Quyển 1 · Chương 313: Phó bản dưới nước: Vật phẩm không thể tự nhiên xuất hiện vô cớ?
“Lần này ba vị đúng là lập hạ công lớn!” Tiếu Nhất Minh giơ ngón tay cái lên, “Nhiều phạm vi hoạt động như vậy, tiếp theo tỉ lệ sinh tồn của chúng ta, cùng với xác suất thông quan, chắc chắn đều sẽ tăng lên rất nhiều rất nhiều.”
Tiếu Nhất Minh đầy mặt tươi cười nói.
Chính là còn không đợi Trần Minh ba người đáp lại, trên mặt hắn tươi cười thoáng chốc lại biến mất.
Xụ mặt nói: “Nhưng hiện tại vẫn cứ không mấy lạc quan, giao diện linh cảnh của chúng ta vẫn chưa hiện lên bất kỳ nhắc nhở nào, trừ bỏ một biểu hiện về số lượng người chơi còn sống sót.”
“Cho nên chúng ta vẫn không biết phó bản lần này tên là gì, độ khó của nó nằm ở cấp bậc nào.”
“Là những người chơi như chúng ta, rốt cuộc nên làm gì, mới có thể thông quan phó bản lần này.”
“Ngươi nói không sai.” Trần Minh cởi chiếc áo ngắn tay màu đen trên người, vắt như vắt bánh quai chèo, dòng nước ào ào chảy xuống, “Cho nên ngươi còn có cao kiến gì không, vị lão đệ tên là Tiếu Nhất Minh này.”
Đồng tử Tiếu Nhất Minh hơi co lại, bởi vì phó bản lần này có quá đông người chơi, thêm nữa lúc bước vào lại rơi thẳng xuống nước, người chơi với nhau cơ bản không kịp hỏi han hay tự giới thiệu.
Thế nên hắn họ gì tên gì vốn chưa từng nói với bất kỳ ai.
Chẳng lẽ đây là sức mạnh của đạo cụ?
Hay vị huynh đệ này là người của phe chính phủ, từng xem qua hồ sơ của hắn nên mới nhận ra?
Dù là trường hợp trước hay trường hợp sau, những điều này đều không quan trọng, quan trọng là hắn biết đối phương không có ác ý với mình là được.
Dựa vào chỉ số thông minh của hắn cộng thêm năng lực của đối phương, phó bản vô danh trước mắt, lại thêm chút vận dụng may mắn, nói không chừng thật đúng là có thể thông quan.
Tiếu Nhất Minh nói: “Biện pháp có thể trực tiếp giúp chúng ta thông quan thì chắc chắn là không có, nhưng hiện tại mực nước đã giảm xuống, mọi người nên đồng tâm hiệp lực, mở toàn bộ quan tài ở dưới đáy nước ra, lấy những thứ bên trong đi, nói không chừng chúng ta có thể tìm được manh mối thông quan.”
Vương Mưu cũng lột sạch quần áo trên người, cả quần cũng cởi nốt, chỉ còn lại một chiếc quần lót tam giác bó sát màu đen.
Hắn bực bội nói: “Huynh đệ, chẳng phải ngươi đang nói nhảm sao. Mở toàn bộ quan tài ra lấy đồ bên trong, ai cũng biết là có khả năng đạt được manh mối thông quan.”
“Nếu ngươi thật sự là người thông minh, vậy thì nên nói mấy câu dễ khiến người ta tâm phục khẩu phục một chút chứ.”
Tiếu Nhất Minh:……
“Tôi cần nhiều manh mối hơn. Mà manh mối hiện tại, ngoài nước ra, chính là những cỗ quan tài dưới đáy nước.”
Tiếu Nhất Minh cũng không chấp nhặt với đối phương, ở trong phó bản, người chơi với nhau chính là một đội, nếu còn chấp nhặt nữa thì hắn chẳng khác nào cái tên tứ chi phát triển đầu óc đơn giản Vương Mưu này.
“Cho nên phải mở quan tài tìm được manh mối, tôi mới có thể tiến hành suy tính bước tiếp theo.”
“Phá án nào cũng cần chú trọng logic, tổng không thể vô duyên vô cớ bịa đặt chứng cứ. Huống chi chúng ta vẫn đang ở trong phó bản, không thông quan thì thứ phải đối mặt chính là cái chết.”
Vương Mưu vắt khô nước trên quần áo, “Nói nhiều như vậy, toàn là vô nghĩa.”
Không cho Tiếu Nhất Minh cơ hội mở miệng, hắn nói tiếp: “Còn cái gọi là tìm manh mối của ngươi, ta nói thẳng cho ngươi biết luôn. Số lượng quan tài dưới đáy nước hiện tại ít nhất cũng phải mấy ngàn cái.”
“Chưa nói tới chuyện hiện tại những người dám xuống nước mở quan tài còn chưa đủ một bàn tay.”
“Cho dù toàn bộ số người chơi còn lại đều không sợ thủy quỷ trong nước mà lặn xuống tìm manh mối trong quan tài.”
“Trong khoảng thời gian ngắn cũng tuyệt đối không thể làm xong việc mở toàn bộ quan tài một lượt.”
Vương Mưu cảm thấy bản thân hiếm khi có được chút chỉ số thông minh, “Cho nên ý của ta là, trong quan tài có lẽ quả thực chứa manh mối, nhưng hoàn toàn không có sự cần thiết phải mở tất cả quan tài ra. Manh mối có lẽ chỉ giấu trong mấy cỗ quan tài nào đó mà thôi.”
Vương Mưu ngước mắt nhìn lướt qua Tiếu Nhất Minh, “Cho nên nếu ngươi thật sự có bản lĩnh, thì hãy tìm mấy cỗ quan tài ẩn giấu manh mối đó ra đây cho ta.”
“Đương nhiên, nếu không tìm ra cũng không sao, trong lòng ngươi không cần mang áp lực quá lớn.”
“Sức mạnh cá nhân chung quy vẫn có hạn, ta có thể hiểu được.”
Cảm xúc của Tiếu Nhất Minh vẫn ổn định: “Vị đồng chí này, xem ra anh có thành kiến nào đó đối với tôi.”
“Thành kiến của anh đối với tôi, tuy tôi không biết lý do là gì, nhưng tôi hoàn toàn có thể tiếp nhận.”
“Chỉ là tôi hy vọng thành kiến của anh đối với tôi có thể để dành đến khi thông quan phó bản này rồi hãy thể hiện.”
“Nếu chúng ta đều là người chơi của phó bản này, vậy chúng ta chính là chiến hữu, không nên lãng phí thời gian gây nội chiến, đoàn kết nhất trí, hỗ trợ lẫn nhau mới là việc thực sự nên làm.”
Vương Mưu châm một điếu thuốc, đi đến phả thẳng khói vào mặt Tiếu Nhất Minh, “Huynh đệ, ngươi hiểu lầm hoàn toàn rồi, ta không chỉ có thành kiến với một mình ngươi.”
“Ta có thành kiến với tất cả những kẻ vừa nãy không thèm xuống nước!”
“Ba chúng ta ở dưới nước mệt mỏi sống dở chết dở, vừa phải phòng ngừa quỷ dị tập kích, vừa phải tìm quan tài, vừa phải phán đoán quan tài nào nguy hiểm, quan tài nào an toàn, lại còn phải lặn xuống đáy nước, vớt quan tài lên.”
“Làm như trâu như ngựa, đến thở mạnh một cái cũng không dám.”
“Còn mấy người thì sao?”
“Mấy người đang làm gì? ừm, cái gì cũng không làm, à không phải là không làm gì cả, ít nhất là rất giỏi ngẩn người, thậm chí còn có kẻ đầu đất đang nói chuyện yêu đương, đợi ba người chúng ta cứu bọn họ ra ngoài cơ đấy.”
Càng nói Vương Mưu càng thấy bất bình.
Gân xanh trên trán đều nổi cả lên.
Tiếu Nhất Minh:……
“Về chuyện này, tôi chỉ có thể nói năng lực của chúng tôi có hạn, nếu năng lực cho phép tôi xuống nước giúp các anh, tôi chắc chắn sẽ xuống.”
Vương Mưu: “Vậy lần tới đổi ngươi chịu đựng cái giá của bàn tay quỷ, để tên ngoại quốc Jack kia nghỉ ngơi một chút đi.”
Tiếu Nhất Minh:……
Không đúng, cái tên Vương Mưu anh này, bộ đầu óc có bệnh à?
“Cái giá của bàn tay quỷ chẳng lẽ không phải chỉ có mình Jack mới chịu được sao?”
Trần Minh lúc này tiếp lời: “Thật ra thì không phải, kỳ thật ai cũng được. Chỉ cần còn một hơi thở, ông già bà lão gì cũng chịu được hết.”
Ôn Hoành Diễm chớp chớp mắt, cái giá của bàn tay quỷ chẳng phải là sự mất đi nhân cách hay sao? Sao lúc Trần huynh dung hợp bàn tay quỷ xong, trông lại giống như không hề mất đi nhân cách thế nhỉ.
Mà giống như đang đánh người nhiều hơn?
“Khụ khụ…” Tiếu Nhất Minh ho khan một tiếng mang tính kỹ thuật, chủ động dời đi chủ đề, “Mấy người đều mệt rồi, bây giờ mau nghỉ ngơi cho khỏe đi.”
“Đúng rồi, lúc mấy người đang xuống nước, tôi đều đã trò chuyện với những người chơi trên bờ rồi.”
“Tôi hỏi bọn họ xem ai có đạo cụ, trong đó có hai loại đạo cụ tôi thấy rất mới lạ, để tôi kể cho mấy người nghe thử nhé?”
Nhắc đến đạo cụ là Trần Minh liền hứng thú: “Là đạo cụ gì thế?”
Tiếu Nhất Minh liền kể ra hai món đạo cụ là bút chì ma và đại hồng bào.
Vương Mưu nghe xong liền giơ thẳng một chân đạp ngã Tiếu Nhất Minh xuống đất, chỉ vào hắn giận dữ mắng: “Mẹ kiếp ngươi coi bọn ta là kẻ đần chắc! Cây bút chì kia thì không tính đi! Ngay cả băng vệ sinh mà cũng lải nhải một đống lớn được à!”
“Nếu ngươi không biết nói chuyện, thì có thể ngậm miệng lại. Bọn ta cũng không coi ngươi là kẻ câm đâu!”
Tiếu Nhất Minh rất bình tĩnh đứng dậy, phủi sạch bùn đất và vết nước trên người, biểu cảm không hề dao động chút cảm xúc nào: “Tôi cá nhân thấy rằng, hai món đạo cụ này tuyệt đối không xuất hiện vô duyên vô cớ trong phó bản lần này, nói không chừng vào thời khắc mấu chốt nào đó, chúng thực sự có tác dụng đấy.”
Truyện liên quan
Xuyên Qua: Sống Tạm Lý Chí
Đây là cái thế giới chó má gì vậy? Danh môn chính phái cũng ăn người uống máu.. Những cao ...
Ta Ở Quỷ Dị Thế Giới Có Toà Đạo Quan
Lý Duệ xuyên đến một thế giới quỷ dị.. Nơi đây tà ám khắp chốn, yêu ma ăn thịt người.. ...
Mượn Xác Hoàn Hồn: Ta Thành Tài Phiệt Gia Ngốc Nhi Tử
Chìm xác dưới đáy nước nhiều năm, một ngụm oán khí chưa tan, Tề Lạc vẫn tồn tại dưới dạng ...
Huyết Quan Kinh Ngữ Chi Quỷ Quái Xuất Thế
Cửa sinh tử, một niệm sinh, vạn niệm diệt; luân hồi thế gian, yêu hận tình thù, ai có thể ...
Đêm Khuya Quỷ Ảnh, Huyền Nghi Đoản Thiên Chuyện Xưa Tập
Mỗi câu chuyện xưa là một chuyến thám hiểm độc lập, dẫn dắt người đọc thâm nhập vào thế giới ...
Bảy Ngày Niết Bàn Khởi Động Lại
Khi ý thức nhân loại trở thành chuỗi số hiệu trong thực nghiệm trường, bảy tầng thí luyện vắt ngang ...