Quyển 1 · Chương 332: Phó bản dưới nước: Sương mù quỷ
Tuy nhiên lý do Trần Minh không thể dừng lại lại rất đơn giản, đó là tờ giấy da người ở tay trái của hắn vẫn chưa hiện ra đếm ngược tử vong.
Dĩ nhiên hiện tại hắn cũng chẳng thể dừng lại, bởi vì cơ thể như bị ma ám, luôn có một giọng nói mãnh liệt hối thúc hắn hãy bơi ra xa trên mặt nước, bơi càng xa càng tốt, càng xa càng tốt, tuyệt đối không được dừng lại.
Nếu dừng lại, ngươi rất có thể sẽ bị sát hại.
Nhưng thật ra muốn dừng lại mà không chết cũng vô cùng đơn giản, Trần Minh chỉ cần bẻ gãy một ngón tay của mình, dùng cơn đau kịch liệt để kích thích lý trí là được.
Thế nhưng Trần Minh lại không chọn làm thế.
Một là vì hắn chưa thấy đếm ngược tử vong của mình.
Nguyên nhân thứ hai là hắn muốn nhân cơ hội này đi xem thử ở nơi xa hơn trên vùng nước này rốt cuộc tồn tại những gì.
Bởi vì trên mặt nước đâu đâu cũng mịt mù sương trắng, nên nếu chỉ đứng ở trên đảo nhỏ thì chẳng thể nhìn ra xa được.
Mà nếu tự ý bơi đi lại rất dễ bị mất phương hướng, đến lúc đó ngay cả việc mình có đang xoay vòng tại chỗ hay không cũng chẳng rõ.
Tất nhiên hiện tại Trần Minh cũng không biết rốt cuộc mình có đang xoay tròn tại chỗ hay không.
Nhưng hắn cảm thấy chắc là không đâu.
Bởi vì giọng nói trong đầu bảo hắn bơi ra xa, bảo hắn bơi càng xa càng tốt, đây không phải bản năng của hắn mà là bị lực lượng quỷ dị ảnh hưởng, nên chẳng có lý do gì khiến hắn cứ xoay vòng tại chỗ cả.
"Ta đang xoay vòng tại chỗ sao?"
Tờ giấy da người bên tay phải lại chẳng hề phản ứng, có thể thấy con Quỷ Quan Tài này quả thực rất lợi hại, ngay cả tờ giấy da người tay phải của hắn cũng bị ảnh hưởng.
"Lão Trần, ngươi đang nói gì thế? Ta có thể cảm nhận được ngươi đang đối thoại với ta, nhưng ta lại không biết ngươi đang hỏi ta điều gì?"
Lúc này Trần Minh càng thêm hiểu rõ, kẻ bị Quỷ Quan Tài ảnh hưởng không phải tờ giấy da người tay phải, mà chính là bản thân hắn.
Trần Minh: ...
Hắn có thể nhìn thấy chữ máu hiện ra trên tờ giấy da người tay phải, nhưng tiếc là nó lại không cách nào nắm bắt được suy nghĩ của hắn.
Cho nên gần như có thể khẳng định, kẻ bị Quỷ Quan Tài ảnh hưởng không phải tờ giấy da người tay phải, mà là hắn.
Tuy nhiên Trần Minh vẫn không vì thế mà hoảng loạn. Nếu tờ giấy da người tay phải không bị ảnh hưởng, vậy chứng tỏ tờ giấy da người tay trái cũng tương tự như thế.
Mà tờ giấy da người tay trái chưa hiện ra đếm ngược tử vong của hắn, tức là hiện tại hắn vẫn chưa chết được.
Hắn vẫn còn cứu được.
Chẳng biết đã bơi bao lâu, tóm lại Trần Minh chẳng thấy gì cả, xung quanh toàn là sương trắng mịt mờ.
Sau đó, thứ lực lượng quỷ dị thôi thúc hắn bơi lội điên cuồng kia liền biến mất không dấu vết.
"Dừng lại rồi. Thế hiện tại ta nên làm gì? Trở về sao? Nhưng ta có về được không?"
Trần Minh quét mắt nhìn đám sương trắng trên mặt nước, thứ sương mù này cho hắn cảm giác rất quỷ dị, rất có thể là quỷ sương mù, sẽ tìm mọi cách ngăn cản hắn thoát khỏi khu vực này.
Chắc chắn chúng sẽ vắt óc tìm cách vây chết hắn ở nơi đây.
"Đúng vậy, lão Trần, đám sương trắng ngươi thấy quả thực đều là quỷ sương mù, không có thực thể. Nhưng không có thực thể không có nghĩa là chúng không thể tấn công ngươi. Khiến ngươi mãi kẹt lại chỗ này vĩnh viễn không ra được mới chính là mục đích thực sự của chúng."
Trần Minh: Quả nhiên là thế.
"Lão Trần, vậy vừa rồi ngươi hỏi ta câu gì thế? Lúc nãy ta hoàn toàn không nghe thấy tiếng lòng của ngươi nên không thể đưa ra đáp án chính xác. Nhưng giờ hình như ngươi không còn bị quỷ dị ảnh hưởng nữa rồi, nên ngươi có thể thoải mái hỏi, muốn biết gì ta đều sẽ trả lời."
Trần Minh vốn cũng muốn hỏi tờ giấy da người vài câu: "Ta muốn biết hiện tại mình cách hòn đảo kia bao xa?"
"Thật ra không xa lắm, chưa tới một ki-lô-mét đâu."
"Hơn nữa lão Trần muốn quay về cũng rất đơn giản, Chân Quỷ của ngươi chắc đã có thể tái sử dụng, dịch chuyển tức thời có lẽ sẽ trở lại được hòn đảo."
"Cái gì mà có lẽ? Cho ta một đáp án chính xác xem nào, rốt cuộc có ra ngoài được hay không?"
Trần Minh vô cùng bất mãn với câu trả lời của tờ giấy da người.
"Ra ngoài thì chắc chắn ra được, điều này ta có thể bảo đảm trăm phần trăm với lão Trần."
"Là sống sót ra ngoài hay là chết đi ra ngoài?"
"Lão Trần, ngươi chỉ cần biết ra được là tốt rồi. Sống hay chết ư? Tất nhiên là vừa có khả năng chết lại vừa có khả năng sống rồi. Người ta ăn cơm còn có thể bị sặc chết, huống chi ngươi đang ở trong phó bản Linh Cảnh, xung quanh lại giăng đầy quỷ sương mù."
Quả nhiên nói nhảm thì không ai qua mặt được ngươi.
Tuy nhiên Trần Minh không lập tức dùng Chân Quỷ dịch chuyển. Câu trả lời mập mờ của tờ giấy da người tay phải khiến hắn lo ngại, nếu dùng xong mà vẫn không ra được thì sẽ lãng phí một lần cơ hội dịch chuyển.
Dù vậy Trần Minh cũng chẳng cần lo lắng quá mức, bởi trước khi xuống nước, hắn đã cố tình giấu một con búp bê quỷ trên đảo nhỏ. Chỉ cần suy nghĩ một chút, hắn có thể lập tức trở về hòn đảo nhờ con búp bê ấy.
Búp bê quỷ có khả năng bỏ qua khoảng cách, dịch chuyển cực xa cũng không thành vấn đề. Hơn nữa sau khi dùng, bản thân hắn chắc chắn sẽ xuất hiện tại vị trí đặt búp bê. Vì vậy dù hiện tại bị quỷ sương mù vây hãm, Trần Minh cũng không lo không trốn ra được.
"Việc quan trọng nhất lúc này là tìm ra cách phá giải đợt tấn công của Quỷ Quan Tài, chứ không phải cứ lẩn tránh mãi. Tránh né chẳng có ý nghĩa gì cả, vài phút nữa đợt tấn công thứ năm sẽ giáng xuống, đến lúc đó cục diện vẫn sẽ y như hiện tại, chẳng có gì thay đổi."
Trần Minh vô cùng bình tĩnh phân tích.
"Đúng thế, lão Trần, suy nghĩ này của ngươi rất chuẩn. Hiện tại quay về đúng là vô nghĩa. Mấy gã người chơi cùng phó bản với ngươi toàn là một lũ rác rưởi, chẳng được tích sự gì. Ngươi mà về chỉ bị chúng làm ảnh hưởng, rồi lại tính đường trốn tránh thay vì vắt óc suy nghĩ cách vượt quan!"
Trần Minh không đồng tình với cách nói của tờ giấy da người tay phải. Đúng là những người chơi cùng vào phó bản này có kẻ chưa phát huy được chút tác dụng nào.
Nhưng đó chỉ là hiện tại. Vạn nhất đến bước thông quan cuối cùng lại yêu cầu phải có ít nhất năm người hay bảy người thì sao?
Chuyện như thế không phải là không thể xảy ra. Chẳng hạn như trong phó bản thứ ba hắn từng trải qua - "Bắt Được Ngươi Rồi", muốn bắt được con quỷ chơi trốn tìm thì bắt buộc phải thỏa mãn hai đặc điểm: một là đầu bếp, hai là đẹp trai.
Khi ấy hắn còn nhớ rõ người thỏa mãn đặc điểm đầu bếp tên là Phí Tiền.
Còn hắn thì thỏa mãn đặc điểm đẹp trai.
Cho nên hắn mới cùng Phí Tiền bắt tay, lúc ấy mới tóm gọn được con quỷ trốn tìm.
Nếu lần phó bản đó tất cả người chơi đều chết hết, chỉ còn lại một mình Trần Minh, vậy thì hắn đã chẳng thể sống tới bây giờ, mà đã sớm bỏ mạng rồi.
Vì vậy, mỗi một người chơi tiến vào phó bản, dù năng lực của họ có yếu kém đến đâu, biết đâu cũng sẽ có lúc họ phát huy được giá trị.
Tuyệt đối không phải như lời tờ giấy da người tay phải nói, rằng ở bất kỳ phó bản nào, chỉ cần bản thân hắn đủ mạnh là có thể tự mình qua cửa.
"Được rồi, lão Trần, ta phục ngươi rồi đấy. Ngươi nói đúng, thế đã được chưa?"
Trần Minh: "Không phải là ta nói đúng, mà đây là sự thật!"
"Một người dù năng lực có mạnh đến đâu cũng chẳng thể một tay che trời."
Truyện liên quan
Ta Ở Quỷ Dị Thế Giới Có Toà Đạo Quan
Lý Duệ xuyên đến một thế giới quỷ dị.. Nơi đây tà ám khắp chốn, yêu ma ăn thịt người.. ...
Xuyên Qua: Sống Tạm Lý Chí
Đây là cái thế giới chó má gì vậy? Danh môn chính phái cũng ăn người uống máu.. Những cao ...
Mượn Xác Hoàn Hồn: Ta Thành Tài Phiệt Gia Ngốc Nhi Tử
Chìm xác dưới đáy nước nhiều năm, một ngụm oán khí chưa tan, Tề Lạc vẫn tồn tại dưới dạng ...
Huyết Quan Kinh Ngữ Chi Quỷ Quái Xuất Thế
Cửa sinh tử, một niệm sinh, vạn niệm diệt; luân hồi thế gian, yêu hận tình thù, ai có thể ...
Đêm Khuya Quỷ Ảnh, Huyền Nghi Đoản Thiên Chuyện Xưa Tập
Mỗi câu chuyện xưa là một chuyến thám hiểm độc lập, dẫn dắt người đọc thâm nhập vào thế giới ...
Bảy Ngày Niết Bàn Khởi Động Lại
Khi ý thức nhân loại trở thành chuỗi số hiệu trong thực nghiệm trường, bảy tầng thí luyện vắt ngang ...