Quyển 1 · Chương 2: Thể diện
“Phụ thân vừa nói, ngươi ở biên quan vào sinh ra tử, đến lượt ta cùng mẫu thân ở kinh thành an ổn, cho mẫu thân cáo mệnh cùng gia môn vinh quang.
Nhưng hôm nay Khương gia ở trước mặt Hạ gia vẫn chẳng ra gì, thậm chí rõ ràng là mẫu thân gả xuống cho ngươi mới có Khương gia ngày nay.
Ngươi có phải đã quên năm đó ông ngoại dìu dắt tình nghĩa cùng cậu cụt tay cứu giúp ân tình?
Đến nỗi ngươi nói là vinh quang, đó là vinh quang của Khương gia, cho mẫu thân thỉnh phong cáo mệnh, chẳng qua là phụ thân muốn giữ thể diện cho mình.
Ngươi cũng biết mẫu thân xuất thân cao quý, nàng từ nhỏ đã quen sung sướng, mà ngươi đối với nàng thì vẽ rồng vẽ phượng cũng chẳng thấm vào đâu.”
“Làm càn!”
Khương Trường Ý thẹn quá thành giận, hất ly trên bàn văng xuống đất, ánh mắt lạnh băng lướt qua Khương Lê, giống như một con mãnh thú phát cuồng.
Ly rơi xuống đất vỡ nát tan tành, Hạ Kim Chi cùng Khương Lê bất động như núi, sắc mặt điềm nhiên không hề có chút dao động nào.
Hạ Kim Chi nhìn Khương Trường Ý tức giận, giờ khắc này nàng minh bạch, hắn không chỉ không bận tâm đến tình cảm phu thê của hai người, càng chẳng thương tiếc con gái của bọn họ nửa phần.
“A Lê, sao ngươi có thể nói với phụ thân như vậy? Ngươi đừng quên ngươi họ Khương!”
Khương lão phu nhân từ trước đến nay yêu thương cháu gái này, nhưng giờ phút này không nhịn được thất vọng, cảm thấy nàng quá không hiểu chuyện.
Khương Lê phát tiết xong trong lòng không vui liền chẳng nói lời nào, nàng chỉ muốn cho mẫu thân biết, nàng sẽ vĩnh viễn đứng bên mẫu thân!
Ngay khi tình hình căng thẳng như giương cung bạt kiếm, Tô thị cảm xúc mất khống chế nói: “Đủ rồi!”
Nàng sắc mặt trắng bệch, ánh mắt vừa oán hận vừa thất vọng trừng mắt nhìn Khương Trường Ý, ngữ khí lạnh lẽo quyết tuyệt.
“Nếu ta biết ngươi đã có vợ, ta đã không gả cho ngươi, là ngươi phụ bạc tình ý của phu nhân đối với ngươi, sao ngươi nỡ làm phu nhân thất vọng vì ngươi đã trả giá nhiều như vậy?”
Hạ Kim Chi ánh mắt khinh miệt liếc nhìn Tô thị.
Nàng bộ dáng nhu nhược, cực kỳ giống đa số thiếp ngoại, mà yếu thế giả tạo là thủ đoạn nhất quán của bọn họ.
Khương Trường Ý đối với Tô thị là nhất kiến chung tình, hai người phu thê bên nhau nhiều năm, hắn tất nhiên dùng tình sâu đậm, ngữ khí hắn dịu xuống, trái ngược hoàn toàn với thái độ khi đối đãi với Hạ Kim Chi.
“Tĩnh Uyển, là ta xin lỗi ngươi!”
Lời này của hắn như một đòn mạnh giáng vào lòng Hạ Kim Chi.
Hạ Kim Chi cả người rùng mình, lồng ngực như bị đè nặng bởi một tảng đá lớn, tức giận đến cực hạn.
Tô Tĩnh Uyển thất vọng nói: “Lời này ngươi không nên nói với ta, ngươi như vậy chỉ làm ta càng thêm khó xử.”
Nàng thu hồi ánh mắt, đi tới trước mặt Hạ Kim Chi, cúi mắt xin lỗi nói: “Xin lỗi, chung quy là ta đã phá hủy tình cảm giữa các ngươi.”
“Hà tất làm bộ làm tịch? Ta Hạ Kim Chi không ăn chiêu này.”
Hạ Kim Chi không tin nàng.
Tô thị tư thái hèn mọn như vậy, Khương Nguyệt đứng ở đó rất luống cuống chân tay.
Khương Huyền Tắc cau mày, nhìn về phía phụ thân ánh mắt đầy thất vọng.
Tô Tĩnh Uyển thật sự tuyệt vọng, thật sự khuất nhục.
Khương Trường Ý đã có chính thê, vậy hôn sự với nàng coi như bỏ đi, nàng hiện tại tương đương không có danh phận, đứa bé cũng thành con hoang.
Nếu Hạ Kim Chi không dung nạp nàng cùng con gái, thì bọn họ đều không có đường sống.
Nàng mở to mắt, trong mắt tràn ngập tia máu, mang theo vài phần hung ác cùng kiên định, như đã đưa ra quyết định gì đó.
“Ta cũng là khuê nữ trong sạch, tuân thủ nghiêm ngặt lễ tiết, cử chỉ đứng đắn, hiểu rõ quy củ, gả cho Khương Trường Ý, là hắn tới cửa cầu thú, tam thư lục sính, cưới hỏi đàng hoàng.
Ta biết phu nhân ủy khuất và khó xử, không cầu phu nhân dung nạp ta, chỉ cầu phu nhân cho đứa bé của ta một con đường sống!”
Hạ Kim Chi run lên bần bật, sự tình náo loạn đến mức này, ngoài con gái ra, người biết nàng ủy khuất khó xử lại chính là thiếp ngoại này.
Mà trượng phu nàng cùng bà mẫu tận tâm phụng dưỡng, lại chưa từng đau lòng vì nàng nửa câu.
Chỉ là tri nhân tri diện bất tri tâm, nàng lại làm sao biết, Tô Tĩnh Uyển này có phải thật lòng hay không?
Nhưng nếu đúng như lời nàng nói, nàng cũng bị Khương Trường Ý che giấu, thì nàng cũng chẳng qua là kẻ đáng thương giống như nàng mà thôi.
“Hạ Kim Chi!”
“Tĩnh Uyển thiện giải nhân ý như vậy, ngươi lại hùng hổ dọa người! So sánh hai người, chẳng trách ta sẽ yêu nàng.”
Vốn dĩ Hạ Kim Chi đã mềm lòng, lại lần nữa nổi giận trong lòng.
Tô Tĩnh Uyển càng thêm tối sầm trước mắt suýt nữa ngất xỉu.
“Ngươi là phụ thân ta, ta thật sự cảm thấy nhục nhã vô cùng!”
Khương Lê trong mắt chán ghét chẳng chút che giấu, nàng trừng mắt nhìn cái gọi là phụ thân của mình, lạnh lùng nói: “Ngươi lừa gạt hai đầu, rõ ràng là ngươi phụ bạc mẫu thân cùng nàng, ngươi lại đẩy hết lỗi lầm cho người khác, thật không có nửa điểm gánh vác!”
Khương Trường Ý vội đứng lên, lại có ý định động thủ.
Khương Lê nắm chặt tay, một bước cũng không nhường.
Tình hình như giương cung bạt kiếm.
“Chỉ cầu phu nhân đối xử tử tế với con của ta!”
Tô Tĩnh Uyển lại lần nữa lên tiếng, thu hút sự chú ý của mọi người, nàng liếc nhìn con gái lần cuối, ánh mắt rơi lệ đột ngột hướng về phía cây cột, hung hăng đâm tới.
“Đông” một tiếng vang lớn, máu văng ra.
Tô thị thân thể cứng đờ, tiếp theo sụp xuống, chậm rãi trượt dài trên mặt đất!
Hạ Kim Chi kinh ngạc đứng lên.
Khương Lê càng thêm đại kinh thất sắc, nhưng nàng vẫn theo bản năng che chở mẫu thân ở phía sau.
“Nương!”
“Mẫu thân!”
Khương Huyền cùng Khương Nguyệt không khỏi lao tới.
Khương Trường Ý cùng Khương lão phu nhân kinh ngạc mở to hai mắt.
Trong lúc nhất thời trong phòng loạn thành một mớ, tất cả mọi người đều bị dọa sợ.
Ai cũng chưa từng nghĩ, Tô Tĩnh Uyển này lại cứng cỏi đến thế, tính cách lại liệt như vậy.
Khương Nguyệt cả người mềm nhũn ngồi sụp xuống đó, khóc thảm thiết, lại hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn về phía mẹ con Hạ Kim Chi, ánh mắt kinh sợ.
Khương Huyền quay lại thình thịch quỳ xuống, khóe mắt muốn nứt ra, hô lớn: “Nương!”
Hạ Kim Chi nắm lấy cánh tay bà vú bên cạnh lúc này mới ổn định thân hình, giờ phút này nàng cả người nhũn ra, sau lưng thấm ra chút lạnh lẽo.
Tô thị kết cục như vậy, nàng không chỉ không có nửa điểm vui sướng, đáy lòng lại lan tràn ra từng chút từng chút áy náy cùng bi thương.
Tô thị nhìn Hạ Kim Chi, máu lẫn cùng nước mắt chảy dài trên gương mặt, gian nan nói lời di ngôn cuối cùng.
“Đứa bé, phu nhân, cho đứa bé của ta, một, con đường, sống.”
Nàng biết rõ nếu mình không chết, Hạ Kim Chi sẽ không tin nàng, đứa bé của nàng chỉ có thể trở thành con hoang.
Nàng phải dùng mạng mình, giành cho đứa bé một con đường sống.
“Mẫu thân.”
Khương Lê tiến lên đỡ lấy Hạ Kim Chi, trong ánh mắt tràn đầy lo lắng.
“Làm bậy, làm bậy a!”
Khương lão phu nhân nhanh nhất hoàn hồn lại, nàng trông như tiếc hận, nhưng kỳ thực lại âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Nguyên bản nàng ý tứ chính là đòi mẫu bảo tử.
“Độc phụ! Ngươi cái tên độc phụ này! Ngươi vì sao dung túng Tô Tĩnh Uyển mẫu tử?”
Khương Trường Ý khóe mắt muốn nứt ra, biểu tình dữ tợn, như thể sôi sục muốn đem Hạ Kim Chi ăn tươi nuốt sống.
Hạ Kim Chi cả người rét run, còn đang chìm sâu trong kinh hãi chưa hoàn hồn.
Nàng không ngờ ép bức Tô thị như thế nào, nàng vẫn luôn chỉ nghĩ muốn Khương Trường Ý một công đạo!
Khương Lê che chở mẫu thân sau lưng, bình tĩnh đánh trả nói: “Hết thảy đều là ngươi sai, là ngươi hại chết nàng! Đừng mơ đổ lỗi cho mẫu thân ta!”
Khương Trường Ý giơ tay hung hăng đánh về phía Khương Lê.
“Đồ nghịch nữ này!”
Khương Lê giơ tay đỡ, sức lực lại không thua Khương Trường Ý vị võ tướng này nửa phần.
Khương Trường Ý khiếp sợ nói: “Ngươi biết võ?”
Khương Lê không nói, thừa hắn chưa chuẩn bị, một chưởng đánh vào ngực hắn, đẩy hắn lùi lại vài bước.
Khương lão phu nhân khiếp sợ đứng lên, chỉ trích Khương Trường Ý: “Ngươi sao có thể động thủ với A Lê, ngươi có phải điên rồi không!”
Nàng không thấy rõ hai người giao thủ ra sao, nhưng trong lòng nàng, Khương Lê dù sao cũng chỉ là một đứa hài tử, lại càng là một nữ hài tử.
“Ngươi dám ra tay đánh A Lê?”
Hạ Kim Chi vội vàng kéo con gái ra phía sau, hung tợn nói: “Ta nói cho ngươi Khương Trường Ý, hôm nay ngươi mà dám thương tổn con gái ta một phần một hào, ta quyết cùng ngươi không chết không thôi!”
“A Lê, con không sao chứ?” Khương lão phu nhân sốt ruột nhìn Khương Lê.
Khương Lê bị Hạ Kim Chi ôm vào lòng, nàng nhìn không thấy, khó tránh khỏi sốt ruột.
Khương Trường Ý nắm chặt tay lại, chung quy vẫn kiêng kỵ thế lực phía sau của Hạ Kim Chi.
“Cha! Cha cứu mẫu thân!” Khương Nguyệt khóc lóc hướng về phía Khương Trường Ý hô lớn.
Khương Trường Ý còn chưa kịp nói.
Hạ Kim Chi nhìn Tô Tĩnh Uyển thảm trạng liền hạ lệnh: “Người tới, mời phủ y tới đây.”
Khương lão phu nhân vốn định nói, không cần mời phủ y, thà để nàng chết còn hơn.
Nhưng chạm phải thần sắc nóng ruột của nhi tử, đành phải nuốt lời lại.
Khương Trường Ý tiến lên xem xét tình trạng Tô Tĩnh Uyển, nàng lúc này đã hơi thở mỏng manh, có thể thấy không sống được bao lâu.
“Tĩnh Uyển!”
Khương Trường Ý bi thương trào dâng, nghẹn ngào nói, ôm lấy thân thể mềm nhũn của nàng, hai mắt đỏ bừng.
Hạ Kim Chi lạnh lùng nhìn, trong lòng chỉ còn bi thương.
Khương Trường Ý tình thâm như vậy, vậy nàng tính là cái gì?
Khương Huyền, Khương Nguyệt cùng nàng A Lê tuổi xấp xỉ.
Cho nên hắn trước kia cùng nàng nồng tình mật ý thân thiết mấy phần, sau lưng tới biên quan liền yêu người khác?
Những năm như vậy truyền về từng phong thư nhà, lời nói tình yêu cùng tưởng nhớ, chẳng phải đều thành trò cười?
“Mẫu thân, ngươi không cần vì ta ép dạ cầu toàn! Ta không muốn ngươi chịu một chút ủy khuất.”
Khương Lê đau lòng ôm nàng, trong lòng chua xót lại càng nặng nề.
Hạ Kim Chi đáy mắt hiện lên hàn quang, nhẹ giọng nói bên tai nàng: “Mẫu thân nhất định sẽ không để ngươi chịu ủy khuất, càng sẽ không ủy khuất chính mình, chắc chắn vì ngươi tranh một hơi!”
Truyện liên quan
Kinh Hôn Nồng Ẩn
【Cưới trước yêu sau, ẩn hôn, niên thượng, song khiết/sạch】. —.
Cùng Hắc Hồng Đệ Đệ Cùng Nhau Thượng Tổng Nghệ, Ta Bạo Hồng
【Chính văn đã kết thúc, phiên ngoại nóng bỏng vẫn đang tiếp nối…】. .
Linh Độ Ái Muội
【1V1+SC+HE+ẩn hôn+ngọt sủng ♥ trà sữa kem mặn bảy phần đường!】
Mạt Thế Nữ Xứng: Khai Cục Xuyên Đến Nam Chủ Trên Giường
【Xuyên thư + tang thi + không gian + dị năng + chênh lệch tuổi tác + song khiết + ...
Một giấc mộng như thuở ban đầu
# mảnh nhỏ hảo văn # cứu rỗi # lạn bài đánh hảo # nữ chủ siêu có mị lực ...
Thánh nữ chỉ với 1 HP phải sống thật tốt ở dị giới
Ngay ngày đầu xuyên không đến dị giới, Lâm Linh đã nhận về một đánh giá cuộc đời mới: Dũng ...