Quyển 1 · Chương 17: Xúi giục

Khương Lê cũng không ngờ phụ thân vốn tính bạc bẽo trời sinh, biết rằng sau này có thể hồi tâm chuyển ý, nhưng nàng muốn cho hắn biết mẫu thân phải trả giá, biết hắn đối với mẫu thân là kẻ thua thiệt.

Chỉ là nàng không thể đoán được, nàng nói nhiều như vậy, lại chỉ làm Khương Trường Ý càng thêm tức giận, càng thêm chán ghét.

Rốt cuộc tục ngữ có câu, đại ân như đại thù.

Khương Lê nhắc tới việc Hạ Kim Lâm cụt tay, chẳng phải là để nhắc nhở hắn rằng Hạ Kim Lâm vì sao lại chặt đứt một tay, đều là vì cứu hắn sao?

Nhưng cứu thì đã cứu, hắn chẳng phải cũng đã chặt đứt một tay sao? Chẳng lẽ mạng hắn còn không đáng giá một cái cánh tay?

Khương Trường Ý trầm giọng nói: “Cữu cữu ngươi cứu chính là muội phu của hắn, mẫu thân ngươi chiếu cố chính là bà mẫu của nàng, chẳng lẽ đó không phải là phải sao?”

Khương Lê hô hấp cứng lại, giận cực phản cười.

“Phụ thân nói rất đúng, phụ thân rời kinh 20 năm, hiện giờ đến phiên phụ thân lo tẫn hiếu cho tổ mẫu.”

Dứt lời, Khương Lê đứng dậy, lễ cũng không hành mà trực tiếp rời đi.

Khương Trường Ý sắc mặt âm trầm nhìn chằm chằm bóng dáng nàng, trong lòng còn oán hận nàng đã đoạt mất công lao của mình.

Khương Lê đi rồi, Khương Trường Kỳ nhỏ giọng nhắc nhở: “Đại ca, không có Hồi Nguyên Đan, mẫu thân chỉ sợ là sẽ chịu không nổi đi…”

Khương Trường Ý lạnh lùng nói: “Lại mua thêm viên Hồi Nguyên Đan đó là được, mặc kệ nhiều ít bạc đều phải cứu mẫu thân!”

Hắn cho rằng loại đan dược này cùng lắm cũng chỉ là trân quý, Hạ Kim Chi chẳng phải có mấy cái tiền bẩn thỉu sao?

Ỷ vào có tiền, ỷ vào Hạ gia quyền thế, ngang ngược vô lý, mất đi một chủ mẫu hiền đức và kính cẩn nghe theo.

Khương Trường Kỳ nhất thời không nói gì.

Không ngờ đã đến lúc này, đại ca hắn vẫn chưa minh bạch ý nghĩa của bọn họ, bọn họ chính là muốn cho hắn đi tìm Hạ Kim Chi cứu Khương lão phu nhân.

Nếu như lúc này Hồi Nguyên Đan dễ dàng có được như vậy, bọn họ cũng đã không làm khó như thế.

Khương Trường Kỳ đang do dự không biết có nên nói cho hắn biết Hồi Nguyên Đan trân quý cỡ nào không.

Một bên Tần Ngọc Châu liền chạy nhanh kéo kéo tay áo hắn, ra dấu bảo hắn đừng nói.

Khương Trường Kỳ chỉ đành nuốt ngược những lời định nói vào trong.

“Chúng ta đi vào trước thăm mẫu thân đi!”

Tần Ngọc Châu kéo Khương Trường Kỳ một phen, phu thê hai người, cùng với Khương Nhu, Khương Diệu, liền đều hướng tới phòng của Khương lão phu nhân đi tới.

Trong phòng tỏa ra mùi thuốc đặc quánh.

Khương Diệu đi tới cửa liền không muốn đi vào, hét lên: “Hôi thối quá, ta không muốn đi vào!”

Tần Ngọc Châu dùng khăn che miệng, đáy mắt không giấu nổi vẻ ghét bỏ, nói: “Ngươi không muốn đi vào thì thôi không đi vào, tránh lây bệnh khí.”

“Các ngươi nói cái gì đấy?”

Khương Trường Ý sắc mặt âm trầm đứng phía sau bọn họ.

Tần Ngọc Châu hoảng sợ, nàng cũng chưa chú ý Khương Trường Ý đi theo bọn họ cùng tới, đi đường cũng không biết sao?

Nàng đúng lý hợp tình nói: “Diệu nhi còn nhỏ, thân thể không tốt…”

Khương Trường Ý hừ lạnh một tiếng, từ trước mặt ba mẹ con bọn họ đi qua, lập tức vào phòng.

Tần Ngọc Châu nhìn bóng dáng hắn, trợn mắt trắng dã, trong miệng thầm mắng cái gì.

“Mẫu thân, con cũng không đi vào.”

Khương Nhu không ngừng quạt mũi, vẻ ghét bỏ rõ ràng.

“Được rồi, ngươi mang theo đệ đệ ở bên ngoài chờ.”

Tần Ngọc Châu tức giận nói xong liền nhíu mày đi vào.

Trên giường, Khương lão phu nhân vừa thức tỉnh, nàng há miệng, từng chút một gian nan thở hổn hển, mắt rưng rưng, tròng mắt vẩn đục phảng phất mất đi ánh sáng.

Khương Trường Ý lập tức quỳ xuống trước giường, áy náy nói: “Mẫu thân, đều là nhi tử không tốt, liên lụy ngài lớn tuổi phải chịu khinh bỉ tội nghiệp!”

Khương Trường Kỳ đứng một bên không lên tiếng, nhìn mẹ ruột dáng vẻ đó, chỉ thở ngắn than dài.

“Mẫu thân ơi, ngài như vậy khó chịu, thật làm chúng con nhi nữ đau lòng, nếu có thể thay thế, con dâu thà rằng tự mình chịu khó chịu!”

Tần Ngọc Châu giả vờ lau nước mắt, nhưng đứng xa xa căn bản không tới gần, tuy Thành thái y nói sẽ không lây bệnh, nhưng bọn họ cũng sợ vạn nhất.

Thành thái y ở trước bàn viết phương thuốc, xem cũng không hướng về phía này.

Nếu không phải vì Hạ Kim Chi, lấy thân phận của hắn, hắn mới không tới Khương gia xem bệnh.

Hạ Kim Chi, là hắn nhìn lớn lên.

Khương Trường Ý đối xử với Khương Lê như vậy, hắn tự nhiên bất mãn, bất quá từ hôm nay trở đi hắn sẽ không lại đến Khương gia xem bệnh nữa.

“Nhi, nhi a!”

Khương lão phu nhân hướng về phía Khương Trường Ý vươn cánh tay khô khốc như vỏ cây già, nước mắt theo gương mặt đầy dấu vết năm tháng chảy xuống, thanh âm suy yếu nghẹn ngào.

“… Ta, ta không muốn, không muốn chết, không muốn chết a! Ngươi cứu ta…”

Khương Trường Ý nắm lấy tay nàng, kiên định nói: “Mẫu thân yên tâm, vô luận trả giá đại giới bao lớn, nhi tử nhất định sẽ cứu ngươi.”

Khương lão phu nhân dùng sức nắm lấy tay hắn, móng tay đều cắm vào da thịt hắn.

“… Ngươi đi tìm… Đi tìm Hạ Kim Chi, nàng có thể cứu ta…”

Khương Trường Ý nhíu mày, không minh bạch ý nghĩa nàng, hắn chỉ quay đầu dò hỏi Thành thái y.

“Thái y, chỉ cần có thể cứu mẫu thân ta, vô luận bao nhiêu bạc đều được, viên Hồi Nguyên Đan đó, ngài ở đây có không? Hay ngài biết nơi nào bán?”

Thành thái y nhìn hắn ánh mắt như đang xem một kẻ ngốc.

“Lão phu bất lực, phương thuốc này dùng thì cũng chỉ giữ cho lão phu nhân bình an vài ngày, các ngươi mau nghĩ cách đi!”

Hắn nói liền thu dọn hòm thuốc, trực tiếp rời đi.

Khương Trường Ý khó hiểu nhìn bóng dáng hắn rời đi.

Đợi Thành thái y đi rồi, Tần Ngọc Châu liếc Khương Trường Ý, thở dài nói: “Ai, cũng không biết Thành thái y về sau có tới cho mẫu thân xem bệnh hay không.”

Khương Trường Ý trầm giọng hỏi: “Có ý tứ gì?”

Hắn suy nghĩ, hắn mới vừa lập công trở về, vô luận thế nào cũng phải cho hắn vài phần mặt mũi, Thành thái y sao có thể không tới cho mẫu thân hắn xem bệnh.

Tần Ngọc Châu vẻ mặt khó xử, do dự nói: “Thành thái y lúc trước, là nể mặt đại tẩu mới đến Khương gia xem bệnh

Rốt cuộc đại tẩu trước đây lớn lên trong cung, tất nhiên là với Thành thái y có vài phần giao tình.”

Khương Trường Ý tức khắc lại nổi giận, trầm giọng mắng: “Sao, nàng còn dám làm Thành thái y không tới cho mẫu thân xem bệnh!”

Tần Ngọc Châu vẻ mặt sợ hãi nói: “… Không không, ta không phải ý tứ này, đại ca ngươi đừng hiểu lầm…”

“Ý nhi, ý nhi a, ta không muốn chết, ngươi đi tìm Hạ Kim Chi, nàng có Hồi Nguyên Đan, nàng có hai viên Hồi Nguyên Đan…”

Khương lão phu nhân gắt gao nắm chặt tay Khương Trường Ý, như nắm chặt cọng rơm cứu mạng.

Khương Trường Ý nói: “Mẫu thân yên tâm, con liền đi tìm nàng!”

Hắn đứng dậy đi nhanh rời đi.

Đợi hắn đi rồi, Tần Ngọc Châu cũng chẳng diễn nữa, trực tiếp che mũi đi ra ngoài.

Cuối cùng trong phòng chỉ còn Xuân ma ma một mình canh giữ ở mép giường.

Xuân ma ma thở dài một hơi, nói: “Ngài cùng đại gia và đại phu nhân nháo nhào như vậy, đại phu nhân nàng có thể lấy ra Hồi Nguyên Đan cứu ngài sao?”

“Khụ khụ… Khụ khụ khụ…”

Khương lão phu nhân kịch liệt ho khan lên, nàng hổn hển dồn dập, gắng gượng nói: “Nàng không đưa thì cũng phải lấy, ngươi mau mau đi tìm người, tản ra ngoài đi.

Cứ nói ta bệnh nặng, mạng sống mong manh, cần gấp, cần gấp Hồi Nguyên Đan để cứu mạng…”

Xuân ma ma vẻ mặt khó xử.

“Lão phu nhân, thật sự đã đến tình trạng này rồi, chỉ e phu nhân càng không chịu cứu ngài, ngài vẫn chưa nhìn rõ sao? Phu nhân là kẻ ăn mềm không ăn cứng a!”

“Ta, đâu có phải là kẻ hồ đồ già cả, bây giờ chỉ có thể lấy danh nghĩa bất hiếu, ép nàng một trận.”

Khương lão phu nhân há miệng, cố gắng hít thở.

“Nàng, nàng đều có thể làm, Ý, Ý nhi lấy quân công vì A Lê thỉnh phong, điều này chứng minh, chứng minh nàng đã hoàn toàn muốn cùng chúng ta, quyết liệt.

Biết sớm như vậy, ta đã không nên, khuyên Ý nhi cùng nàng hòa hảo…”"

Truyện liên quan