Quyển 1 · Chương 31: Viếng tang
Khương Trường Anh trong lòng lại hận Hạ Kim Chi, nhưng ở nhà chồng, trước mặt người ta, nàng cũng sẽ không làm thấp đi nhà mẹ đẻ của mình.
Bởi vì nàng biết đây là sự tự tin của mình, là chỗ dựa của mình.
Tự mình khinh thường nhà mẹ đẻ của mình, người khác lại sẽ để ý thế nào?
Cho nên nàng nói: “Nói bừa cái gì đâu, lão phu nhân tuổi đã cao, năm đó đã ăn qua một lần, giờ có ăn cũng chẳng tác dụng gì mấy, biết không.”
Văn Minh Xa gật gật đầu, lại hỏi: “Vậy ngươi có muốn tới tay đại em dâu ngươi viên Hồi Nguyên Đan không? Ngươi cứ như một cái con rể tương lai thế này, không có Hồi Nguyên Đan thì cũng chỉ có thể chờ chết.”
Khương Trường Anh phiền lòng nói: “Chẳng phải vẫn còn chưa chết sao? Chờ tang sự của mẫu thân ta qua đi đã rồi tính, đại phu nào có nói là còn một tháng thời gian sao?”
Văn Khiết cùng Văn Hùng, đã mang theo con dâu và bọn nhỏ quỳ xuống hóa vàng mã.
Thẩm Chấp Tố liền đứng dậy chuẩn bị rời đi, nàng nói: “Ta đi xem Trường Du, hắn hôm nay đau ngực dữ dội.”
“Nhị đệ làm sao vậy? Sao cũng không thấy A Lê đâu?”
Văn Minh Xa nhìn quanh, dò hỏi.
Khương Trường Anh kéo hắn một cái, nói với Thẩm Chấp Tố: “Ngươi đi đi, ở đây có chúng ta rồi.”
Đợi nàng đi rồi, nàng cùng Văn Minh Xa nói: “Ngươi đừng nhiều chuyện như vậy, an tâm thủ tang mấy ngày là được, chuyện Hồi Nguyên Đan ta sẽ nghĩ cách.”
……
Khương Lê đầu đội hoa trắng, người mặc đồ tang, đi vào phòng lão phu nhân, trong không khí đều tỏa ra mùi giấy tiền đốt, còn có tiếng trẻ con cười đùa.
Mấy cô nương tuổi còn nhỏ căn bản không hiểu tử vong là gì, người lớn cũng quản không được, dù sao mới là bọn trẻ bốn năm tuổi, biết được gì?
Trước chậu than, anh rể, cùng hai người anh họ đều đang hóa vàng mã.
Anh rể thuận miệng nói: “A Lê tới.”
Hai người anh họ gọi: “Biểu muội.”
“Biểu cô, biểu cô.”
Bọn nhỏ dưới sự thúc giục của người lớn gọi người.
Khương Lê hơi hơi gật đầu, cùng mọi người chào hỏi, liền đi tới trước giường, nhẹ nhàng lật tấm giấy vàng trên mặt lão phu nhân lên.
Một gương mặt tím tái xanh xao, đôi mắt không khép hoàn toàn, lộ ra chút tròng trắng, miệng khẽ nhếch, trông chẳng an tường chút nào.
Nàng mấp máy môi, chưa nói lời nào, quỳ xuống ném giấy tiền vào chậu than, ánh lửa lay động chiếu rọi gương mặt nàng đỏ bừng.
“Sao không thấy mẫu thân ngươi?”
Văn Minh Xa lại hỏi một câu, đã lâu như vậy mà vẫn chưa xuất hiện thì có chút kỳ quái.
Khương Lê bình tĩnh nói: “Mẫu thân ta sẽ không tới.”
Văn Minh Xa có chút kinh ngạc.
Nhưng nhìn gương mặt Khương Lê tĩnh lặng như giếng cổ không gợn sóng, muốn hỏi gì cũng nuốt ngược trở vào.
Mãi cho đến khi mặt trời lên cao, nhà ngoại vốn nên tới sớm lại chậm chạp chưa đến.
Mặt khác bạn bè thân thích đều lần lượt đã tới cửa.
Điều này khiến toàn phủ trên dưới, cùng các tân khách bên ngoài đều không nhịn được mà bàn tán sôi nổi.
Có người thấp giọng nghị luận với người bên cạnh.
“Nhà Nguyên chậm chạp không tới, cái giá làm cao làm sang lớn như vậy, phải chăng là đối với lão phu nhân đã hết hy vọng mà sinh ra bất mãn a?”
Phải biết, nhà ngoại không tới, lễ tang liền không thể bắt đầu, hiếu tử liền phải luôn ở cửa quỳ mời.
“Trưởng tức là muốn ra tiếp khách để tang, ngươi xem Hạ thị xuất hiện chưa?”
“Hạ thị này xuất thân từ thế gia đại tộc, sao lại không chịu nổi như thế? Ghen tị bức chết thiếp thất, nhìn mẹ chồng chết cũng không lấy thuốc ra cứu, hiện tại tang lễ mẹ chồng cũng không xuất hiện, chẳng trách người nhà Nguyên không tới.”
“Người họ Hạ chẳng phải cũng chưa tới sao? Cứ chờ xem, hôm nay có trò hay để xem.”
“Hư, hư, người của Hoài Dương Hầu phủ tới.”
Hoài Dương Hầu phủ coi như có quan hệ thông gia với Khương gia.
Tuy rằng còn chưa thành thân, nhưng hôn sự là ván đã đóng thuyền, theo thường lệ cũng nên đến đưa lễ.
Cho nên người tới từ Hoài Dương Hầu phủ chính là Cố Hoài An.
Vị hôn phu của Khương Lê.
Cố Hoài An một thân áo dài trắng, mày kiếm mắt sáng, ngũ quan đoan chính, toàn thân tự phụ, gương mặt góc cạnh rõ ràng ánh mắt thâm trầm, không khỏi cho người ta một loại cảm giác cao quý áp bách.
Bên hắn còn có quản gia Hoài Dương Hầu phủ đi theo, đang giao thiệp với quản gia Khương gia.
“Khương bá phụ, xin nén bi thương.”
Hắn nhàn nhạt nói với Khương Trường Ý một tiếng.
Khương Trường Ý đây là lần đầu tiên nhìn thấy con rể tương lai của mình, tuấn tú lịch sự, thân phận tôn quý như thế, hắn tất nhiên là vừa lòng.
Cố Hoài An đi vào Khương gia, nhìn quanh, đối mặt với ánh mắt mọi người, nghe hết đợt này đến đợt khác thì thầm, trong mắt lạnh lùng hiện lên sự bất mãn.
Mà nơi hắn đi qua, không ai không trật tự im lặng, nhưng đợi hắn đi xa, liền lại bắt đầu bàn tán.
Điều này khiến hắn thực sự không thoải mái.
Những đồn đãi gần đây về Khương gia hắn đều biết, trong lòng tất nhiên là bất mãn.
Có một người nhạc mẫu như vậy, tương lai thê tử của hắn còn có thể tốt sao?
“Cố Thế Tử, ngài muốn gặp đại tiểu thư sao?”
Cố Hoài An bị gia nhân dẫn vào một chỗ bàn nghỉ ngơi uống trà, gia nhân hầu hạ nhỏ giọng đề nghị.
Cố Hoài An suy nghĩ một chút, gật đầu nói: “Ừ.”
“Vậy ngài đi theo ta ra hậu viện.”
Cố Hoài An đi ra hậu viện.
Theo lý mà nói, ngoại nam là không thể tiến vào hậu viện.
Nhưng Cố Hoài An là con rể tương lai của Khương gia, huống hồ hôm nay làm tang sự, thân thích đều hướng về hậu viện đi.
Tới Duyên Thọ viện, Cố Hoài An liền được dẫn đi thắp hương cho Khương lão phu nhân.
Mấy người đang quỳ gối trước chậu than hóa vàng mã đều dừng tầm mắt ở trên người Cố Hoài An.
Đặc biệt là Khương Nhu, trong mắt không giấu nổi sự thèm thuồng.
“Cố Thế Tử thật là có tâm.”
Khương Trường Anh lấy lòng hướng về phía Cố Hoài An cười một chút, nhưng ý thức được đây là trước người chết, liền vội vàng dừng lại.
Lại đúng lúc này, Khương Nhu lại thấp thỏm khóc lên, làm ra vẻ yếu đuối nức nở nói: “Tổ mẫu… Tổ mẫu… Ô ô ô…”
Cố Hoài An đúng là nhìn nàng một cái, nhưng rất nhanh liền nhìn về phía Khương Lê.
Rõ ràng là hoàn toàn không để Khương Nhu vào trong mắt.
Cố Hoài An mấp máy đôi môi mỏng, ngữ khí lạnh lùng nói một câu.
“Ngươi… Hãy nén bi thương.”
Trong lúc nhất thời, hắn đều không biết nên xưng hô thế nào.
Khương Lê ngước mắt nhìn về phía hắn, ánh mắt thanh lạnh, giọng nói lạnh lùng.
“Đa tạ thế tử.”
Hai người giao nhau ánh mắt không có nửa phần cảm xúc, xuyên qua đôi mắt hắn, Khương Lê cũng có thể cảm nhận được sự xa cách lạnh lùng của hắn.
Lần trước bọn họ gặp mặt đã là nhiều năm về trước.
Khi đó tuy rằng cũng lộ ra vẻ xa lạ, nhưng không có sự bài xích mạnh mẽ như vậy.
Khương Nhu nức nở, giọng nói lại lớn hơn chút.
“Tổ mẫu, con thương tổ mẫu lắm! Ngươi sao lại đi như vậy, ô ô ô…”
Lời này như thể thầm nhắc nhở điều gì đó.
Cố Hoài An nhíu mày thật sâu, lại nghĩ tới những lời đồn đại khó nghe kia.
Mà từ sáng đến giờ, hắn cũng chưa thấy Hạ Kim Chi xuất hiện, điều này thật sự là không hợp lễ.
Nguyên bản lấy thân phận của hắn mà cưới Khương Lê, nàng vốn đã là trèo cao, huống chi cậu và ông ngoại nàng đã không còn.
Mà hắn đương nhiên cũng không phải kẻ thất tín bội nghĩa.
Nhưng nếu Khương gia làm quá thật sự quá mất mặt, hôn sự này hắn sớm muộn gì cũng muốn rút lui.
Huống chi, trong lòng hắn sớm đã có người.
Cố Hoài An nghĩ vẩn vơ, liền chẳng nói thêm lời nào, xoay người bỏ đi.
Khương Lê bình tĩnh thu hồi ánh mắt, cúi đầu xuống, ném toàn bộ tiền giấy trong tay vào chậu than.
Khương Nhu hạ giọng nói bên tai nàng: “Đại tỷ, Cố Thế Tử đối với ngươi thật lạnh lùng a!”
Nghe giọng nói vui sướng khi người gặp họa của nàng, Khương Lê khẽ nhếch môi.
“Ngươi vừa rồi làm bộ dáng kiều nhu thật ghê tởm, trách sao người ta chẳng thèm liếc mắt nhìn ngươi một cái.”
Khương Nhu tức đến méo mặt, chỉ biết nghiến răng.
Truyện liên quan
Kinh Hôn Nồng Ẩn
【Cưới trước yêu sau, ẩn hôn, niên thượng, song khiết/sạch】. —.
Cùng Hắc Hồng Đệ Đệ Cùng Nhau Thượng Tổng Nghệ, Ta Bạo Hồng
【Chính văn đã kết thúc, phiên ngoại nóng bỏng vẫn đang tiếp nối…】. .
Linh Độ Ái Muội
【1V1+SC+HE+ẩn hôn+ngọt sủng ♥ trà sữa kem mặn bảy phần đường!】
Mạt Thế Nữ Xứng: Khai Cục Xuyên Đến Nam Chủ Trên Giường
【Xuyên thư + tang thi + không gian + dị năng + chênh lệch tuổi tác + song khiết + ...
Một giấc mộng như thuở ban đầu
# mảnh nhỏ hảo văn # cứu rỗi # lạn bài đánh hảo # nữ chủ siêu có mị lực ...
Thánh nữ chỉ với 1 HP phải sống thật tốt ở dị giới
Ngay ngày đầu xuyên không đến dị giới, Lâm Linh đã nhận về một đánh giá cuộc đời mới: Dũng ...