Quyển 1 · Chương 4: Bùng nổ, sức mạnh đánh đổi bằng sinh mệnh

Bầu trời tiếng sấm ầm ầm.

Khưu Khưu Khải Vương giải quyết xong người cuối cùng, quay đầu lại, mang theo những tên Khưu Khưu nhân còn lại hướng về thành chạy tới.

Lam Vũ dừng lại tiếng khóc, sự lạnh lẽo của hạt mưa, khiến cho làn da của cậu trở nên tái nhợt, quỳ gối ngồi trên mặt đất, một tay ôm lấy Khắc Mễ Lạp, tay kia nhặt lên món đồ rơi ở một bên tương tự như Thần Chi Nhãn, tổng kết lại sự thay đổi của Khắc Mễ Lạp, Lam Vũ đã đoán ra thứ này.

Tà Nhãn, giống như Thần Chi Nhãn, có thể khiến cho con người nắm giữ nguyên tố lực, nhưng điểm khác biệt là, Tà Nhãn đối với người sử dụng có tác dụng phụ cực lớn, có thể vì thế mà mất mạng.

Thế nhưng đổi lại, lại chính là sức mạnh cường đại. Cho nên đối với những kẻ chưa từng được thần linh chú ý tới mà nói, chưa hẳn không phải là một lựa chọn.

Trong đầu hồi tưởng lại lời Khắc Mễ Lạp đã nói,

“Em thực sự hy vọng có thể có được một Thần Chi Nhãn, như vậy em có thể có được sức mạnh cường đại hơn, nếu như có thể lựa chọn, em hy vọng là nham hệ, bởi vì sự dày nặng của nham thạch, có thể giúp em bảo vệ tốt hơn những thứ em muốn bảo vệ”

Nhìn thoáng qua phía trước những tên Khưu Khưu nhân đang từ từ đến gần, lại cúi đầu nhìn Tà Nhãn trong tay, Lam Vũ nhẹ nhàng đặt Khả Mễ Lạp xuống, nhặt lên một thanh song thủ kiếm không biết là của ai.

Ánh mắt dần dần trở nên lạnh lẽo, “Tỷ Mễ Lạp, lần này, hãy để tôi, một người mang họ Lawrence này, đến bảo vệ nơi mà tỷ muốn bảo vệ ở Mondstadt này đi”.

Trong khoảnh khắc, Tà Nhãn trong tay được thôi động đến cực hạn, lôi đình xung quanh chớp giật, cảm nhận nguồn sức mạnh này, “Đây chính là nguyên tố lực sao”, đột nhiên, cơn đau dữ dội xuất hiện, .

Đồng thời với việc có được sức mạnh, cũng phải gánh chịu hậu quả, Lam Vũ không hề dừng lại, vẫn cực hạn thôi động Tà Nhãn, Lam Vũ cảm giác trong cơ thể mình có thứ gì đó đang chầm chậm trôi đi, cậu biết đó là gì, thế nhưng cậu hoàn toàn không để ý.

Sử dụng lôi đình kích thích huyệt đạo, từ đó khiến cho bản thân có thể sử dụng sức mạnh cường đại hơn, nắm chặt thanh đại kiếm, Lam Vũ trong chớp mắt hóa thành một đạo lôi đình, trực diện đối mặt với ma vật trước mắt.

Đại kiếm vung vẩy, lôi đình đan xen, mấy tên Khưu Khưu nhân ở phía trước nhất trong nháy mắt bị chém diệt, lôi điện thông qua sự dẫn điện của nước mưa, truyền về phía những tên Khưu Khưu nhân ở phía sau.

Trên cây cầu ở cổng thành Mondstadt, ánh điện tràn ngập, lôi đình mà Lam Vũ hóa thành giống như thanh bảo kiếm sắc bén xé rách bóng tối, cuối cùng chém lên người Khưu Khưu Khải Vương, lôi đình khuếch tán, thế nhưng lại không gây ra tổn thương quá lớn cho Khải Vương.

Nhìn nhát kiếm vừa vặn chém vào lớp giáp ngoài của Khưu Khưu Khải Vương trước mắt. “Vẫn chưa đủ, cần phải mạnh hơn nữa”. Ánh sáng của lôi đình càng thêm chói lọi, hai tay bất chấp tất cả mà vung chém.

Dưới luồng lôi đình này, Khưu Khưu Khải Vương cũng lùi lại một bước, thanh đại kiếm cuối cùng cũng phá giáp, Lam Vũ rút kiếm ra, điên cuồng sử dụng lôi đình nhắm vào vết thương này.

Sự cảm điện giữa lôi đình và nước mưa khiến cho Khưu Khưu Khải Vương to lớn run rẩy vì tê dại, lôi đình tụ lại ở trung tâm vết chém của Lam Vũ, “Hà a”.

Lôi đình hoàn toàn bùng nổ, ánh sáng chói lọi nhuộm thế giới thành một màu trắng xóa, xung quanh cũng trở nên yên tĩnh, ánh sáng phai nhạt đi, Khưu Khưu Khải Vương chậm rãi ngã xuống, vết thương đã bị than hóa, thân thể khổng lồ tiêu tán giữa đất trời.

Buông lỏng tay, thanh đại kiếm vỡ nát rơi xuống đất, Lam Vũ quỳ sụp cả hai đầu gối, ngã nhào về phía trước, trên Tà Nhãn trong tay cũng xuất hiện một vết nứt. Ý thức của Lam Vũ chìm vào trong một mảnh hỗn độn.

“……Đang khởi động……”

…………………………

Khi Lam Vũ tỉnh lại lần nữa, không biết đã trôi qua bao lâu, mở to mắt chậm rãi ngồi dậy, chỉ cảm thấy cơ thể một trận vô lực, ý thức cũng mơ màng, trong đầu một khoảng trống rỗng “Đây là, nơi nào”.

“Cậu tỉnh rồi” Giọng nói của một thiếu nữ vang lên bên tai, Lam Vũ quay đầu nhìn về hướng phát ra âm thanh, đó là một thiếu nữ tóc vàng, ngoại hình đáng yêu.

Trong đầu Lam Vũ lướt qua tên của cô ấy, Barbara, thần tượng của Mondstadt.

“Nơi này là Giáo đường Tây Phong, cậu và một số người bị thương khác đều ở đây” Barbara dịu dàng giải thích.

Lam Vũ gật gật đầu, lúc này cửa bị đẩy ra, vài người bước vào, Jean, Eula, còn có Kaeya.

Lam Vũ với ánh mắt bình thản nhìn họ, ký ức trong đầu trở nên rõ ràng, nhớ lại tất cả những chuyện đã xảy ra.

Eula bước đến trước mặt Lam Vũ, “Thế nào, có ổn không,” bằng giọng điệu quan tâm hỏi thăm.

Lam Vũ lắc đầu, nhớ lại rồi, nhưng thà rằng đừng nhớ lại thì hơn.

“Thần Chi Nhãn” Kaeya bước vào sau cùng kinh ngạc lên tiếng, “Tôi nhớ lúc trước hình như không có thì phải”. Lời nhắc nhở của anh ta, khiến cho tất cả mọi người đều chú ý tới hòn đá màu tím ở bên hông Lam Vũ.

Lam Vũ cũng ngẩn người, những chuyện đó hóa ra không phải là mơ sao.

Truyện liên quan