Quyển 1 · Chương 12: Ra tay

Triệu Mama gục đầu xuống, thấp giọng nói: “Lão Phu Nhân đem Đại Thiếu Gia an trí ở Văn Tâm Các.”

Hạ Kim Chi gắp đồ ăn tay khựng lại, thần sắc không đổi, đưa đồ ăn vào miệng, rồi sau đó mới nói: “Ân, vậy đến Văn Tâm Các.”

Việc cư ngụ trong phủ cũng có quy định, ví dụ như Đại Phòng ở Đông Viện.

Cho nên nếu Hạ Kim Chi sinh con trai, sẽ ở tại Văn Tâm Các.

Bất quá Hạ Kim Chi hiện tại cũng chẳng để tâm chuyện đó.

Nàng hiện tại cũng chẳng có hứng ăn uống, ăn một lát liền buông đũa, lại nói: “Mua vài thứ, qua mấy ngày chúng ta đi chùa Phổ Hoa dâng hương.”

Con gái đã xuất giá không thể về nhà mẹ đẻ hay phần mộ tổ tiên dâng hương.

Mẫu thân và ca ca nàng đều táng ở phần mộ tổ tiên Hạ Gia.

Vì thế nàng liền ở chùa Phổ Hoa cung phụng bài vị vãng sinh cho mẫu thân và ca ca.

Bởi vì phụ thân nàng sống không thấy người, chết không thấy xác, nàng cũng không muốn tin phụ thân đã chết.

Cho nên không làm lễ tang, nàng cũng không cung phụng bài vị vãng sinh.

Chỉ là phụ thân rốt cuộc cũng sắp bảy mươi, có lẽ kiên trì được thêm vài năm nữa, nếu vẫn không có tin tức, nàng cũng chỉ có thể nghe theo các trưởng bối, lập mộ giả chôn di vật, làm lễ tang.

Không đến nỗi để linh hồn phụ thân không có chỗ nương tựa.

Hiện tại chỉ chờ Tam Phòng ra sức, làm ầm lên chuyện này, cùng với chỉ ý sách phong cho con gái ban xuống.

.... Sau giờ Ngọ……

Khương Lê đang nằm trên sập nghỉ ngơi, Thanh Loan bỗng nhiên đẩy nàng tỉnh dậy.

Khương Lê mắt mờ màng buồn ngủ, nghi hoặc nhìn nàng.

Thanh Loan nói: “Lão Phu Nhân phát lại bệnh cũ, truyền các nương tử đi hầu bệnh.”

“Sao lại thành ra thế này?”

Tin tức này có chút đột ngột, Khương Lê hết hẳn buồn ngủ, vốn không ngủ sâu, lúc nửa mê nửa tỉnh, đầu óc liền trống rỗng đau nhức dữ dội.

Thanh Loan cùng Thanh Đoàn hầu hạ nàng mặc quần áo.

Thanh Đoàn nói: “Nghe nói ban ngày, Đại Gia sau khi trở về liền vào phòng Lão Phu Nhân, không lâu sau liền nói Lão Phu Nhân hộc máu.”

“Hiện tại là giờ nào?”

Chu Mama nói: “Vừa qua khỏi buổi trưa.”

Khương Lê lại hỏi: “Mẫu thân đi chưa?”

“Đại Phu Nhân không đi, nàng nói thân thể không khỏe.”

Khương Lê vừa ra khỏi Vọng Thư Các, liền thấy Nghe Cầm bên cạnh mẫu thân cầm nghênh diện đi tới.

Nghe Cầm quỳ gối cúi đầu, nói: “Đại Tiểu Thư, phu nhân dặn, cho ngài mang Thanh Vũ cùng Thanh Hủ theo vào viện Lão Phu Nhân.”

Thanh Vũ cùng Thanh Hủ, đều là nha hoàn biết võ bên cạnh nàng.

Nghe Cầm nói vậy, khiến Thanh Loan cùng Thanh Đoàn vô cùng khẩn trương.

Khương Lê lim dim đôi mắt đẹp, đáy mắt lóe lên ám quang, trực tiếp hỏi: “Mẫu thân có biết vì sao tổ mẫu phát bệnh không?”

Nàng kỳ thực muốn hỏi, việc tổ mẫu hộc máu có phải liên quan đến mẫu thân hay không?

Nghe Cầm lắc đầu, trên mặt không có biểu cảm gì, “Nô tỳ cáo lui.”

Thanh Đoàn khẩn trương hỏi: “Tiểu thư, bây giờ tính sao? Hay là chúng ta đừng đi Duyên Thọ Viện.”

Khương Lê thần sắc điềm nhiên nói: “Mẫu thân không đi là vì nàng trước đó đã nói thân thể không khỏe.

Còn ta thân là cháu gái, nếu không đi ắt bị nói là bất hiếu, khó tránh mang tiếng, ngươi cùng Thanh Loan về đi, để Thanh Vũ cùng Thanh Hủ đi theo ta.”

Thanh Đoàn đành vẻ mặt lo lắng sốt ruột trở về Vọng Thư Các.

Thanh Vũ cùng Thanh Hủ rất nhanh tới, hai người là tỷ muội sinh đôi, đều có vẻ ít nói, trầm ổn.

Duyên Thọ Viện.

Khương Trường Ý, Khương Trường Du, Khương Trường Kỳ cùng những người khác đều ở bên ngoài chờ.

Tần Ngọc Châu cùng Thẩm Chấp Tố đều không có mặt, hai người đại khái đang ở trong phòng hầu hạ.

Khương Lê đi vào, ánh mắt mọi người đều dừng lại trên người nàng.

Khương Trường Ý ánh mắt như dao, đáy mắt ngọn lửa giận dữ khiến Khương Lê đánh trống ngực run rẩy.

Khương Trường Du cùng Khương Trường Kỳ thần sắc như thường, rõ ràng hai người chẳng biết gì.

Khương Nhu ánh mắt tùy ý nhìn chằm chằm nàng, ẩn ẩn còn có thể thấy vẻ vui sướng khi người gặp họa.

Khương Vi nhíu mày, trong thần sắc lộ ra vài phần lo lắng.

Khương Diệu thần sắc không kiên nhẫn ngồi một bên, Khương Trạch so với hắn lại rất an tĩnh.

“Con kính thỉnh an phụ thân, nhị thúc, tam thúc.”

Khương Trường Ý không hé răng, chỉ trầm mặt xuống.

Khương Trường Du sắc mặt đầy vẻ khó hiểu, hắn có thể cảm giác được không khí giữa cha con này có chút quái dị.

Khương Trường Kỳ đánh giá cha con hai người, lại cúi đầu như đang suy tư điều gì.

Khương Lê chỉ có thể duy trì động tác quỳ gối, sắc mặt càng lúc càng lạnh.

Xem ra như vậy, tổ mẫu hộc máu thật sự có liên quan đến mẫu thân, bằng không phụ thân cũng sẽ không giận cá chém canh với nàng.

Nhưng với tính cách mẫu thân, không đến mức đi đối phó một lão nhân tuổi già, cho nên trong đó khẳng định có nguyên nhân khác.

Khương Trường Du nhìn không nổi, hòa giải nói: “Đứng lên đi, mau vào phòng xem tổ mẫu ngươi.”

Khương Lê vốn cũng không tính giằng co như vậy, nghe vậy liền thuận thế đứng dậy.

Ai ngờ Khương Trường Ý lại phẫn nộ quát: “Hỗn trướng, ta cho ngươi đứng lên sao?”

Khương Lê ngước mắt, nhìn thẳng vào khuôn mặt vặn vẹo dữ tợn của Khương Trường Ý, bình tĩnh nói: “Vì sao con không được đứng? Còn xin phụ thân minh kỳ!”

Khương Trường Du đứng một bên, sắc mặt tái xanh tái trắng, là hắn bảo Khương Lê đứng lên, Khương Trường Ý như vậy chẳng phải cũng là đánh mặt hắn, hắn hiện tại chỉ cảm thấy không thể hiểu nổi.

Đến bây giờ bọn họ đều còn không biết, Lão Phu Nhân vì cái gì lại hộc máu.

Khi đó, chỉ có Khương Trường Ý ở bên cạnh Khương Lão Phu Nhân.

Khương Lão Phu Nhân vài năm trước có bệnh ho mãn tính, thân thể không tốt, thường xuyên phát bệnh.

Có một năm suyễn rất nghiêm trọng, hô hấp khó khăn, khí quản tắc nghẽn, sắc mặt đã chuyển xanh, như thể tùy thời sẽ thở không thông, ngay cả thái y cũng nói chỉ hai ngày nữa là ngạt thở mà chết.

Là Hạ Kim Chi lấy ra một viên Hồi Nguyên Đan, lại ngày đêm phụng dưỡng mới cứu được nàng.

Hơn nữa mấy năm nay đã không đáng kể gì.

Hồi Nguyên Đan trên đời chỉ có mười viên.

Bởi vì trong đó một vị dược liệu gọi là Tuyết Phách Thảo, phải 500 năm mới có thể trưởng thành, cực kỳ khan hiếm, lại còn mọc sâu trong tuyết sơn, cửu tử nhất sinh mới tìm được, vô cùng trân quý.

Nghe nói có hiệu quả khởi tử hồi sinh.

Loại dược này do Dược Lão chế ra, bốn viên dâng cho hoàng thất, hiện nay còn thừa hai viên, có thể tồn tại trăm năm.

Còn thừa tám viên, bốn viên cho Hạ Lão Tướng Quân, bởi vì Tuyết Phách Thảo này chính là Hạ Kim Lâm mang về.

Năm đó hắn cũng vì cứu Hạ lão thái quân, đáng tiếc nàng không chờ được đến lúc đó.

Dược lão mang đi hai viên, rồi sau đó Dược lão cũng không rõ tung tích.

Lúc này, cha con hai người giằng co, không khí trầm ngưng.

Khương Trường Ý sắc mặt càng lúc càng đen, bỗng nhiên hướng về phía Khương Lê vung chưởng, chưởng phong sắc bén, ẩn chứa nội lực, không khí quanh người đều bị vặn vẹo.

Tóc Khương Lê bay lên, nhưng nàng không hề sứt mẻ chút nào.

Bên cạnh, Thanh Vũ cùng Thanh Hủ từ hai bên sườn nàng lao ra, vung chưởng đối địch với Khương Trường Ý.

Nội lực cường đại xộc đến, bốn phía không gió mà cuộn động.

Những kẻ không có nội lực, không biết võ công chỉ cảm thấy ngực bị đè nén.

Khương Nhu liên tục lùi về phía sau, trừng mắt nhìn mấy người.

Khương Vi kinh hô: “Đại bá, đại tỷ tỷ??”

Khương Trường Du vẻ mặt khiếp sợ nói: “Đại ca, ngươi làm gì vậy?”

Hắn tuy không biết Đại phòng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng khi Khương Trường Ý mang theo nữ nhân kia cùng một đôi nhi nữ trở về, hắn liền cảm thấy không ổn.

Nếu trong phủ đều không biết hắn có nữ nhân cùng con cái ở bên ngoài, thì Đại tẩu kia khẳng định cũng không hay biết.

Chuyện này, nói cho cùng vẫn là Khương Trường Ý làm không đúng.

Mấy năm nay Đại tẩu chịu đựng, hắn đều thấy rõ trong mắt.

Khương lão phu nhân mắc bệnh mãn tính, nhiều năm như vậy làm sao dưỡng cho tốt, tất cả đều nhờ Hạ Kim Chi cẩn thận hầu hạ.

Khương Trường Ý ánh mắt hung ác, xuất toàn lực, trực tiếp đánh lùi Thanh Vũ cùng Thanh Hủ.

Hai người liên tiếp lùi vài bước về phía Khương Lê, Khương Lê giữ chặt lấy họ, mãi lúc đó thân hình mới ổn định.

Khương Trường Ý không hề sứt mẻ, nhưng nhìn kỹ có thể thấy hơi thở hắn đôi phần thô nặng.

“Đại ca!”

Khương Trường Du trực tiếp đứng chắn giữa Khương Trường Ý và Khương Lê.

Khương Trường Kỳ thần sắc cổ quái, thấy thế cũng tiến lên nói: “Đại ca, có chuyện hãy từ từ nói chuyện.”

Truyện liên quan