Quyển 1 · Chương 65: Thanh Hư Thượng Nhân

Một đạo áo trắng thoát tục phiêu phiêu, thân ảnh như hạc lướt tới, vạt áo bay nhè nhẹ, tiên phong đạo cốt. Người nọ trong tay khinh kiếm rung rung, một đạo nhu hòa nhưng uy lực thôi trầm bừng bừng xông tới, trực tiếp phá tan chưởng pháp của Tưởng Thiên Hùng, hóa thành vô số quang điểm tan biến giữa hư không!

“Tưởng Đạo Hữu, lấy Trúc Cơ hậu kỳ uy hiếp Luyện Khí sơ kỳ tu sĩ, chẳng phải là mất đi thân phận hay sao?” Bạch y tu sĩ dừng lại trên đài sét, thân thể không chút bụi trần, quanh mình thoảng thoảng ánh quang bạch, lại chính là một vị Trúc Cơ hậu kỳ đỉnh tu sĩ, hơi thở còn sâu hơn Tưởng Thiên Hùng vài phần, ẩn chứa dấu hiệu sắp phá kết đan.

Tưởng Thiên Hùng sắc mặt biến sắc, nhìn về phía bạch y tu sĩ, ánh mắt đầy vẻ kiêng dè cùng bất phục: “Thanh Hư Thượng Nhân? Ngươi sao lại có mặt ở đây? Việc này vốn là chuyện riêng của tông ta, có can hệ gì đến ngươi?”

Vị Thanh Hư Thượng Nhân này chính là cao nhân lánh đời, tu vi thâm không thể lường, nghe nói đã dừng chân ở Trúc Cơ hậu kỳ đỉnh mấy chục năm, tùy thời có thể phá kết đan. Mấy ngày nay tông chủ Thanh Tông thấy hắn đều phải cung kính nhường nhịn ba phần, không dám khinh suất khiêu khích.

Thanh Hư Thượng Nhân cầm khinh kiếm, ánh mắt lướt qua đài sét, nhàn nhạt nói: “Bản tọa đi ngang qua đây, vừa hay gặp được trận ‘công bằng’ tỷ thí này. Tưởng công tử trước đó đã vi phạm quy định, nuốt đan dùng bùa chú, Trần gia trọng tài phía sau lại thiên vị đổi trắng thay đen, Lý Đạo Hữu lấy yếu thắng mạnh, bất quá là tự vệ chính đáng, có gì sai trái?”

“Tưởng Đạo Hữu ỷ thế hiếp người như vậy, chỉ sợ chẳng chóng thì chầy sẽ hủy hoại thanh danh Thanh Tông, lại còn tổn hại chính tu vi căn cơ của ngươi.”

Trần gia gia chủ mặt mày tái mét như giấy, trăm lần ngàn lần không ngờ sẽ đột nhiên xuất hiện một vị Thanh Hư Thượng Nhân, vội vàng nói: “Vị tiền bối này hiểu lầm rồi! Mọi chuyện đều là hiểu lầm, đều là hiểu lầm cả! Trần mỗ tuyệt không thiên vị, chỉ là… chỉ là sơ suất nhất thời…”

“Hiểu lầm?” Thanh Hư Thượng Nhân ánh mắt bỗng lạnh như băng, trong đôi mắt từng trải hiện lên sắc lạnh nhọn. Trong tay khinh kiếm khẽ rung, vô số sợi bạc như rắn linh hướng về phía Trần gia trọng tài, giọng nói tuy không cao nhưng vang dội như sấm: “Người này thân phận trọng tài, đáng lẽ phải công bằng chấp pháp, thế nhưng lại thiên vị đổi trắng thay đen, thậm chí trong tỷ thí còn mưu đồ ám sát, diệt trừ đối thủ. Hành vi như vậy, sao có thể lấy một chữ ‘hiểu lầm’ mà qua loa?”

“Còn ngươi kia, hậu bối vô lễ, trước mặt thiên hạ nuốt phục đan, vận dụng bùa chú, trắng trợn vi phạm quy tắc tỷ thí, đây lại là cái gì hiểu lầm?”

Lời chưa dứt, Thanh Hư Thượng Nhân vung tay, một đạo tinh thuần pháp lực như thực chất ập tới, trong nháy mắt đánh bay Trần gia trọng tài tới trước mặt mọi người. Vị trọng tài kia quay cuồng giữa không trung mấy vòng, nặng nề rơi xuống đất, bắn tung bụi đất.

“Ngươi nói xem, vừa rồi chuyện gì đã thực sự xảy ra? Một chữ không thật, đừng trách lão phu không khách khí!”

Thanh Hư Thượng Nhân giọng lạnh như băng cửu thiên, khiến mọi người ở đây đều cảm thấy hơi lạnh thấu xương.

Trần gia trọng tài bị pháp lực khống chế, toàn thân run rẩy như cầy sấy.

Hắn rõ ràng cảm nhận được uy áp khủng bố từ Thanh Hư Thượng Nhân, càng cảm thấy ánh mắt sát khí từ Tưởng Thiên Hùng.

Dưới đôi uy lực nặng nề ấy, hắn tan vỡ hoàn toàn, không dám giấu giếm điều gì nữa.

“Là… Là gia chủ bắt ta thiên vị Tưởng công tử!” Trọng tài mặt mày xám ngắt, giọng run rẩy nói, “Gia chủ ra lệnh cho ta, bất luận thế nào cũng không được để Lý Nguyên Tịch dùng đan dược. Nếu buộc phải ngăn cản hắn, thậm chí… thậm chí có thể trong tỷ thí diệt trừ hắn, coi như thất bại sạch sẽ… Thanh Tông bên kia hứa cấp cho Trần gia ba viên Trúc Cơ đan làm thù lao, còn hứa sẽ quan tâm Trần gia sau này…”

Lời vừa thốt ra như quả bom nổ giữa đám đông!

Toàn trường ồ lên, ngọn lửa giận dữ lại bùng lên dữ dội hơn trước. Những vị tu sĩ vốn giữ trung lập cũng đầy mặt phẫn nộ, nhìn về phía Trần gia cùng Thanh Tông với ánh mắt khinh bỉ cùng căm ghét.

“Ba viên Trúc Cơ đan? Chỉ vì ba viên đan, Trần gia dám làm chuyện đại nghịch vô đạo đến thế?”

“Thanh Tông cũng chẳng phải hạng tốt! Một tông môn lớn thế mà lại dùng thủ đoạn hạ lưu đến vậy!”

“Nơi nào là tỷ thí nữa? Rõ ràng là mưu sát diệt khẩu!”

Tiếng bàn tán ồn ào không ngớt, Trần gia gia chủ mặt xám như tro, hai chân mềm nhũn, đổ vật xuống đất. Hắn biết, gia tộc Trần hôm nay coi như xong.

Không chỉ thanh danh tiêu tan, chỉ sợ còn phải hứng chịu sự trừng phạt từ khắp nơi.

Tưởng Thiên Hùng mặt xanh như tàu lá, trán gân xanh nổi lên. Hắn ngàn lần không ngờ Trần gia lại hèn nhát đến thế, nhanh chóng khai hết mọi chuyện.

Ánh mắt hắn nhìn về phía Trần gia tràn đầy sát khí, muốn nghiền nát đối phương thành từng mảnh.

Nhưng vì Thanh Hư Thượng Nhân đang đứng trước mặt, hắn không dám hành động bừa bãi, chỉ có thể nuốt giận vào trong.

Hít sâu một hơi, Tưởng Thiên Hùng quay đầu nhìn Lý Nguyên Tịch, ánh mắt sát khí ngưng tụ như thực chất, giọng lạnh lùng tận cùng: “Hôm nay có Thanh Hư Thượng Nhân ngăn trở, ta tạm tha cho ngươi một mạng. Nhưng ngươi hãy nhớ lấy, chuyện này chưa xong đâu! Thanh Tông sẽ không bỏ qua ngươi, ngươi sẽ phải trả giá thảm khốc vì hành động hôm nay!”

“Tưởng trưởng lão dám uy hiếp ta sao?” Lý Nguyên Tịch không những không lùi bước, ngược lại tiến lên một bước, thân thể ẩn chứa dấu hiệu sắp phá kết đan hậu kỳ.

Ánh mắt hắn kiên định, giọng nói vang dội: “Ta Lý Nguyên Tịch hành sự không thẹn với lương tâm. Một người làm việc một người chịu trách! Ngươi có chuyện cứ hướng về ta, đừng liên lụy người khác! Ta tuy tu vi thấp kém, nhưng cũng không phải hạng người nhát gan sợ sệt!”

Lời nói vang lên mạnh mẽ, khiến đám đông tán thưởng náo nhiệt.

Thanh Hư Thượng Nhân trong mắt thoáng hiện vẻ khen ngợi, gật gật đầu, nói với Tưởng Thiên Hùng: “Tưởng Đạo Hữu, chuyện này đã rõ ràng, thị phi tự phân. Xin ngươi mau rời đi, chớ làm nhiễu loạn trật tự nơi đây. Nếu không, đừng trách lão phu không khách khí.”

Tưởng Thiên Hùng nghiến răng, nắm tay run run. Hắn biết rõ mình không phải đối thủ của Thanh Hư Thượng Nhân, nếu động thủ, chỉ có hại cho bản thân.

Hắn nhìn Lý Nguyên Tịch một cái, ánh mắt như muốn nghiền nát đối phương, rồi cắp Tưởng Thanh Hạo trọng thương ngất đi, quay người bước lên phi thuyền hạc minh.

Phi thuyền trên không trung ánh quang chợt loé sáng, mang theo ngập trời lệ khí xé gió mà đi.

Trước khi rời đi, Tưởng Thiên Hùng giọng lạnh lùng vang vọng khắp thiên vân phường: “Lý Nguyên Tịch, ba tháng sau, Thanh Tông nhất định đến cửa đòi công lý! Đến lúc đó, xem ai có thể bảo vệ ngươi!”

Phi thuyền hạc minh biến thành một vệt quang, uy áp khủng bố cuối cùng tan biến.

Mọi người lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, thật lâu mới có thể thở dài.

Truyện liên quan