Quyển 1 · Chương 11: Cuốn Sách Cũ Bí Ẩn
Gió đêm luồn quanh đỉnh núi không bình, mang theo làn gió mát lạnh từ những tán thông già, thổi nhẹ lên mái tóc xõa của Lý Nguyên Tịch, khiến những sợi tóc mỏng manh đung đưa nhè nhẹ. Hắn quanh thân thoát ra thứ ánh sáng xanh biếc huyền ảo, linh khí quấn quanh dáng hình mảnh mai đang từ từ lưu chuyển, giống như một lớp sương mù lục ảo đang trôi nhẹ. Hơi thở quanh hắn tràn ngập thứ linh khí thuần khiết nhất của mộc hệ, khiến tâm thần hắn chìm sâu như bùn đất ven bờ ruộng, đầu ngón tay khẽ run lên, thu gom sạch sẽ từng tí một.
Bỗng phía sau vọng đến tiếng bước chân cực nhẹ, từng bước nhẹ nhàng đặt lên phiến đá xanh hoa văn, tiến lại chậm rãi, như sợ đánh động đến luồng linh khí đang lưu chuyển quanh hắn. Lý Nguyên Tịch thoáng giật mình, nhưng vẫn không hé mắt, vẫn giữ nguyên tư thế thu khí như cũ.
Nơi đây là đỉnh núi Tiêu Dao Môn, trừ sư tôn, sư huynh, sư tỷ ra, chẳng còn ai khác. Không cần phải phòng bị cẩn thận.
Tiếng bước chân kia dừng lại cách hắn chừng ba bước, tiếp theo là tiếng vải lụa khẽ xoa nhẹ, cùng với một làn hương ngọt ngào thoang thoảng, thoăn thoắt bay tới—đó chính là mùi hương an thần quen thuộc mà Tô Thanh Điểu thường dùng.
Khóe môi Lý Nguyên Tịch khẽ mỉm cười, vẫn giữ nguyên tư thế thu khí, giọng nhẹ nhàng gọi: “Sư tỷ?”
Tô Thanh Điểu “ừ” một tiếng, như thể không ngờ mình đã bị phát hiện, đầu ngón tay khẽ nắn thứ gì đó giấu sau lưng, rồi ngượng nghịu bước tới trước, vòng quanh hắn đến bên cạnh.
Thấy hắn mí mắt buông xõa, quanh thân linh khí càng thêm dịu ngoan, đáy mắt nàng thoáng hiện vẻ kinh ngạc, hạ thấp giọng nói: “Tiểu sư đệ ngươi thật lợi hại, mới nửa ngày thôi, linh khí đã chịu quay quanh ngươi xoay chuyển! Ta trước đây luyện mười ngày, linh khí còn trốn tránh ta đâu.”
Nàng vừa nói, không kiềm được đưa tay định chạm vào vòng ánh sáng xanh biếc quanh cánh tay Lý Nguyên Tịch.
Đầu ngón tay vừa chạm tới, ánh sáng kia thoắt cái nhẹ nhàng đẩy lùi ngón tay nàng, khiến Tô Thanh Điểu ánh mắt sáng lên, giống như phát hiện điều gì thú vị lạ thường.
Lý Nguyên Tịch cuối cùng cũng từ từ thu khí, hai chân tuy còn chút nặng nề, nhưng so với buổi sáng nay đã linh hoạt hơn rất nhiều. Hắn mở mắt nhìn về phía sư tỷ, thấy nàng chắp tay sau lưng, thân hình hơi nghiêng, đáy mắt thoáng ẩn vài phần tinh quái, không khỏi nghi hoặc: “Sư tỷ lén lút tới đây, có chuyện gì sao?”
Tô Thanh Điểu bị hắn đụng trúng tâm tư, mặt thoáng ửng hồng, cũng chẳng giấu giếm, quay tay từ sau lưng lấy ra thứ gì đó đưa trước mặt hắn. Giọng nàng hạ thấp hơn nữa, vẫn không quên nhìn quanh bốn phía, như sợ bị sư tôn hay đại sư huynh phát hiện: “Nè, đưa cho ngươi.”
Lý Nguyên Tịch ánh mắt dừng lại trên lòng bàn tay sư tỷ—đó là một khối đá hình lăng trụ, to bằng bàn tay, bề mặt bóng loáng, sắc trắng ngà ngà. Phiến đá tỏa ra thứ ánh sáng dịu dàng, trong bóng đêm vẫn có thể thấy rõ bên trong đá lấp lánh những hạt linh khí nhỏ li ti đang chậm ràng lưu chuyển, thuần khiết hơn nhiều so với linh khí ngoài trời. Khi hắn cầm vào tay, cảm thấy hơi lạnh, rồi thoáng chốc tỏa ra một làn hương ấm áp, không giống như đá thường.
“Đây là…?”
Hắn nhận lấy phiến đá, đầu ngón tay vuốt nhẹ trên bề mặt nhẵn bóng, có thể cảm nhận rõ ràng một luồng linh khí nồng đậm, không chút tạp chất, từ bên trong đá từ từ tràn ra, len lỏi theo kinh mạch vào trong cơ thể. So với mấy luồng mộc linh khí mà sư tôn dẫn dạy buổi sáng, thứ này không cần hắn cố gắng vận chuyển, đã tự động chảy vào kinh mạch tầng ngoài.
Tô Thanh Điểu tiến đến bên cạnh hắn, cúi đầu nhìn vào lòng bàn tay hắn, mí mắt cong cong, giọng đượm chút hứng thú xen lẫn đắc ý: “Đây là linh thạch, hạ phẩm linh thạch! Ta tích góp đã lâu, vốn định dùng để luyện mấy lò Tích Cốc Đan, ngờ đâu lại thành của ngươi.”
Thấy Lý Nguyên Tịch vẫn còn vẻ nghi hoặc, nàng liền kéo cổ tay hắn đến bên ghế đá trống, chỉ vào phiến đá trong lòng bàn tay hắn giải thích: “Ngươi không phải hiện tại lưu không nổi linh khí sao? Thiên địa linh khí tạp nham, cho dù là mộc linh khí, cũng lẫn chút trần khí. Ngươi Ngũ linh căn pha tạp, kinh mạch lại chưa được ôn dưỡng khai thông, luyện hóa vất vả quá, linh khí khó lưu chuyển, đều vì phải tốn công gột rửa tạp chất ấy thôi.”
“Nhưng linh thạch này không giống vậy.”
Tô Thanh Điểu đầu ngón tay nhẹ điểm lên bề mặt đá, những hạt linh khí nhỏ li ti liền thoát ra khỏi phiến đá, quanh quẩn quanh hai người đầu ngón tay, “Linh khí trong linh thạch vốn đã được trời đất tinh luyện thuần khiết, không chút tạp chất. Ngươi chỉ cần nắm giữ nó tu luyện, linh khí ấy sẽ tự động theo kinh mạch ngươi chảy về đan điền, chỉ cần dùng khẩu quyết 《Trường Xuân Công》 dẫn đường lưu chuyển là được, có thể tiết kiệm hơn nửa công lực.”
Nàng sợ hắn cảm thấy gánh nặng, vội vàng thêm: “Ngươi đừng ngại, ta còn mấy khối linh thạch như vậy, chẳng phải vật hiếm. Sư tôn từng nói, tu hành trước hết phải vững tâm tính, dựa vào thiên địa linh khí làm nền móng mới vững chắc, không cho chúng ta tùy tiện dùng linh thạch phụ trợ, sợ sinh ra tâm tính kiêu ngạo, như mèo mửa tính tình. Nhưng ngươi khác hẳn, ngươi là Ngũ linh căn, vốn đã khó khăn hơn người khác, dùng linh thạch dẫn khí nhập thể, chỉ là đi đường tắt thôi. Đợi khi đan điền có thể lưu giữ được linh khí, hấp thu thiên địa linh khí bằng chính mình thì, không tính hỏng căn cơ.”
Lý Nguyên Tịch nắm chặt phiến linh thạch trong lòng bàn tay, luồng linh khí ấm áp từ đá thấm dần vào, chảy nhẹ nhàng trong kinh mạch, thoải mái hơn bất cứ lần dẫn khí nào trước đây. Hắn nhìn sư tỷ, thấy đáy mắt nàng tràn đầy sự quan tâm thuần khiết, không chút giả dối, trong lòng bỗng thấy ấm áp.
Hắn biết sư tỷ vốn thích sưu tầm linh dược, một khối hạ phẩm linh thạch như vậy có thể đổi lấy mấy năm lương thực hay tài liệu luyện tập, thế mà nàng lại dễ dàng trao cho mình.
“Sư tỷ, thế này… quá quý rồi.”
Hắn định trả lại, nhưng Tô Thanh Điểu đã đè tay hắn xuống.
“Không quý đâu, không quý đâu.”
Tô Thanh Điểu mím môi, đẩy tay hắn trở lại: “Đối ta, tiểu sư đệ sớm nhập môn một chút còn quan trọng hơn mấy lò Tích Cốc Đan. Chúng ta Tiêu Dao Môn chỉ có vài người, ngươi sớm vào môn, sau này còn có thể theo ta lên núi hái thuốc, theo đại sư huynh rèn thể, thật tốt. Nói vậy thôi, sau này ngươi tu vi cao, còn sợ không có linh thạch sao? Đến lúc ấy, ta còn xin ngươi mấy thang linh thảo luyện dược, coi như trả ta.”
Nàng nói xong, sợ hắn cảm thấy nặng nề, vội vàng thêm: “Ngươi đừng ngại, ta còn mấy khối linh thạch như vậy đâu.”
Lý Nguyên Tịch nhìn phiến đá trong lòng bàn tay, rồi nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của sư tỷ, đầu ngón tay khẽ siết chặt, nắm chặt phiến đá ấm áp trong lòng bàn tay. Linh khí theo hoa văn trên lòng bàn tay hắn lan tỏa vào cơ thể, ấm áp tràn ngực.
Hắn không từ chối nữa, chỉ cung kính cúi mình trước Tô Thanh Điểu: “Đa tạ sư tỷ. Phận sự này, đệ tử ghi khắc trong lòng. Sau này nhất định tìm linh thảo tốt nhất, luyện dược tặng sư tỷ.”
“Thế à, thế mới đúng!”
Tô Thanh Điểu thấy hắn nhận lấy, cười đến mí mắt cong cong, đưa tay vỗ nhẹ vai hắn: “Mau thử xem, nắm linh thạch ngồi thiền, xem có dễ hấp thu linh khí hơn không. Ta không quấy rầy ngươi nữa, nếu sư tôn hỏi, cứ nói linh thạch là ngươi nhặt được, đừng tiết lộ ta cho. Tránh sư tôn mắng ta lén lút dạy ngươi.”
Nàng nói xong, nhẹ bước chân rời đi, nhưng hai bước sau quay đầu lại, giơ tay làm động tác “Cố lên!” với hắn. Đáy mắt nàng trong bóng đêm sáng lấp lánh, rồi lắc mình biến vào rừng trúc, chỉ để lại chút hương an thần thoang thoảng.
Mặt ghế đá lại trở về yên tĩnh, chỉ còn gió núi thoảng qua, cùng tiếng leng keng nhỏ từ suối linh.
Lý Nguyên Tịch ngồi trên ghế đá, lòng bàn tay nắm chặt phiến hạ phẩm linh thạch, ánh sáng nhạt dần trên bề mặt đá, những hạt linh khí bên trong dần tan biến, hóa thành luồng linh vận thuần khiết, cuồn cuộn không ngừng chảy vào cơ thể hắn.
Hắn hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, lại lần nữa tĩnh tâm nhập định.
Lần này không cảm nhận thiên địa linh khí nữa, mà tập trung toàn bộ tâm thần vào luồng linh khí thuần khiết tỏa ra từ phiến đá, theo khẩu quyết 《Trường Xuân Công》 dẫn dắt luồng khí ấy chảy vào sâu trong kinh mạch.
Linh khí trong đá quả nhiên như lời sư tỷ nói, không cần luyện hóa, đã thuần khiết vô cùng.
Theo sự dẫn dắt của tâm thần, luồng khí ấy chậm rãi chảy qua kinh Thủ Thái Âm Phế, rồi vòng sang kinh Thủ Dương Minh Đại Trường, một đường đi xuống theo cánh tay, hướng về đan điền.
Không hề có chút tắc nghẽn, không chút tạp chất, thoải mái hơn nhiều so với mấy luồng mộc linh khí mà sư tôn dẫn dạy buổi sáng. Ngay cả cảm giác Ngũ hành tạp nham vốn có trong cơ thể, giờ đây cũng bị luồng khí thuần khiết ấy áp xuống vài phần.
Lý Nguyên Tịch càng thêm chuyên tâm, dẫn dắt luồng linh khí ấy theo bản đồ kinh mạch trong 《Trường Xuân Công》, từng cử động, từng lưu chuyển.
Nơi luồng khí đi qua, kinh mạch đều như được ôn dưỡng, những tắc nghẽn nhỏ do năm tháng luyện tập vất vả để lại đều được giải tỏa nhẹ nhàng, thoải mái đến mức hắn muốn thở dài.
Hắn không dám chủ quan, giữ khẩu quyết “Kéo dài tồn dụng, dụng chi bất cần”, khiến luồng khí lưu chuyển trước sau vẫn duy trì nhịp độ nhẹ nhàng.
Không vội vàng, không liều lĩnh, từng chút mài giũa kinh mạch, từng chút vận chuyển chu thiên, từng chút tiến gần đan điền.
Bóng đêm dần buông, sương mù trên núi Tiêu Dao Môn dày đặc hơn, bao phủ lấy thân ảnh nhỏ bé đang ngồi thiền trên đỉnh núi.
Lòng bàn tay Lý Nguyên Tịch nắm linh thạch vẫn tỏa ánh sáng nhạt, những hạt linh khí bên trong dần tan biến, hóa thành luồng linh vận thuần khiết cuồn cuộn chảy vào cơ thể hắn.
Không biết bao lâu sau, luồng linh khí ấy theo sự dẫn dắt của hắn, cuối cùng cũng chảy vào đan điền.
Nơi đầu tiên là một trận ấm áp, tiếp theo như đất khô hạn gặp mưa xuân, luồng linh khí thuần khiết ấy nhẹ nhàng nở ra, hóa thành một sợi khí mỏng manh vững chắc cắm rễ sâu trong đan điền.
Không tán loạn, không dật tán, yên ổn ngự trị nơi đó, tỏa ra thứ ánh sáng nhàn nhạt, khiến quanh thân kinh mạch cũng bắt đầu tự động lưu chuyển nhẹ nhàng.
Lý Nguyên Tịch trong lòng đột nhiên run lên, chậm rãi mở mắt, đáy mắt thoáng hiện ánh sáng khó kiềm chế.
Hắn đưa tay sờ vào vị trí đan điền, nơi ấy không còn trống rỗng nữa, mà đã có một sợi linh khí thật sự tồn tại, ấm áp, nhàn nhạt.
Hắn thành công.
Sư tỷ trao linh thạch, hắn cuối cùng cũng lưu giữ được đệ nhất luồng linh khí, chân chính bước qua cánh cửa dẫn khí nhập thể đầu tiên.
Lòng bàn tay nắm linh thạch giờ đây đã mất đi ánh sáng ban đầu, trở nên xám xịt, những hạt linh khí bên trong cũng gần như biến mất, chỉ còn lại một khối đá cứng bình thường.
Lý Nguyên Tịch đặt linh thạch xuống lòng bàn tay, đầu ngón tay vuốt nhẹ bề mặt đá, trong lòng tràn đầy cảm kích.
Nhưng niềm vui ấy chưa kịp dâng trào, đan điền kia đột nhiên xao động.
Không phải tán loạn, mà là như bị một lực vô hình nào đó kéo giật, luồng khí ấy đột ngột thoát khỏi sự khống chế của tâm thần hắn, cuộn thành một xoáy khí nhỏ trong đan điền, rồi chốc lát liền ngược dòng kinh mạch mà thượng, hướng về giữa hai chân mày phóng đi.
“Không tốt!”
Lý Nguyên Tịch trong lòng căng thẳng, vội vàng tĩnh tâm muốn nắm lấy luồng khí ấy, nhưng nó giờ đây như có cánh, trơn trượt khôn cùng, mặc cho hắn cố gắng khống chế tinh thần hay linh thức, cũng chẳng thể chạm tới nửa phần.
Hắn rõ ràng cảm nhận được luồng khí ấy lao nhanh trong kinh mạch, mang theo linh vận khiến kinh mạch tê dại, càng cố gắng khống chế lại càng mất kiểm soát.
Điều khiến hắn kinh hãi hơn, là theo sự vận động của luồng khí ấy, nơi sâu thẳm đan điền đột nhiên dâng lên cảm giác rõ ràng sắp bứt phá.
Đó chính là dấu hiệu thức hải sau khi dẫn khí nhập thể, là bước nhảy vọt vào Luyện Khí tầng một!
Hắn vừa mới lưu giữ được đệ nhất luồng linh khí, chưa kịp tận hưởng niềm vui, đã trực tiếp nhảy vọt vào Luyện Khí tầng một!
Thức hải sơ khai vốn yếu ớt như lưu ly, bọn linh khí kia chẳng hề có kết cấu gì, phóng đi tứ tung. Chỉ sơ ý thôi là đã có thể tổn thương thức hải, khiến linh trí hao tổn, dẫn đến kết cục bi thảm.
“Trở về! Cho ta trở về!” Lý Nguyên Tịch nghiến răng, thái dương nổi gân xanh, dồn hết toàn lực niệm khẩu quyết “Trường Xuân Công” nhằm ngăn lại linh khí. Nhưng bọn linh khí ấy tốc độ cực nhanh, thoáng mắt đã xông đến ngay giữa hai chân mày.
Giữa hai chân mày bỗng truyền đến một trận đau nhói nhẹ, như có lớp giấy mỏng bị xuyên thủng. Ngay sau đó, một luồng linh lạnh lẽo từ giữa hai chân mày lan tỏa khắp toàn thân, thức hải của hắn quả thật bị bọn linh khí ấy cưỡng ép khai mở.
Song bọn linh khí ấy lại không dừng lại trong thức hải, ngược lại xuyên thẳng vào sâu thẳm nơi thức hải.
Lý Nguyên Tịch chưa kịp phản ứng, liền bị luồng linh khí ấy cuốn trôi, cùng quấn vào mảnh thức hải vừa mới hình thành, hỗn độn mông lung bên trong đó.
Trời đất quay cuồng, choáng váng, cảm giác như sắp ngất đi. Khi mở mắt ra, Lý Nguyên Tịch phát hiện mình hóa thành một đạo ý thức mơ hồ, đứng giữa một mảnh trắng xoá hỗn độn.
Đó chính là thức hải của hắn.
Thức hải vừa mới hình thành chẳng có lấy nửa phần cảnh trí, chỉ toàn sương trắng vô biên vô hạn. Ngay dưới chân cũng chẳng có đất đai gì, ý thức thể đứng ở đây, như nổi trên tầng mây, phiêu diêu không chút gắng sức.
Còn bọn linh khí hại hắn rơi vào cảnh giới này, lại treo lơ lửng ngay trước mặt hắn, cách không xa, hóa thành một đạo quang tia màu lam nhạt, khẽ đung đưa, như đang tìm kiếm thứ gì.
Lý Nguyên Tịch định thần vài khắc, vừa định thúc giục linh thức truy bắt, thì đạo quang tia ấy đột nhiên rung lên, như bị thứ gì hút lấy, thế nhưng vẫn xuyên thẳng vào sâu thẳm sương trắng của thức hải.
Sương trắng bị quang tia xé ra một khe hở, bên trong lẻ loi nằm một vật.
Một quyển sách cũ nát, gáy chỉ mục.
Quyển sách ấy chẳng biết đã trải qua bao nhiêu năm tháng, mặt bìa sớm đã mài mòn đến mức không còn nhìn rõ chữ, trang giấy ố vàng khô giòn, cạnh sách có vết cháy đen, như từng bị lửa lớn thiêu đốt rồi cố gắng giữ lại, dây buộc bằng sợi bông đứt vài sợi, lỏng lẻo treo lơ, lộ ra một luồng khí hư hao, chẳng hợp chút nào với thanh linh thức hải kia.
Lý Nguyên Tịch chưa kịp nhìn rõ hình dáng quyển sách, bọn quang tia lam nhạt ấy đã vọt tới trước mặt sách. Thế nhưng chúng chẳng hề bị cản trở mà thẳng thắn dung nhập vào trang giấy cũ nát.
Giây tiếp theo, quyển sách tĩnh mịch ấy bỗng khẽ rung động, giữa các trang nổi lên một tia quang hôi cực nhạt, như loài thú hung dữ đói khát gặp được con mồi, chỉ trong thoáng chốc, bọn linh khí mà Lý Nguyên Tịch coi như báu vật, hao phí cả ngày tâm huyết mới lưu lại, liền bị nó nuốt sạch không còn mảnh giấy, thậm chí ngay cả tia linh khí tàn lưu cũng chẳng còn sót lại.
Truyện liên quan
Ma Đạo Tiên Đồ
Tay cầm Vạn Hồn Kỳ, mười vạn bạch cốt đúc linh đài. (Truyện không sảng văn, không ngựa giống, không ...
Minh Mạt Tiểu Đạo
MMạc Tiểuạc Tiểu Đạo sinh Đạo vốn là thảo căn thời Minh mạt Thanh sơ, vào cuối Minh đầu Thanh, ...
Ta Mô Phỏng Trường Sinh Lộ
Tiên đạo khó khăn vô cùng!. Huống chi Tu Tiên giới đã bị một trận ôn dịch làm cho đảo ...
Hồng Hoang: Ta Đệ Nhất Thanh Ngưu, Tam Giáo Đại Sư Huynh
【 Hồng Hoang tiên nữ + vô địch + pháp bảo + bạo sảng 】 Xuyên qua Hồng Hoang thế ...
Ảo Ảnh Trong Mơ
Tạ Tiểu Ngọc bị người hãm hại, hắn không hiểu vì sao mình bị hãm hại. Không phải vì hoài ...
Xuyên Qua Võ Hiệp Thế Giới, Mỗi Ngày Đạt Được Một Chút Đột Phá
Thần Châu đại địa, võ đạo vi tôn, môn pháiTh thao túng thiên hạ, báần Châu đại địa tánh lầm ...