Chính văn cuốn · Đệ 1 chương
Chương 1, đi học cái gì mà đủ thứ phiền toái!
————————
Thế giới này được tạo thành từ Nhân Tộc, Tinh Linh Tộc, Ma Tộc, Thú Tộc, Bất Tử Sinh Vật Tộc, Thần Tộc và Huyễn Tộc, mọi người gọi là "Ám Vực".
Xưa kia, mỗi chủng tộc đều chiếm giữ một góc của Ám Vực. Nhân Tộc chiếm trung bộ, Tinh Linh Tộc chiếm tây bộ, Ma Tộc chiếm bắc bộ, Thú Tộc chiếm phía đông, Bất Tử Sinh Vật Tộc chiếm nam bộ, mỗi bên không xâm phạm lẫn nhau.
Thần Tộc và Huyễn Tộc thì ở trên bầu trời, có chỗ ở dưới đất, dù sao là không ở phía trên.
Nhưng Bất Tử Sinh Vật Tộc có dã tâm quá lớn, vọng tưởng thống trị toàn bộ Ám Vực, thế là chúng bắt đầu tấn công các chủng tộc khác, gây nên một cuộc chiến loạn, đó chính là cuộc "Loạn Tử Linh Vật" hơn ba ngàn năm trước.
Sau chiến tranh, năm chủng tộc mỗi bên cử một đại diện đến Hải Thần để thương lượng lại đất đai, tiến hành một cuộc đàm phán.
Kết quả cuối cùng là, năm chủng tộc chia đều đất đai của Ám Vực, không được xâm phạm lãnh thổ chủng tộc khác.
Và vào năm trăm năm trước, giữa năm chủng tộc không còn mâu thuẫn, rất nhiều người của các chủng tộc khác sống cùng nhau, nhưng thủ đô của mỗi chủng tộc vẫn còn ở nơi đã chọn từ trước.
Ngoài cửa sổ, gió thổi quét qua, cành cây sàn sạt lay động, sương sớm trên lá bị rũ rơi xuống, nhỏ giọt trên cánh tay Thương Lam vươn ra ngoài.
Thương Lam ghé vào cửa sổ, nhàn nhã ngắm phong cảnh núi rừng buổi sáng sớm, ngắm nhìn ngọn núi đẹp đẽ trong ký ức của mình.
"Nhi tử à, xuống ăn cơm!" Ngoài cửa vọng vào tiếng gọi lớn tràn đầy sức sống của cha cậu.
Thương Lam phiên người lăn xuống giường, tiện tay với lấy chiếc áo khoác đặt đầu giường.
Rồi cậu dẫm lên vạt áo, trực tiếp thân mật tiếp xúc với sàn nhà......
Binh một tiếng, cha cậu đẩy cửa phòng ra, thấy Thương Lam quỳ rạp trên mặt đất.
"Ha ha ha ha! Nhi tử à! Con đang làm gì vậy? Mu luyện hôn môi cũng đừng hôn sàn nhà chứ! Hahaha!" Cha cậu ôm bụng, cười nghiêng ngả tựa vào tường.
Cha vô lương tâm! Thương Lam mặt lạnh bò dậy, khoác áo vào, xụ mặt giả bộ ra vẻ người lớn. "Cha có biết cười nhạo người khác rất bất lịch sự không?"
Vì quá căng thẳng, chữ cuối cùng bị vỡ tiếng.
Cha cậu lại cười cong lưng, ngồi phệt dưới đất cười không đứng dậy nổi. "Ha ha ha ha, con, con vỡ tiếng! Ha ha ha ha!"
"Hừ." Thương Lam không thèm để ý, tự xoay người bước xuống lầu.
"Ha ha ha, nhi tử à, con, con chờ một chút! Ha ha ha ha!" Cha cậu vừa cười vừa đứng dậy đuổi theo.
Thương Lam thấy cậu ta đuổi theo, giận dỗi bước nhanh hơn, kết quả chân không chụm vững, tuột từ tầng hai trượt xuống.
Đau quá!
Thương Lam ngẩng đầu, thấy mẹ Y Lâm bưng canh sững sờ nhìn cậu, chú Mặc Thiên ngồi trên ghế, liếc cậu một cái rồi cúi đọc báo tiếp, dì Bess ôm con chim nhỏ nuôi, mỉm cười với Thương Lam.
Cha cậu thì sau khi thấy Thương Lam ngã, lại bật cười lần nữa. "Ha ha ha, ha ha ha ha, ha ha, ha ha!"
Mẹ lấy lại tỉnh thần, vội bỏ canh xuống, chạy đến bên Thương Lam nâng cậu dậy.
"Lam Lam có sao không? Con ngồi xuống trước, mẹ đi lấy cơm." Mẹ trở về nhà bếp, bày cơm lên bàn.
Thương Lam xoa vai, đáp: "Mẹ, đừng gọi con Lam Lam, nghe kỳ quái lắm."
"Sẽ không đâu, con trai nhà chúng ta Thương Lam gọi thế nào cũng dễ nghe." Dì kéo ghế ra ngồi xuống bên cạnh Thương Lam.
"Cơm đến rồi?" Chú gấp tờ báo lại, mắt dán chặt vào con cá trong tay mẹ.
Thương Lam thấy vậy, bất mãn ngồi xuống bên cạnh cậu ta, cầm đũa chuẩn bị tranh giành cùng chú.
Trẻ con, bao nhiêu tuổi rồi hả? Thương Lam bĩu môi.
Khi mẹ vừa đặt cá xuống, hai người vận sức chờ phát động đồng thời vươn tay, kẹp lấy con cá, thậm chí cùng lúc kêu: "Con cá của tôi!"
Cha và chú lại đồng thời buông cá ra, dùng đũa giao chiến, còn con cá ngon lành đã bị họ chọc cho thủng lỗ chỗ.
Mẹ nhíu mày, vung tay lên, hai cơn gió lốc nhanh chóng cuốn cha và chú ra ngoài cửa. "Hai người ra ngoài mà đánh nhau đi."
Thương Lam ló đầu ra cửa, chỉ thấy bên ngoài bụi bay mù mịt, khắp nơi lóe ánh đỏ và ánh xanh.
Bỗng, một đạo thủy nhận bay đến, cậu nghiêng người né tránh, nhưng tóc vẫn bị cắt mất vài sợi.
Thương Lam giật mình, xót xa xoa xoa mái tóc, rụt về trong phòng, ngoan ngoãn ăn bữa sáng.
Dì Bess cười hề hề, chặn đũa đang gắp đồ ăn của Thương Lam. "Bạn con đến rồi, không mời tiếp một chút sao?"
"Cái đó..."
"Cậu qua đây!" Một giọng nói trong trẻo của thiếu nữ vang bên tai Thương Lam, một cô gái buộc tóc đuôi ngựa không biết từ lúc nào đã bước vào nhà cậu, trong tay đang nắm tóc cậu.
"Cô đến làm gì?"
"Theo tôi đi là được rồi, đừng nói nhiều."
"Tôi không thèm!"
"Cậu!" Thiếu nữ tức giận buông tay, trừng mắt nhìn Thương Lam, miệng lẩm bẩm niệm: "Ngàn hành ngàn dặm đường, chớ quá năm xưa thụ. Đêm trung lại là sương vụ, trăm triệu đừng hấp tấp."
Ma trận hình tròn màu xanh lục hiện ra trên mặt đất, bao lấy Thương Lam và thiếu nữ rồi nhanh chóng thu nhỏ lại, cậu bị mang đi như thế.
Cậu còn chưa ăn xong bữa sáng mà! Bữa sáng của cậu!
Thương Lam khóc không ra nước mắt, đành chửi lớn với thiếu nữ: "Sao cô lại thế hả? Tôi cơm còn chưa ăn xong, cái gì cũng không nói đã đem tôi đi, sao thế? Bắt cóc à?"
Thiếu nữ cũng không nể nang mà sẵng lại: "Tôi muốn đưa cậu đi đâu thì đi đó, đóng cái miệng tiện lại đi! Cậu không phải cũng chẳng chạy trốn, ngoan ngoãn theo hả? Còn nói tôi!"
Hỡi cái con đàn bà chết tiệt! Thương Lam đứng tại chỗ dùng ánh mắt ai oán trừng cô, nhưng thiếu nữ hoàn toàn bỏ mặc, bước thẳng đến chỗ cậu......
Rồi lướt qua Thương Lam, hướng về kiến trúc phía trước.
Đó là một cung điện khổng lồ được ghép từ màu trắng và ánh vàng kim, con đường nối đến cổng chính được lát đá trắng thẳng tắp, xung quanh trồng hàng cây xanh mướt, dòng sông xanh thẫm bao quanh toàn bộ cung điện.
Thiếu nữ bước nhẹ nhàng vào cung điện, đẩy cánh cửa lớn ra, người ngồi trên vương vị ở tận cùng chào đón Thương Lam. "Thương Lam, cậu đến rồi à."
Thương Lam bước đến trước vương vị, đứng bên cạnh thiếu nữ, cúi chào sâu với người trên vương vị.
"Hoàng Hậu bệ hạ, Người gần đây có khỏe không?"
Hoàng Hậu khẽ cười, vẫy tay nói: "Cậu không cần câu nệ như vậy, nghe xa lạ lắm."
"Vâng." Thương Lam đứng thẳng người, trừng liếc thiếu nữ bên cạnh, rồi hỏi Hoàng Hậu: "Xin hỏi tại sao Đế Ti Lạc lại đưa con đến đây?"
"Ồ, ta có việc muốn nhờ cậu nên mới kêu nàng đưa cậu đến." Hoàng Hậu tiếp lời: "Đế Ti Lạc nhận được thông báo nhập học của Học Viện Áo Cách Venus, nhưng ta thật sự không yên tâm để nàng một mình đi học, cậu có thể đi học cùng nàng không, như vậy ta cũng yên tâm hơn."
"Vậy... nhưng con không nhận được thông báo nhập học?"
"Yên tâm, thông báo nhập học của cậu ta đã gửi cho gia đình cậu rồi, cậu về hỏi họ lấy, chắc chắn có." Hoàng Hậu nhìn cậu, lại bổ sung: "Nếu cậu lo về vấn đề tiền bạc thì đừng lo, học phí ta sẽ lo cho."
Đúng rồi! Còn vấn đề học phí nữa!
Học Viện Áo Cách Venus là học viện quý tộc đắt đỏ bậc nhất, vào học toàn là con cái quý tộc nổi tiếng, người sinh ra trong gia đình như cậu mà muốn nhập học thì hầu như là không có khả năng, hay là cậu nên nhân cơ hội này vớt vát một phen?
"Hoàng Hậu bệ hạ, xin hỏi con phải cùng Đế Ti Lạc đi học đến bao giờ?"
Hoàng Hậu trầm tư một lúc mới nói: "Các con hiện tại mười lăm tuổi, vào là năm nhất, phải học đến hai mươi ba tuổi, tức là tám năm thì mới tốt nghiệp, nhưng hai mươi hai tuổi học năm cuối, hai mươi ba tuổi mới thi tốt nghiệp được."
Thương Lam ngơ ngác. Ít nhất phải cùng cô ấy tám năm ư? Hay thôi đi?
Lúc này Đế Ti Lạc vẫn im lặng tiến đến bên tai Thương Lam, nhẹ nhàng nói nhỏ: "Xin cậu đấy! Tôi biết cậu không thích phiền phức, tôi sẽ cố gắng loại bỏ mọi phiền phức cho cậu."
"Thế còn gì nữa?"
"Sao? Cậu còn muốn gì nữa?"
"Tất nhiên rồi."
"Vậy tôi tìm cho cậu một cô bạn gái trong học kỳ đầu nhé!"
Không cần.
"Một căn nhà lớn?"
"Tôi ở nhà mình vẫn tốt lắm, cần gì đến một căn nhà lớn chứ?"
"Vẫn là... về bí ẩn thân thế của cô? Tôi có thể phái người đi hỏi thăm cho!"
"Tôi chẳng phải do ba mẹ tôi sinh ra sao?"
"Cô cũng không biết à, thật ra tôi vẫn luôn có quan hệ qua lại với nhà cô, nhưng cô lại là sinh ra từ hư không. Lần đầu tiên tôi biết đến sự tồn tại của cô thì cô đã gần mười một tuổi rồi! Đâu có ai mới sinh ra đã được mười tuổi, nhưng cha mẹ cô vẫn nói cô là con ruột của họ. Tôi thật sự rất nghi ngờ. Anh cô vừa sinh ra, cha mẹ cô đã lập tức cho anh ấy lộ diện, vậy sao cô lại không có? Ngược lại chờ đến khi cô mười tuổi mới đưa cô ra ngoài, cô không tò mò sao?"
Thương Lam mắt sáng lên, tự hỏi hai giây, rồi gật đầu đồng ý. "Được, tôi sẽ đưa cô ấy đi học."
"Tốt quá rồi, Thương Lam, cô thật sự giúp tôi một đại ân." Hoàng hậu lấy tay che miệng, vẻ mặt vui mừng nhìn Thương Lam: "Cô về thu dọn hành lý trước đi, lễ khai giảng là ngày mai, hai đứa nhớ lên tàu bay cùng nhau nhé."
"Vâng, tôi sẽ chăm sóc tốt cho Đế Ti Lạc." Thương Lam lại khom lưng lần nữa, rồi kéo tay Đế Ti Lạc ra khỏi hoàng cung, đi thẳng đến khuôn viên, lúc đó mới buông tay ra.
"Giờ để tôi về được rồi chứ?" Thương Lam vẫy vẫy tay, nói: "Dù sao cô cũng phải thả tôi về ăn sáng chứ."
"Thật là, nóng thế làm gì, bữa sáng cũng chẳng bị ai ăn mất đâu." Tuy nói vậy, nhưng Đế Ti Lạc vẫn ngoan ngoãn tụng chú ngữ.
"Nói thật ra, rất có thể sẽ..." Thương Lam ở bên cạnh dùng âm lượng nhỏ mà Đế Ti Lạc không nghe được để lẩm bẩm phản bác.
Chờ Đế Ti Lạc tụng xong chú ngữ, bước vào trận ma pháp của cô, thu nhỏ lại rồi, Thương Lam đã trở về trước cửa nhà.
Ba và chú đã đánh nhau xong rồi, hai người giơ tay quỳ gối bên bàn ăn, trông dáng dấp thì chắc là mẹ đã không nhịn được mà can ngăn cuộc chiến. Thương Lam kéo ghế ra, ngồi xuống, chờ xem họ muốn nói gì tiếp.
Truyện liên quan
Tiến Ngục Hệ Tà Thần
Xã súc trâu ngựa Lehmann chuyển sinh dị thế giới, mới vừa vừa rơi xuống đất liền được đến một ...
Toàn Cầu Đóng Băng, Ta Dựa Không Gian Độn Vật Nằm Yên
【 song nam chủ + mạt thế + độn hóa + song trọng sinh + không gian 】. .
Lãng Mạn Vật Cách Điện
Phản lãng mạn vật cách điện pháp y (thụ) X Cực kỳ thiếu cảm giác an toàn lính cứu hỏa ...
Thế Tử Hôm Nay Cũng Ở Nhận Sai Vị Hôn Phu
Thế tử khác họ ẩn nhẫn dã tâm x Trưởng công chúa quyền nghiêng thiên hạ giả nam trang
Hương Giang Nhà Giàu Số Một Thân Thủ Nuôi Lớn, Ngược Văn Nam Chủ
Xuyên qua + niên đại Cảng Thành + cứu rỗi + vô CP. Nội dung đề cập nuôi con, có ...
Dị Linh Chuyện Lạ
Đôi mắt cao ngạo lạnh lùng, trên người người đàn ông ngập tràn hàn khí.. Không đúng, đây không phải ...