Quyển 1 · Chương 6: Rời đi

Trở về căn nhà nhỏ xơ xác của mình, so với trước kia cũng chẳng có gì thay đổi, đi đến đầu giường tìm kiếm một hồi, anh lấy ra một hộp gỗ nhỏ. Đó là một chiếc hộp gỗ hình chữ nhật dài chừng ba thước.

Mở ra, bên trong là một thanh trường kiếm khá tốt, chế tác rất tinh xảo, tuy chẳng phải thần binh lợi khí nhưng so với Vô Phong Kiếm thì tốt hơn rất nhiều, anh lấy thanh ngân kiếm ra rồi đặt chiếc hộp sang một bên.

Vuốt ve thân kiếm, bất giác anh nhớ lại lai lịch của nó, đây là thứ mà ngay sau sinh nhật của Lam Vũ không lâu, Kamilla đã nhờ thợ rèn Wagner đúc nên.

Còn về lý do tại sao lại là ngày hôm sau, thì đó lại là vì một chuyện khác.

Thu hồi tâm trí, anh cất thanh kiếm vào Vision, thu dọn thêm một ít đồ đạc lặt vặt cùng một ít Mora, vừa định bước ra cửa lại thoáng do dự lui trở vào phòng, tìm giấy bút ra viết điều gì đó.

Nửa tiếng sau, Lam Vũ bước ra khỏi thành Mondstadt mà không hề ngoái đầu lại, vẻ mặt lạnh nhạt. Anh đã rời khỏi nơi này.

Trạm dừng chân đầu tiên của Lam Vũ là Liyue, nơi mà kiếp trước được thiết kế dựa trên nguyên mẫu quốc gia của anh, cũng là nơi phồn hoa nhất trên lục địa Teyvat.

Chẳng vì lý do gì cả, chỉ là muốn rời khỏi nơi này mà thôi, ánh mắt của người qua đường anh đã sớm không còn bận tâm, mặc cho họ muốn nghĩ sao thì nghĩ, thành bang bề ngoài tự do này rốt cuộc có bao nhiêu người thực sự tự do, anh không biết, nhưng ít nhất một người tộc Lawrence như anh thì không.

Ánh mắt nhìn thẳng về phía trước tụ tiêu, một màn hình ánh sáng xuất hiện, trên đó chỉ vỏn vẹn một dòng chữ: Đến Liyue, kích hoạt hệ thống.

Nó được kích hoạt khi anh dùng Delusion đánh bại Vua Đồi Mồi Ổn Áp, và sau khi mở ra thì chiếc Vision hệ Lôi này xuất hiện, ngoài ra chẳng còn gì khác, cho nên chiếc Vision này chẳng có chút liên quan nào đến chư thần của thế giới này.

Kích hoạt hệ thống, đây cũng là một trong những lý do chính khiến Lam Vũ muốn đến Liyue.

Trong thực tế, dù bản đồ về cơ bản không đổi, nhưng tỷ lệ lại lớn hơn rất nhiều, quãng đường trong game hiển thị chỉ vài nghìn mét thì ngoài đời thực e là đã phóng to lên gấp trăm lần.

Trên đường đi, Lam Vũ đi nhờ một thương đoàn Liyue đang vận chuyển rượu từ Tửu Trang Hừng Đông, đối phương nhìn thấy Vision bên hông Lam Vũ, cộng thêm việc anh đưa không ít Mora nên đã đồng ý.

Dù sao trên đường cũng chẳng mấy bình yên, có thêm một người được thần lựa chọn thì an toàn hơn nhiều, trên chuyến hành trình, Lam Vũ ngồi một mình trên chiếc xe chở rượu, dáng vẻ có phần lạnh lùng, phu xe và bảo vệ cũng hiếm khi chủ động bắt chuyện với anh.

Tại thành Mondstadt, Eula mang theo tâm trạng phức tạp gõ cửa phòng Lam Vũ, hồi lâu không có ai trả lời, Eula lại gõ thêm vài lần nữa nhưng vẫn im lìm như cũ.

"Lam Vũ, cậu có ở nhà không?" Trong nhà vẫn tĩnh lặng, Eula nhíu mày, "Chuyện gì thế này, lẽ nào không có ở nhà sao?" Lam Vũ không có nhà nhưng cô cũng không định rời đi, xoay người lại muốn tựa vào cửa.

Những chuyện xảy ra gần đây quá nhiều, ma vật tấn công thành, gia tộc Lawrence phản bội, hiện tại những người dòng họ Lawrence như Schubert đều đã bị Đội Kỵ Sĩ bắt giữ.

Bản thân cô cũng chỉ còn Lam Vũ là người thân máu mủ duy nhất, tuy quả thực rất ghét những kẻ cổ hủ trong gia tộc suốt ngày chìm đắm trong tư tưởng quý tộc cũ, bản thân cũng từng nghĩ khi gia tộc Lawrence sụp đổ sẽ đổi sang một họ khác là xong.

Thế nhưng chuyện đến quá đột ngột, nhất thời vẫn thật khó chấp nhận. Cho nên cô mới muốn đến chỗ Lam Vũ để trò chuyện với cậu.

Eula vừa suy nghĩ vừa tựa lưng vào cửa, nhưng lại cảm thấy sau lưng hẫng một cái, cô lảo đảo mấy bước về phía sau mới đứng vững lại, "Mở cửa mà không khóa, mối thù này tôi ghi nhận rồi." Cô quen miệng nói một câu.

Trong nhà không có ai, trống trải và được quét dọn sạch sẽ, Eula liếc nhìn qua một lượt liền mất đi hứng thú, nhưng ánh mắt cô lại bị thu hút bởi một tờ giấy trên bàn.

Bởi vì bên trên vậy mà lại viết tên của cô.

Truyện liên quan