Quyển 1 · Chương 23: Hấp hối

Khương Lê thay y phục dạ hành, thấy miệng vết thương đã băng bó tốt, thân thể cũng không có gì không khỏe, nghĩ đến độc hẳn là đã giải.

"Thanh Loan, đi đem thân quần áo này đi thiêu."

Thanh Loan lĩnh mệnh lui ra.

Chu Mama không yên tâm nói: "Tiểu thư, việc này không thể truyền ra ngoài, nhưng vẫn nên ra cửa tìm thầy thuốc xem qua đi! Như thế cũng yên tâm."

Khương Lê tái nhợt mặt, ừ một tiếng, lại hỏi: "Duyên Thọ Viện bên kia như thế nào?"

Chu Mama nói: "Tối hôm qua Duyên Thọ Viện náo loạn, đại gia ở ngoài viện phu nhân đứng nửa đêm, nhưng phu nhân không cho người mở cửa, sau nửa đêm thì lão phu nhân đã bắt đầu trở bệnh."

Khương Lê trầm mặc, cúi xuống mắt, trở bệnh, sao nhanh thế.

"Thành thái y cũng nói, không có Hồi Nguyên Đan thì cũng chỉ còn được mấy ngày."

Khương Lê tâm tình cũng không tốt, thậm chí có chút sa sút.

Trong đầu nàng luôn hiện lên hình ảnh lúc bị tổ mẫu ôm vào lòng hồi còn bé.

Tuy nói sau khi tam thẩm sinh Khương Diệu, tổ mẫu đối với nàng có vắng vẻ chút ít.

Nhưng đối với nàng cho tới nay đều là coi trọng.

Có thể tưởng tượng đến những uất ức mẫu thân phải chịu, nàng lại càng quyết tâm.

"Tiểu thư, ngài nếu trong lòng khó chịu, thì đi thăm lão phu nhân đi."

Khương Lê lắc đầu: "Ta không đi."

Nàng sợ mình đi sẽ không đành lòng, bởi vì Hồi Nguyên Đan đang ở trong tay nàng, trước khi lão phu nhân lâm bệnh, mẫu thân nàng dọn dẹp lại của hồi môn đã đưa cho nàng.

Nhắm mắt làm ngơ.

Chu Mama không nói lời nào, chỉ nhìn nàng với ánh mắt đầy lo lắng.

Khương Lê lại hỏi: "Tô thị bên đó thế nào?"

"Thôi Mama đang xử lý, giúp đặt mua quan tài, dựng linh đường, nhưng quàn vài ngày, chôn cất ở đâu, việc này phải xin chỉ thị đại gia."

Hạ Kim Chi cũng xuất phát từ lòng thương hại người phụ nữ kia, lúc này mới làm những sắp xếp đó, không để nàng phải nằm đó như vậy.

Đều là nữ nhân, lúc này tất nhiên là đồng cảm như thân mình cũng chịu nhiều.

Khương gia là do thái gia gia Khương Lê cắm rễ ở kinh thành, tuy không có gì căn cơ, nhưng ở vùng ngoại ô có mua một miếng đất an táng tổ tiên theo phong thủy, chỉ có thiếp thất sinh được con trai mới được nhập phần mộ tổ tiên an táng.

Thiếp thất không sinh con, đều an táng tùy ý ở nơi khác.

Tô thị tuy sinh con nhưng danh phận chưa định, mà Thôi Mama lại là người của Hạ Kim Chi.

Nếu nàng chủ mẫu này an bài Tô thị vào phần mộ tổ tiên, chẳng phải là ngầm thừa nhận thân phận của nàng, nhưng nếu Khương Trường Ý an bài, thì không liên quan gì đến Hạ Kim Chi.

"Tiểu thư, tiểu thư..."

Chủ tớ hai người đang nói chuyện, Thanh Đoàn mơ màng liền từ trên sập té xuống, vừa lăn vừa bò vào nội phòng.

Thấy Khương Lê ngồi lành lặn, nhếch miệng liền cười.

"Tiểu thư, ngươi không sao chứ? Vừa rồi ta nằm mơ thấy ngươi ra thật nhiều máu, ô ô ô."

Khương Lê thấy nàng như vậy, buồn cười xoa xoa trán, tâm tình u uất thật ra đã tốt hơn rất nhiều.

"Nha đầu ngốc này."

Chu Mama buồn cười tiến lên đỡ nàng dậy.

Thanh Vũ lúc này tới báo: "Tiểu thư, Giang Nghĩa Chính hầu ở bên đại gia đang ở ngoài viện, nói đại gia mời ngài đi Duyên Thọ Viện."

Khương Lê sắc mặt trầm xuống, Thanh Đoàn thấy thế nói: "Tiểu thư, ngài nếu không muốn đi, thì cáo ốm không đi mà!"

Khương Lê nhìn về phía Thanh Vũ: "Ngươi đi trả lời, ta chút nữa sẽ tới!"

Chu Mama thở dài: "Tiểu thư thân là cháu gái, về tình về lý đều nên đi tiễn lão phu nhân đoạn đường cuối cùng, chỉ là thương cho tiểu thư này..."

"Không có việc gì, đi thay quần áo đi!"

Trốn qua mùng một không tránh được mười lăm.

Là cháu chắt trong nhà, nàng cũng không thể không đi tiễn biệt.

……

"Thật không ngờ, nàng là người tàn nhẫn như vậy, tuyệt tình đến mức tận mắt nhìn mẹ chồng chờ chết.

Ta thật là nhìn không ra nàng, lúc trước còn tưởng nàng là người tốt..."

Khương Lê vừa đến ngoài Duyên Thọ Viện, liền nghe thấy một giọng nữ khắc nghiệt.

Đây là tiếng của đại cô nàng.

"Ô ô ô, bà ngoại, bà ngoại, Yên nhi không ngờ ngài xảy ra chuyện, Yên nhi còn chưa hiếu thảo đủ với ngài đâu!"

"Nhìn xem nhà ta Yên nhi hiếu thảo thế nào, đã là giờ này rồi, đại đệ muội và A Lê vẫn chưa tới đây, thật chưa từng thấy hậu bối đại nghịch bất đạo như vậy!"

"Đại cô tỷ, đại tẩu thân thể không thoải mái, A Lê tự nhiên là đi theo hầu hạ, hôm qua A Lê cũng đã tới... Hơn nữa bình thường đều là đại tẩu chăm sóc mẫu thân nhiều."

Người nói chuyện chính là nhị thẩm, ôn ôn nhu nhu, kết quả lập tức bị dỗi.

"Bình thường chăm sóc nhiều thì cũng đúng thôi, ai bảo nàng là con dâu, nhưng cũng không thể trở thành lý do để nàng không tới lúc then chốt này.

Người phải có lương tâm, mấy năm nay lão thái thái nào phải không trọng dụng nàng nhất, quyền lớn trong nhà đều giao vào tay nàng, con gái ruột cũng không bằng.

Nàng không tới chính là sai, là bất hiếu, là đại nghịch bất đạo! Nói ra cũng muốn cho người ta chọc cột sống!"

Thẩm Chấp Tố hiển nhiên chống đỡ không nổi sự càn quấy của Khương Trường Anh, trực tiếp trầm mặc xuống.

"Ai nha đại cô tỷ, mấy năm nay quả thật là đại tẩu chăm sóc mẫu thân nhiều hơn, hiện giờ nàng đang sinh khí đại gia, đợi nàng hết giận thì thôi."

Tần Ngọc Châu trông như khuyên giải an ủi, nhưng lại là châm ngòi ly gián.

"Thật là kỳ cục! Kỳ cục! Sinh khí liền phải nhìn mẹ chồng chờ chết sao? Khương Trường Ý nào phải không nạp thiếp, nàng bức chết cái thiếp thất kia thì thôi.

Hiện tại còn muốn trơ mắt nhìn mẹ chồng chết, ta xem mẫu thân ta chính là bị nàng tức chết sờ sờ đấy!

Nàng đâu phải thân thể không thoải mái, ta xem chính là chột dạ, mẫu thân ta nếu đã chết, nàng chính là hung thủ giết người!"

Tần Ngọc Châu lại khuyên nhủ: "Đại cô tỷ xin ngài bớt giận, đợi đại tẩu hết giận, nhờ đại gia đi khuyên nàng thì tốt rồi."

"Khuyên? Khuyên thế nào? Còn muốn khuyên thế nào? Tốt đẹp đàn ông bị nàng mê hoặc thành cái dạng gì.

Hơn nửa đêm ở ngoài viện nàng đợi hơn nửa canh, khắp kinh thành cũng tìm không thấy người đàn ông tốt như vậy, đau lòng cho phụ tử thế."

Khương Lê nghe không nổi nữa, trong lòng đối với tổ mẫu về điểm này oán hận cũng theo đó tiêu tan.

Nàng vừa bước vào sân liền lập tức làm cho yên tĩnh xuống.

Khương Lê thần sắc tự nhiên, không lộ ra chút hỉ nộ nào.

Khương Trường Anh chút nào cũng không có vẻ ngượng ngùng vì lời nói bậy bị bắt quả tang, ngược lại còn như thể chưa có chuyện gì xảy ra mà gọi: "A Lê tới."

Đại cô đã qua tuổi nửa trăm, dáng người đẫy đà, ánh mắt lộ ra tinh quang, thoạt nhìn liền là người tinh ranh tính kế, nói chuyện làm việc càng lưu loát, là người lợi hại.

Trừ bỏ nhị thúc Khương Trường Du, cùng tỷ đệ hai kia, những người khác đều đã tới.

Khương Lê hành lễ, liền dường như không có việc gì đi đến vị trí của mình ngồi xuống, cũng không mở miệng nói chuyện, như thể không nhìn thấy sắc mặt mọi người.

Mọi người mắt trừng mắt ngó, yên tĩnh có chút quỷ dị, cũng không biết Khương Lê có nghe thấy lời các nàng vừa rồi hay không.

Tần Ngọc Châu tự nhiên là sẽ không tiến lên nói gì nữa.

Thẩm Chấp Tố càng thấy mình không liên quan, liền đi theo sau.

Khương Trường Ý bưng ghế cho phụ thân, kéo khuôn mặt ủ rũ đi cùng Khương Lê nói gì đó, mà lúc này càng không thể cùng nàng khởi xung đột.

“Được, được được, các ngươi đều không nói, thì ta đi cùng A Lê nói, ta làm ác nhân này.”

Khương Trường Anh nhìn về phía Khương Lê, nhẹ nhàng nói: “A Lê à, tổ mẫu ngươi ngày thường thương ngươi nhất, ngay cả Diệu Nhi và Trạch Nhi cũng thua kém.

Ngươi chính là gan ruột của tổ mẫu ngươi à, hiện giờ tổ mẫu ngươi sắp chết, ngươi chẳng lẽ nhẫn tâm cứ nhìn tổ mẫu ngươi chờ chết như vậy sao?

Phụ thân ngươi trong lòng vẫn có mẫu thân ngươi, hắn tối hôm qua đúng là ở ngoài viện mẫu thân ngươi đợi một đêm, thử hỏi có mấy nam nhân có thể làm được?

Mẫu thân ngươi sinh khí cũng phải có chừng mực chứ ngươi nói đúng không, chứ thiếp thất kia không phải đã chết rồi sao!

Ngươi nếu trong lòng còn có tổ mẫu, nếu còn có gia đình này, thì kể cả vì thanh danh của chính ngươi, ngươi cũng nên đi khuyên nhủ mẫu thân ngươi đi, chạy nhanh cứu tổ mẫu ngươi.”

Truyện liên quan