Quyển 1 · Chương 70: Nhiệm vụ tân binh (Chỉnh sửa)

Sau khi mọi người tập hợp đông đủ, Jonathan xác nhận lại với Enzi và những người khác xem họ đã nhận nhiệm vụ hay chưa.

Nhận được câu trả lời khẳng định, Jonathan dẫn mọi người rời khỏi sảnh nhiệm vụ.

Sau đó, hắn lần lượt giới thiệu cho Enzi cùng các tân binh về nhà ăn, phòng tắm, nơi ở, cũng như một số quy tắc cần lưu ý.

Chẳng hạn như những khu vực cấm, hay việc không được đi lại lung tung vào ban đêm.

“Được rồi, cơ bản là vậy, nhiệm vụ của ta đã hoàn thành.”

“Tiếp theo, các ngươi có thể đi ăn uống nghỉ ngơi một chút, rồi chuẩn bị thực hiện nhiệm vụ đầu tiên của mình đi.”

Jonathan nói xong liền xoay người rời đi.

Hướng hắn đi chính là sảnh nhiệm vụ, xem ra là muốn quay lại đó để đệ trình công việc của mình.

Đêm xuống.

Enzi khoác lên mình bộ y phục đen của gia tộc Carumban, tay cầm trường kiếm, một mình đi đến một góc sảnh nhiệm vụ.

Tại đó, một bóng người đã đứng đợi sẵn.

“Thật trùng hợp, không ngờ người giám sát của ta lại là anh, tiền bối Jonathan.”

Enzi hơi ngạc nhiên nhìn Jonathan, mỉm cười chào hỏi.

Nếu là nhiệm vụ tân thủ, gia tộc Carumban đương nhiên sẽ không để những người mới như họ tự xoay xở một mình.

Tân binh thiếu kinh nghiệm, nếu vì không tìm thấy đường hoặc xác định nhầm mục tiêu mà thất bại thì sao?

Vì vậy, việc sắp xếp người dẫn dắt để họ làm quen với quy trình là cách làm thông thường.

Người giám sát chính là người hỗ trợ và theo dõi các tân binh hoàn thành nhiệm vụ.

Điều này đã được ghi rõ trong tờ nhiệm vụ, chỉ là Enzi không ngờ người giám sát của mình lại chính là Jonathan.

“Cứ gọi ta là Jonathan được rồi, không cần tiền bối gì đâu, ta cũng chỉ là có nhiều kinh nghiệm hơn ngươi một chút thôi.”

“Nếu ngươi đã đến rồi, chúng ta bắt đầu thực hiện nhiệm vụ ngay đi.”

“Kết thúc sớm, ngươi và ta đều có thể về ngủ sớm.”

Jonathan đáp lại nhạt nhẽo, rõ ràng không mấy mặn mà với sự nhiệt tình của Enzi.

“Vâng, được ạ.”

Enzi nghiêm túc gật đầu.

Nhìn thái độ của Jonathan, cậu biết người này không muốn giao lưu nhiều, nên cũng thu lại nụ cười xã giao trên mặt.

“Đã nắm rõ nhiệm vụ chưa? Tóm tắt lại yêu cầu xem nào.”

Jonathan yêu cầu Enzi.

“Mục tiêu nhiệm vụ: Frank, nam giới, thân phận là một binh lính bình thường tại thành Karka.”

“Địa điểm: Khu ngoại thành, lâu đài quân sự, ký túc xá binh lính, phòng số 0304.”

“Yêu cầu: Phải chết.”

“Thời hạn: Phải hoàn thành trong đêm nay.”

Enzi nghiêm túc trả lời.

“Ừ, rất tốt, tóm tắt không tệ, hy vọng thực lực của ngươi cũng được như vậy.”

Jonathan hài lòng gật đầu, rõ ràng rất ưng ý với cách nói ngắn gọn súc tích của Enzi.

“Ta có một thắc mắc, đó là làm sao để tiến vào tòa lâu đài quân sự kia?”

“Ta từng nghe nói thủ vệ ở đó rất nghiêm ngặt, người thường thậm chí không được phép lại gần.”

Enzi nêu thắc mắc với Jonathan.

Có chỗ nào không hiểu thì phải hỏi ngay, nếu không khi thực hiện kế hoạch, những sai sót nhỏ có thể dẫn đến hậu quả lớn.

Trong ký ức, “hắn” từng nghe nói về tòa lâu đài quân sự nằm ở ngoại thành đó.

Nơi đó chiếm diện tích rất lớn, hơn nữa các khu vực xung quanh đều thuộc trọng điểm quân sự, cấm dân thường bén mảng.

Lời đồn đó có thật hay không thì Enzi không rõ, nhưng cậu có thể khẳng định, phòng thủ ở đó chắc chắn rất nghiêm ngặt, ban đêm nhất định sẽ có tuần tra.

Dù với thực lực hiện tại, cậu không phải là không có cách lẻn vào, nhưng nếu có phương án an toàn hơn thì vẫn tốt hơn.

Việc cống hiến mạng sống cho gia tộc Carumban chỉ là khẩu hiệu, cậu không hề điên rồ đến mức làm thật.

“Chuyện đó ngươi không cần lo, với địa vị của gia tộc, ngươi mặc bộ đồ đen này đi vào thì không thủ vệ nào dám cản đâu.”

“Nếu có kẻ ngăn cản, ngươi cứ đưa thẻ bài ra cho hắn xem là được.”

“Nếu hắn vẫn không chịu tránh đường, ngươi cứ giết hắn, gia tộc sẽ đảm bảo ngươi không sao cả.”

Jonathan giải thích cho Enzi.

“Nếu ngươi vẫn còn lo lắng, ta nói cho ngươi một chuyện này.”

“Biết tướng quân chỉ huy quân đội thành Karka họ gì không?”

“Không sai, chính là Carumban.”

Lúc này, giọng điệu Jonathan mang theo một tia kiêu hãnh.

“Vâng, ta không còn thắc mắc gì nữa.”

Enzi lộ vẻ bừng tỉnh, gật đầu với Jonathan tỏ ý đã hiểu.

Không còn gì phải băn khoăn nữa.

Nhiệm vụ lần này quả nhiên như Jonathan nói, không có gì nguy hiểm.

Dù sao với tình hình an ninh tại thành phố này, gia tộc của tướng quân muốn giết một binh lính bình thường chẳng phải là chuyện quá đơn giản sao?

Trừ khi tên binh lính đó là nhân vật chính trong tiểu thuyết nào đó.

Bằng không, với thế lực của gia tộc Carumban thì không thể nào thất bại được.

Hơn nữa, Enzi không tin mình lại không thể giết nổi một tên lính quèn.

Như vậy thì thật có lỗi với những nỗ lực suốt 5 tháng qua của cậu.

Càng có lỗi với những đối tượng thử kiếm đã bị cậu giết hết lần này đến lần khác trong phó bản.

“Không biết tên binh lính xui xẻo kia đã đắc tội gì với gia tộc Carumban nhỉ?”

“Nếu không phải vì nhiệm vụ lần này, có phải hắn đã sớm bị xử lý rồi không?”

Enzi thầm nghĩ trong lòng.

“Đi thôi.”

Jonathan lên tiếng.

Sau đó, Enzi theo chân Jonathan rời khỏi sảnh nhiệm vụ, hướng về phía khu ngoại thành.

Mất một lúc, cuối cùng họ cũng chạy tới tòa lâu đài quân sự ở khu ngoại thành.

“Ta xác nhận lại lần cuối, chúng ta cứ thế đường hoàng đi vào chắc là không vấn đề gì chứ?”

Ân Tư nhìn tòa lâu đài đồ sộ cách đó không xa, lại lần nữa cẩn thận hỏi Jonathan bên cạnh.

Nếu không phải lúc này không thể dùng phó bản, hắn đã muốn thực hiện trước một lần trong đó, rồi mới tái hiện lại quá trình ngoài hiện thực.

“Tuy rằng ngươi cứ nghênh ngang đi vào thì cũng chẳng ai dám cản, nhưng tốt nhất vẫn nên tiềm hành ngụy trang một chút.”

“Như vậy họ có thể giả vờ không nhìn thấy ngươi, đôi bên cùng giữ thể diện, coi như xong chuyện.”

Jonathan suy nghĩ một chút rồi trả lời Ân Tư.

“Ừm, hiểu rồi… Khoan đã, ngươi không cùng ta vào sao?”

Ân Tư vừa định gật đầu, chợt nhớ ra điều gì, nghi hoặc nhìn về phía Jonathan.

“Ta đợi ngươi ở bên ngoài là được, không cần thiết phải vào, ta tin chắc ngươi sẽ giải quyết được mục tiêu.”

“Đúng rồi, nhớ chặt đầu mục tiêu nhiệm vụ mang ra, đó là bằng chứng.”

Jonathan thản nhiên đáp.

“Ngươi không phải người giám sát sao? Chẳng phải nên ở bên cạnh giám sát ta hoàn thành nhiệm vụ à?”

Trên mặt Ân Tư lộ vẻ bất mãn.

Hắn không phải bận tâm chuyện có người giám sát hay không, thực tế không có ai bên cạnh lại càng tốt cho hắn.

Nhưng với kiểu hành vi trốn việc này, hắn vẫn cần phải tỏ thái độ khiển trách đôi chút.

“Cần giám sát sao? Giết người thôi mà, có gì mà phải giám sát.”

“Ngay cả ma vật khảo hạch ngươi còn giết được, chẳng lẽ lại sợ một tên lính bình thường?”

“Cố lên, ta tin tưởng ngươi.”

“Đi đi.”

Trước lời khiển trách của Ân Tư, Jonathan vẫn bình thản như cũ, hoàn toàn không có vẻ gì là ngượng ngùng, hiển nhiên kỹ năng trốn việc đã ăn sâu vào cốt tủy.

Truyện liên quan