Quyển 1 · Chương 321: Phó bản dưới nước: Trương Mỹ Mỹ gánh vác trọng trách

Cảm giác kỳ lạ?

Đôi mắt Trần Minh lóe lên một tia tinh quang, nhưng hắn không hề hấp tấp, sợ kích thích Trương Mỹ Mỹ.

Bởi vì Trương Mỹ Mỹ cho hắn cảm giác rằng trạng thái của cô có vẻ không được tốt lắm.

Hắn cảm thấy đầu óc cô dường như có chút vấn đề.

Trần Minh hỏi: "Rốt cuộc là cảm giác kỳ lạ gì?"

Dư quang Trương Mỹ Mỹ liếc qua làn nước, khẩn trương xoa xoa hai tay: "Chính là một loại cảm giác... tôi bắt buộc phải xuống nước nằm vào trong quan tài. Nếu không mau chóng nằm vào đó, tôi cảm thấy mình có thể chết bất cứ lúc nào."

Trần Minh: ...

Không thể nào, cô ta lại còn có thể cảm nhận được cái chết của chính mình sao?

Trần Minh dĩ nhiên không quên đếm ngược cái chết của Trương Mỹ Mỹ chỉ biến mất sau khi cô ấy xuống nước.

Nếu vừa rồi cô ấy cứ ở mãi trên bờ không chịu xuống nước, vậy chắc chắn cô ấy sẽ chết.

Vậy thứ định giết cô ấy rốt cuộc là con quỷ gì?

Chẳng lẽ toàn bộ quan tài dưới đáy nước đều là quỷ dị sao?

Gọi là Quan Tài Quỷ?

Hay là Quỷ Quan Tài?

Trần Minh lập tức ném câu hỏi này cho mảnh giấy da người ở tay phải, Tiểu Da lại lập tức đưa ra câu trả lời:

"Quan tài chắc chắn là quỷ rồi, nếu quan tài không phải quỷ dị thì dưới đáy nước làm sao lại có lắm quan tài như thế chứ. Làm gì có kẻ ngốc nào lại dìm lắm quan tài xuống đáy nước như vậy, số lượng ước chừng cả hàng nghìn thậm chí hàng vạn cái, gỗ không tốn tiền chắc, công gia công không tốn tiền chắc~"

Trần Minh: ...

Có cần phải nói lắm lời nhảm nhí thế không? Có biết phân biệt chính phụ không hả? Có biết ai mới là nhân vật chính không?

"Lão Trần, anh xem, anh lại cuống lên rồi."

Ta không cuống.

"Rõ ràng là anh đang nóng nảy."

Được rồi, ta nóng nảy, được chưa, vừa lòng chưa.

Cho nên quan tài dưới đáy nước đúng là quỷ dị thật!

Vì thế lúc hắn cùng Trương Mỹ Mỹ nằm vào trong quan tài, bên ngoài mới xảy ra cảnh tượng quỷ dị như vậy, hễ ai xuống nước, dù kỹ năng bơi lội có giỏi đến đâu, cũng đều biến thành vịt mắc cạn mà chìm nghỉm xuống đáy nước sao?

"Đúng vậy, Lão Trần, hiện tượng này chắc chắn có liên quan đến quỷ dị, khoa học bình thường không thể giải thích nổi đâu."

Ta còn cần ngươi đến dạy chắc?

Lúc này giọng nói của Tiếu Nhất Minh vang lên, hắn lại giở cái tư thế thám tử lừng danh Conan nhéo cằm, trầm giọng: "Xem ra phụ bản lần này không khác mấy so với dự đoán của tôi, Trương Mỹ Mỹ đã cảm nhận được cái chết. Mà để tránh cái chết này, lại cần phải xuống nước nằm vào trong quan tài. Sau khi cô ấy nằm vào, trong nước liền xảy ra hiện tượng quỷ dị, khiến người xuống nước biến thành vịt mắc cạn."

"Cho nên xác suất cao vô số quan tài dưới đáy nước kia cũng có khả năng lớn là quỷ dị, hơn nữa còn là con lệ quỷ mạnh mẽ có thể lặng lẽ giết chết tất cả người chơi chúng ta!"

Vương Cương trợn tròn mắt như chuông đồng: "Theo ý các người nói, chút nữa tất cả chúng ta đều phải xuống nằm vào trong quan tài, không nằm là bắt buộc phải chết sao?"

Tiếu Nhất Minh: "Đó chỉ là ý kiến nông cạn của tôi thôi, dù sao cá nhân tôi thấy khả năng này rất dễ xảy ra."

Lúc này Trần Viên cũng lên tiếng: "Có ai nhớ lúc nãy Trương Mỹ Mỹ và Trần Minh xuống nước mất bao lâu không?"

Ánh mắt cô ấy lướt qua mọi người có mặt tại hiện trường.

Mọi người lại không ai lên tiếng, người đáp lại ngược lại là Trần Minh: "Khoảng chừng năm phút, thời gian nằm trong quan tài chiếm chừng bốn phút rưỡi."

Gương mặt Vương Cương lập tức xị xuống, trông còn khó coi hơn cả ăn phân: "Không phải chứ, lâu thế cơ à? Chút nữa nhỡ đâu ai trong chúng ta bị chọn trúng thì phải làm sao? Tôi không nín thở được lâu như thế đâu."

Lập tức mọi người dồn dập nhìn về phía Trần Minh và Trương Mỹ Mỹ.

Vương Cương dứt khoát hỏi: "Thế nên hai vị, vừa rồi hai người rốt cuộc dựa vào cách gì để nín thở dưới đáy nước lâu như vậy?"

"Có thể nói rõ hơn chút được không, để chúng tôi còn học hỏi với."

Trương Mỹ Mỹ đỏ bừng mặt, cúi đầu không nói lời nào.

Trần Minh lại buột miệng nói thẳng: "Tôi với Trương Mỹ Mỹ không có nín thở. Cơ thể Trương Mỹ Mỹ có chút đặc biệt, cô ấy dung hợp một đạo cụ nên nhận được năng lực thở dưới nước. Tôi sở dĩ nằm trong quan tài lâu như vậy là nhờ có Trương Mỹ Mỹ truyền oxy cho."

Vương Cương trợn to mắt hơn nữa: "Có thể thở dưới nước? Còn truyền được oxy nữa sao? Truyền thế nào? Chẳng lẽ là..."

Trần Minh gật đầu: "Đúng vậy, chính là như mọi người nghĩ đấy, dùng cách truyền nguyên thủy nhất, miệng đối miệng là xong."

Vương Cương nuốt nước bọt, nhìn về phía Trương Mỹ Mỹ. Cô ấy tuy tên là Trương Mỹ Mỹ, nhưng không hẳn là kiểu mỹ nhân quyến rũ, hay nói đúng hơn không phải kiểu nhìn cái yêu ngay, song nhìn lâu lại thấy khá duyên dáng.

Phản ứng của đám nam sinh lại càng giống hệt Vương Cương, tất cả đều nhìn Trương Mỹ Mỹ, đăm đăm dán chặt ánh mắt vào bờ môi cô.

Trương Mỹ Mỹ dù có hiền lành đến mấy cũng chịu không nổi, lấy hết can đảm lên tiếng: "Tôi chỉ có thể giúp các bạn nữ truyền oxy thôi, còn nam thì tôi không chấp nhận được."

Vương Cương là người đầu tiên nhảy ra chất vấn, trợn tròn mắt: "Tại sao lại không chấp nhận được?! Trần Minh huynh đệ của tôi lẽ nào không phải đàn ông sao! Sao với cậu ấy cô lại chấp nhận được?!"

Mặt Trương Mỹ Mỹ càng đỏ hơn, thốt ra một câu đâm thốn tận tim Vương Cương: "Tại vì anh ấy đẹp trai. Nếu các anh cũng đẹp trai như anh ấy thì tôi cũng nhận, nhưng các anh đâu có đâu."

Vương Cương: ...

Tiếu Nhất Minh: ...

Ôn Hoành Diễm: ...

Đám đàn ông: ...

"Cô thế này là kỳ thị, cô không thể làm vậy được Trương Mỹ Mỹ." Vương Cương cuống lên: "Cô tưởng chúng tôi muốn nhân cơ hội chiếm tiện nghi của cô chắc! Chuyện nực cười đó làm sao xảy ra được! Chúng tôi chỉ là không muốn chết, muốn sống tiếp mà thôi! Đám đàn ông chúng tôi nếu chết hết, chút nữa xuất hiện quỷ dị đòi hỏi phải có nam giới mới giải quyết được thì sao! Các cô sẽ bị diệt sạch cả đám đấy!"

Tiếu Nhất Minh lúc này cũng đứng về phía Vương Cương: "Đúng thế, người đẹp à, cô làm người không thể ích kỷ như thế. Chỉ là giúp chúng tôi một tay thôi mà, đâu có bắt làm gì khác, cô hoàn toàn không cần phải bận tâm nhiều vậy."

Lại có thêm mấy nam sinh nhảy ra chỉ trích Trương Mỹ Mỹ.

Đương nhiên cũng có nữ sinh nhảy ra nói giúp Trương Mỹ Mỹ, hai bên nam nữ bắt đầu cãi vả om sòm.

Mắt thấy sắp chia làm hai phe đối lập nam nữ, Trần Minh lúc này đi tới, quơ quơ gói ống hút trong tay: "Đừng cãi nhau nữa! Nam hay nữ đều không cần miệng đối miệng truyền oxy đâu, dùng ống hút là được, vừa sạch vừa vệ sinh."

Hiện trường lập tức im phăng phắc.

Trần Viên ném cho Vương Cương một ánh mắt khinh bỉ: "Vương Cương, anh đúng là không bằng con heo! Túi ống hút này là anh vớt lên đúng không, vậy mà anh giấu biến đi không nói ra, anh thật đúng là vô sỉ hết chỗ nói!"

Vương Cương ngơ ngác mặt ra: "Không phải, túi ống hút này đâu phải do tôi vớt lên, tôi có giấu giếm gì đâu!"

"Hà hà, đừng có giả vờ nữa, chẳng qua là muốn chiếm tiện nghi của con nhà người ta chứ gì, xởi lởi thừa nhận đi cho xong."

"Cô đừng có nói nhảm nhé! Đã bảo rồi, túi ống hút này không phải do tôi vớt lên!"

Vẫn là Trương Mỹ Mỹ ra mặt giải vây, yếu ớt lên tiếng: "Gói ống hút này đúng là không phải do anh Vương Cương vớt lên đâu, là tôi vớt đấy."

Truyện liên quan