Quyển 1 · Chương 3: Con mắt tà ác

Theo sự xuất hiện của các tia điện, sức mạnh của Kmila tăng vọt, "Hà!" sức mạnh bộc phát, một kiếm chấn lùi Hưu Hưu Nhân bạo đồ, thanh song thủ kiếm trong tay lôi quang quấn quýt, vung hết sức một cái, lôi quang lóe lên.

Hưu Hưu Nhân bạo đồ đứng không vững lập tức bị chẻ làm hai nửa rồi tiêu tán vào không trung, lôi quang biến mất, Kmila chống kiếm thở dốc dồn dập.

Nhận được sức mạnh to lớn đồng thời cũng mang theo gánh nặng khổng lồ, nhìn những Hưu Hưu Nhân lại lao đến, hai tay nàng siết chặt chuôi kiếm, nghiến chặt răng, tia điện nhấp nháy, ta vẫn phải chiến đấu, vẫn chưa thể gục ngã.

Bầu trời mây đen tụ hội, ánh sáng tối sầm lại, nhưng trận chiến trước cổng thành Mondstadt vẫn vô cùng kịch liệt, "Mọi người kiên trì lên, nhất định phải đợi đến khi đoàn trưởng Jean và họ trở về", "Kiên trì, nhất định phải kiên trì!"

Những tiếng gầm thét vang vọng, vì Mondstadt, tuyệt đối không thể thua, khí thế dâng cao, nhưng giây tiếp theo, tiếng địa chấn vang lên, hai con Hưu Hưu Khải Vương ở phía sau cùng bước ra.

Thân hình đồ sộ, mỗi một bước đi đều khiến mặt đất rung chuyển, từng mũi tên bắn lên bộ giáp của nó nhưng đến cả phòng thủ cũng không phá nổi.

Hưu Hưu Khải Vương vung tát một cái đã hất văng mấy người, ngửa đầu gầm lên một tiếng, âm thanh chấn động màng nhĩ.

Kmila nhìn Hưu Hưu Khải Vương, trên người mình đã tràn ngập khí tức hủ bại, trên khuôn mặt mịn màng cũng đã xuất hiện từng vết chăn chim.

Từ phản quang trên lưỡi kiếm nhìn thấy chính mình, nhìn dáng vẻ già nua hiện rõ trên gương mặt, "Không biết Lạn Vũ nhìn thấy dáng vẻ này của mình thì có còn nhận ra không", trong lòng tự giễu một chút, nàng thẳng mặt Khải Vương, lao lên.

Trên bầu trời lôi quang nhấp nháy, tiếp đó là tiếng sấm khiến vạn vật khiếp sợ, từng hạt mưa rơi xuống, Lạn Vũ trong lòng vô cùng lo lắng, cẩn thận từng chút một đi tới cổng thành, liền nhìn thấy một màn chấn động.

Trong trò chơi chính mình không biết đã giết bao nhiêu Hưu Hưu Khải Vương, nhưng ở đây nó tàn sát điên cuồng, hoàn toàn không thể ngăn cản, người trên sân đã chẳng còn lại bao nhiêu. Và rất nhanh, hắn đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc trong số những người còn lại đó.

Nhìn lôi quang trên người nàng, Lạn Vũ rất kinh ngạc, hắn đã nhận ra, đó chính là Kmila, "Chị Mila từ khi nào có Vision?". Lạn Vũ rất nghi hoặc, nhưng còn chưa đợi hắn nghĩ nát óc, Khải Vương đột nhiên bộc phát.

Kmila ở phía diện đối diện bị dốc toàn lực tung một quyền trúng đích, tiếng xương gãy vang lên, thân thể văng xa hơn mười mét, rơi ngay xuống khoảng sân không xa trước mặt Lạn Vũ.

Lạn Vũ trong lòng giật thót, vội vã bất chấp tất cả lao tới, "Chị Mila, chị Mila, chị thế nào rồi, chị có sao không?".

Lao tới nơi, đập vào mắt lại là một gương mặt già nua, Lạn Vũ lại giật mình lần nữa, tưởng mình nhận nhầm người, nhưng nhìn trang phục thì lại không hề sai.

"Lạn Vũ đấy à, khụ, khụ", giọng nói có phần già nua của Kmila vang lên, khi nói còn khụ ra không ít máu. Trúng trọn đòn toàn lực của Hưu Hưu Khải Vương, xương sườn gần như gãy hết, có chiếc còn đâm vào lá phổi.

Cộng thêm sự phản phệ của Tà Nhãn...

"Chị Mila" Giọng nói của Lạn Vũ có chút run rẩy, lúc này hắn vô cùng luống cuống. "Khụ, khụ khụ, Lạn Vũ, mau rời khỏi đây, khụ, khụ quay về trong thành đi, đoàn trưởng Jean và mọi người chắc sắp về rồi, đến lúc đó cậu sẽ an toàn thôi, khụ khụ"

Nhìn dáng vẻ yếu ớt của Kmila, trong mắt Lạn Vũ lăn dài giọt lệ, "Chị Mila, chị kiên trì lên, em đưa chị về trong thành trị liệu, đưa chị về nhà, chị phải kiên trì đấy, chị Mila". Nước mắt trong mắt không thể ngừng chảy xuống.

Khí tức của Kmila càng lúc càng yếu ớt, Lạn Vũ dùng sức ôm lấy nàng, bước về phía cổng thành, Kmila nằm trong lòng hắn, lặng lẽ nhìn hắn, "Lạn Vũ, cậu nhất định phải sống thật tốt, nếu Mondstadt không thể ở lại nữa thì đổi sang nơi khác, ví dụ như Liyue, hoặc là Inazuma đều được, chỉ cần cậu có thể sống vui vẻ, nhưng tốt nhất là nên đến Liyue, chị nghe nói người bên Inazuma không mấy thân thiện với người ngoại quốc đâu"

Giọng nói càng lúc càng nhỏ, Lạn Vũ nghe thấy, nước mắt trong mắt càng đầm đìa hơn, "Chị Mila, chị đừng nói nữa, chị sẽ tốt lên thôi, chị nhất định sẽ tốt lên, đến lúc đó đi đâu cũng được, nếu chị không muốn đi nơi khác thì chúng ta ở lại đây, không đi đâu cả, chị không được bỏ rơi em, chị không được bỏ rơi em".

Người trong lòng không có hồi đáp, tầm mắt Lạn Vũ hoàn toàn mờ đi, vấp chân một cái, người ngã sấp xuống, thân thể Kmila bị hất văng ra, Lạn Vũ không thèm quan tâm đến cơn đau rát trên người, bò dốc lên chạy về phía Kmila.

Mà Kmila rơi xuống đất, từ trong lòng rơi ra một vật phẩm, Lạn Vũ bò lết đến bên thân thể, ôm lấy nàng, lại phát hiện Kmila đã không còn hơi thở.

Trên bầu trời, những giọt mưa xối xả rơi xuống, Lạn Vũ ôm lấy thân thể Kmila gào khóc thảm thiết, hạt mưa làm ướt sũng y phục của hắn, khiến bề mặt cơ thể hắn trở nên lạnh giá, nhưng lúc này, thứ còn lạnh lẽo hơn nữa, chính là trái tim hắn.

Truyện liên quan