mình theo bản năng mà thôi.
Dù sao thì kiểu gì hắn cũng là một người Trái Đất có tư duy logic bình thường.
Chứ không phải dân bản địa của Linh Cảnh.
“Cho nên những người chơi này bị Thủy Ngụy biến thành quỷ nô của chúng sao?”
“Đúng vậy, lão Trần, chuẩn luôn đấy.”
Trần Minh: “Vậy trên người những người chơi này có cất giấu bí mật gì không?”
“Ví dụ như chỉ cần kéo chúng ra khỏi quan tài là bên ngoài có thể xảy ra chuyện gì đó?”
“Trong một vài trường hợp thì sẽ xảy ra.”
Lại là trong một vài trường hợp.
Nhỡ đâu cái trường hợp đó lại không phải là khoảng thời gian hiện tại thì sao.
“Soái ca, soái ca!”
Giọng Vương Cương vang lên bên tai hắn: “Năng lực của cậu phân tích xong chưa? Quan tài dưới đáy nước rốt cuộc có người chơi không?”
Trần Minh lấy lại tinh thần: “Chắc là sẽ có.”
“Nhưng mở chiếc quan tài mà chúng ẩn nấp ra thì khả năng sẽ hơi nguy hiểm.”
“Hơi nguy hiểm?” Vương Cương có cảm giác điềm báo chẳng lành, nếu không phải do hắn phải lặn xuống nước mở quan tài thì tuyệt đối hắn đã không có loại cảm giác này.
Nhưng ngặt một nỗi, trong ba người thì hắn lại chính là kẻ phải xuống nước mở quan tài.
“Nguy... nguy hiểm gì?” Vương Cương nuốt nước bọt hỏi.
Trần Minh: “Vương huynh, anh xuống nước nhiều lần như vậy chắc cũng biết, mỗi lần dưới đáy nước đều sẽ có một chiếc quan tài nguy hiểm, tức là bên trong có thủy quỷ nằm.”
“Sự nguy hiểm mà tôi nói chính là lần xuống nước này anh đừng mở quan tài an toàn nữa, mà hãy chuyên môn chọn quan tài nguy hiểm để mở.”
Vương Cương: “...”
Đồng tử hắn chấn động dữ dội.
Lão đệ ơi là lão đệ, chú có muốn nghe lại xem chú vừa nói cái gì không?
Sao hả, Vương Cương ta có chỗ nào làm chú ngứa mắt à? Mà nhất định phải lôi ta ra hành như hành Nhật Bản thế?
Trần Minh nói tiếp: “Sắc mặt anh đừng khó coi như thế, Vương huynh, tôi không có ý hại anh đâu!”
“Bởi vì cá nhân tôi cảm thấy, những con thủy quỷ bị biến thành người khổng lồ quan đó rất có thể chính là nhóm người chơi đầu tiên bị chết đuối khi mới vào phó bản Linh Cảnh.”
“Nếu có thể móc bọn họ ra khỏi quan tài, biết đâu lại có bất ngờ ngoài ý muốn.”
Vương Cương: “...”
“Không phải chứ huynh đệ, tình trạng của tôi không phải tôi đã nói với chú rồi sao? Từ khóa quỷ trên người tôi là 'thân thể hóa thép', hễ tiếp xúc với quỷ dị và đạo cụ là lập tức mất hiệu lực, biến thành cơ thể bình thường.”
“Chú muốn tôi lôi con thủy quỷ biến dạng kia ra khỏi quan tài, thế còn tôi thì sao hả huynh đệ? Chú nói cho tôi biết thế tôi thì sao?”
Vương Cương túm lấy cổ áo Trần Minh: “Mạng của Vương Cương này không phải là mạng chắc?”
“Vương Cương ta bị áp lực nước đè nát thì có thể mặc kệ sao?”
“Huynh đệ ơi là huynh đệ, làm người không thể khốn nạn thế được, bị sét đánh đấy!”
Trần Minh lau vệt nước bọt mà Vương Cương vì kích động đã phun lên mặt hắn.
“Vương huynh, anh không cần phải cuống lên như thế.”
“Chú bảo tôi làm sao mà không vội cho được!” Vương Cương lại phun nước bọt: “Nguời lặn xuống vớt quan tài là tôi! Không phải chú! Mở quan tài, lôi thủy quỷ ra khỏi quan tài cũng là Vương Cương này làm! Chú bảo tôi làm sao không cuống lên được hả huynh đệ!”
Trần Minh lại lau nước bọt trên mặt: “Tôi bảo này Vương huynh, anh không thể nghe tôi nói hết câu trước đã được sao.”
“Được rồi, thế chú nói đi!”
“Nếu anh cảm thấy mở quan tài rồi lôi con thủy quỷ bị biến dạng kia ra là quá nguy hiểm,”
“thì chúng ta đổi sang cách khác là được.”
“Chẳng hạn như?”
Trần Minh: “Sau khi anh lặn xuống thì lấy sợi dây thừng này buộc chặt quan tài lại, rồi tôi sẽ kéo lên, quan tài để tôi mở! Thủy quỷ bên trong cũng do tôi lôi ra, thế này thì tổng cộng không có vấn đề gì nữa chứ.”
Mắt Vương Cương sáng lên: “Đúng rồi nhỉ, chẳng phải còn có thể vớt quan tài từ dưới đáy nước lên sao! Sao cái cách này tôi lại không nghĩ ra nhỉ.”
Ngự tỷ đeo kính Trần Viên khinh bỉ: “Đó là vì đầu óc anh đơn giản, tứ chi phát đạt, ngu xuẩn!”
Vương Cương cười hắc hắc: “Tùy cô nói thế nào thì nói, Vương Cương ta là thằng đàn ông đại trượng phu, sẽ không chấp nhặt chút chuyện nhỏ này với cô.”
Trần Viên: “Thằng em anh chỉ bằng cái tăm xỉa răng.”
Vương Cương lập tức biến sắc mặt, hung tợn trừng mắt nhìn Trần Viên: “Con mụ này, cô đéo mẹ nói bậy bạ cái gì đấy! Cô đéo mẹ nói ai là cái tăm xỉa răng hả!”
“Cô có phải bạn gái Vương Cương ta đâu! Tôi có phải cái tăm xỉa răng hay không sao cô biết được!”
“Đừng có há mồm ra là vu khống lung tung! Cô đây là phỉ báng! Tôi có thể gọi luật sư kiện cô đấy!”
Trần Viên: “...”
Chẳng phải bảo không chấp nhặt với phụ nữ sao?
Sao đụng đến tự tôn của bản thân cái là lại phải chấp nhặt ngay thế?
“Cô đừng dùng ánh mắt đó nhìn tôi! Tôi không phải cái tăm xỉa răng! Tôi không phải!”
Vương Cương gào lên, ánh mắt đầy vẻ không tin tưởng của Trần Viên khiến hắn cảm thấy bị xúc phạm nặng nề.
Càng đáng hận hơn là, Vương Cương hắn trớ trêu thay lại đúng thật sự là cái tăm xỉa răng.
Nếu không thì trước sự nghi ngờ của mụ phụ nữ đeo kính này, hắn đã chẳng thèm nói nhảm nhiều lời làm gì, lập tức tụt quần ra để chứng minh sự vĩ đại của mình rồi!
“Ừ ừ, tôi biết rồi, anh không phải, anh là Định Hải Thần Châm được chưa.” Trần Viên qua loa.
Có cần thiết thế không.
Bất quá chỉ tiện miệng nhắc đến thôi mà.
Trần Minh ngắt lời tranh chấp của hai người: “Được rồi, đều đừng nói nữa.”
“Vương huynh, cứ làm theo lời tôi vừa nói, không thành vấn đề chứ.”
“Không thành vấn đề.”
“Được, vậy lần này lặn xuống chúng ta đừng chọn quan tài an toàn nữa, chọn quan tài nguy hiểm đi.”
Trần Minh nói: “Phía dưới chúng ta bây giờ tổng cộng có năm chiếc quan tài.”
“Quan tài nguy hiểm nằm ở ngoài cùng bên kia, tức là phía bên tay trái.”
“Lần này năm chiếc quan tài xếp thành một hàng ngang.”
Vương Mới Vừa, lúc ngươi đi xuống nhớ để ý một chút, đừng đi nhầm hướng.
Vương Mới Vừa gật đầu, vỗ vỗ ngực: Không thành vấn đề, huynh đệ, giao cho tôi.
Vương Mới Vừa lại lần nữa ôm lấy tảng đá, chuẩn bị xong, Trần Minh lập tức buông tay.
Ầm!
Tảng đá bắt đầu nhanh chóng chìm xuống đáy nước.
Vương Mới Vừa vẫn giữ nguyên tư thế rơi xuống nước, xoay vài vòng trong nước, ghi nhớ rõ ràng.
Rất nhanh, hắn đã đi vào đáy nước.
Đúng như lời Trần Minh huynh đệ nói, dưới đáy nước có năm chiếc quan tài.
Năm chiếc quan tài xếp thành một hàng thẳng tắp.
Cái năng lực của cô gái đeo kính kia thật kỳ lạ, dưới đáy nước sâu như vậy mà vẫn nhìn rõ được.
Vương Mới Vừa đi về phía bên trái.
Nhưng hắn mới đi một bước, sợi dây đã rung động.
Đây là một lời nhắc nhở, nhắc nhở Vương Mới Vừa rằng hắn đã đi nhầm hướng.
Chiếc quan tài nguy hiểm không phải là chiếc bên kia, mà là chiếc bên tay phải của hắn.
Rõ ràng, Vương Mới Vừa đã đi nhầm hướng.
Vương Mới Vừa làm như không có chuyện gì xảy ra, xoay người đi về phía chiếc quan tài còn lại.
Truyện liên quan
Xuyên Qua: Sống Tạm Lý Chí
Đây là cái thế giới chó má gì vậy? Danh môn chính phái cũng ăn người uống máu.. Những cao ...
Ta Ở Quỷ Dị Thế Giới Có Toà Đạo Quan
Lý Duệ xuyên đến một thế giới quỷ dị.. Nơi đây tà ám khắp chốn, yêu ma ăn thịt người.. ...
Mượn Xác Hoàn Hồn: Ta Thành Tài Phiệt Gia Ngốc Nhi Tử
Chìm xác dưới đáy nước nhiều năm, một ngụm oán khí chưa tan, Tề Lạc vẫn tồn tại dưới dạng ...
Huyết Quan Kinh Ngữ Chi Quỷ Quái Xuất Thế
Cửa sinh tử, một niệm sinh, vạn niệm diệt; luân hồi thế gian, yêu hận tình thù, ai có thể ...
Đêm Khuya Quỷ Ảnh, Huyền Nghi Đoản Thiên Chuyện Xưa Tập
Mỗi câu chuyện xưa là một chuyến thám hiểm độc lập, dẫn dắt người đọc thâm nhập vào thế giới ...
Bảy Ngày Niết Bàn Khởi Động Lại
Khi ý thức nhân loại trở thành chuỗi số hiệu trong thực nghiệm trường, bảy tầng thí luyện vắt ngang ...