Quyển 1 · Chương 20: Đế quân, Chung Ly đến thăm

Quả nhiên, sau khi Lam Vũ nói ra thân phận này, thiếu nữ liền hiện rõ vẻ kinh ngạc: "Khách khanh của Ngọc Hành Tinh Khắc Tình sao, thật sự không ngờ tới."

Nhìn thấy vẻ kinh ngạc của thiếu nữ, Lam Vũ cũng không nói thêm gì nhiều về chủ đề này, "Được rồi, bây giờ trời cũng không còn sớm nữa, mau chóng trở về thôi." Hương Linh gật đầu, "Ừm, được."

Hai người cùng Oa Ba vội vã lên đường trở về Cảng Lật Nguyệt, "Ngài Lam Vũ, sau khi về có muốn nếm thử món mới của tôi không, Mật Hoa Lừa Phỉnh Xào Sỏi Sử-lai-mỗ Lửa, thế nào, nghe tuyệt đấy chứ."

Hương Linh chắp hai tay trước ngực, khuôn mặt mỉm cười nói, Oa Ba đứng bên cạnh nghe thấy món mới liền giật mình run rẩy một cái, có chút sợ hãi, Lam Vũ liếc nhìn cô một cái, tay nghề nấu nướng của Hương Linh rất tốt, nhưng đồng thời cũng thích làm mấy món ăn kỳ kỳ quái quái.

Những thức ăn này trong mắt người khác là món ăn hắc ám, nhưng Hương Linh lại không nghĩ vậy, cô cho rằng nguyên liệu đều bình đẳng, không phân sang hẹp. Cô vĩnh viễn mang trong mình trái nhiệt huyết dành cho nấu nướng.

Đối với những món ăn đáng sợ do mình làm ra, cô lại không tự ý thức được, luôn thích mời người khác nếm thử, ngay cả Thất Thất cũng nhớ rõ không thể ăn món kỳ quái của Hương Linh, ăn vào bụng sẽ rất khó chịu.

Thế nên đối với lời mời của Hương Linh, Lam Vũ cảm thấy tốt nhất là nên từ chối, trừ khi cô ấy làm món ăn bình thường. Nếu không thì bản thân vẫn nên kính nhi vi viễn chi thì hơn.

Khi đến Cảng Lật Nguyệt, trời đã gần như tối hẳn, nhưng Cảng Lật Nguyệt ở khắp các nơi đều có thắp đèn, cho nên không cần lo lắng không nhìn thấy đường, anh lấy lý do còn có việc quan trọng để từ chối lời mời của Hương Linh.

Trở về nơi ở, lại phát hiện có một người đã chờ đợi từ lâu, Lam Vũ tiến lại gần, nhận ra là người của dinh thự Khắc Tình, người đó thấy Lam Vũ thì cũng giật mình trước sự thay đổi của anh, nhưng nhớ đến chuyện chính nên vội vàng tiến lên.

"Ngài Lam Vũ, cuối cùng ngài cũng về rồi, tiểu thư Khắc Tình bảo ngài đến tìm cô ấy, có chuyện quan trọng cần bàn bạc."

"Ừm, Khắc Tình tìm ta sao", Lam Vũ có chút nghi hoặc, nhưng rất nhanh liền hiểu ra, đa phần là có liên quan đến chuyện của Cảng Lật Nguyệt.

"Dẫn đường đi." Lam Vũ đi theo người tới, đi thẳng đến thư phòng của Khắc Tình, "Tiểu thư Khắc Tình ở ngay bên trong."

Lam Vũ gật đầu, đẩy cửa bước vào, mà sau khi bước vào Lam Vũ mới phát hiện nơi này không chỉ có một mình Khắc Tình,

Một người đàn ông tóc màu nâu, đồng tử ánh kim, phía sau đầu buộc một lọn tóc dài, diện mạo tuấn mỹ, cử chỉ cao nhã, đang tay cầm một tách trà, húp từng ngụm trà nhỏ. Thấy Lam Vũ bước vào, ánh mắt trầm ổn rơi trên người anh.

Khi nhìn rõ Lam Vũ, Cảnh Ly và Khắc Tình đều có chút ngạc nhiên, Cảnh Ly thì còn đỡ, chỉ ngạc nhiên một chút, còn Khắc Tình thì rất đỗi kinh ngạc "Lam Vũ, khuôn mặt của anh là...". Cô biết rất rõ, Lam Vũ là vì sử dụng Tà Nhãn mà thành ra như vậy, nhưng tình hình hiện tại thì lại...

"Trước đó có bị chút thương, hiện tại coi như đã hồi phục rồi." Giọng điệu của Lam Vũ không có bất kỳ sự gượng gạo nào, bởi vì đây chính là sự thật, tác dụng phụ của việc sử dụng Tà Nhãn quả thực có thể coi là một loại thương thế.

Khắc Tình nghe thấy câu trả lời của Lam Vũ thì không hỏi thêm nữa, quay sang giới thiệu hai người, "Lam Vũ, vị này là khách khanh của Vãng Sinh Đường, ngài Cảnh Ly, ngài ấy rất hứng thú với những suy nghĩ về nhân dân tự trị mà anh đã nói nên tới đây bái phỏng."

Khắc Tình đang định giới thiệu Lam Vũ thì lại bị Lam Vũ ngắt lời, "Không cần giới thiệu đâu, chúng tôi quen nhau mà." "Chà", Khắc Tình rõ ràng là không ngờ tới.

"Bạn nhỏ Lam Vũ, không ngờ người đưa ra những suy nghĩ này lại là cậu." Cảnh Ly có chút cảm thán nói.

"Chẳng qua cũng chỉ là vài suy nghĩ viển vông mà thôi, đối với Cảng Lật Nguyệt thì có chút không thực tế." Câu trả lời của Lam Vũ không phải là không có lý, đối với một Lật Nguyệt có Đế Quân, quả thực không thể nào thực hiện được.

Cảnh Ly đặt tách trà xuống, đưa tay vuốt cằm, "Quả thực, một Lật Nguyệt có Nham Vương Đế Quân thì không thể nào thực hiện được những điều này."

"Tuy nhiên nghe tiểu thư Khắc Tình bộc bạch, cậu đối với một Lật Nguyệt không có Đế Quân hình như có một tập hợp quan điểm rất hoàn chỉnh, liệu có thể nói ra cho ta nghe thử không."

Lam Vũ "Tất nhiên là được, đây cũng chẳng phải là thứ gì trân quý cho lắm."

Truyện liên quan