Quyển 1 · Chương 89: Thần thuật (Chỉnh sửa)

“Ngươi xem cái này có thể thế chấp không?”

Ân Tư nhìn nữ tu sĩ đang vẻ mặt cạn lời, duỗi tay lấy từ trong lòng ra một tấm thẻ gỗ, đưa cho nàng.

Đây có lẽ là vật quý giá nhất trên người hắn.

Bất quá, dù sao cũng là đi nhờ, cho nên hắn cũng không ngại đem tấm thẻ gỗ luyện kim của gia tộc Carumban ra bán ngay tại chỗ.

“Hửm? Ngươi là ám vệ của gia tộc Carumban sao? Trách không được ngươi một thân hắc y, lại còn đầy mặt sát khí.”

“Chỉ là, công việc của các ngươi chẳng lẽ không phải rất kiếm tiền sao? Sao lại đến một đồng vàng cũng không móc ra nổi?”

“Hơn nữa thứ này cũng chẳng đáng giá bao nhiêu… Thôi bỏ đi, thấy ngươi đang gấp, cứ vậy đi.”

Nữ tu sĩ cầm lấy tấm thẻ gỗ quan sát một hồi, sau đó nói.

“Đi theo ta.”

Nữ tu sĩ phất tay ra hiệu Ân Tư đi theo, đoạn nàng cất bước hướng về phía hậu thất của giáo đường.

Ân Tư hơi nắm chặt trường kiếm, theo sát bước chân nữ tu sĩ.

Tuy rằng thái độ của nữ tu sĩ này rất tốt, nhưng hắn vẫn không xác định được đây có phải là kế hoãn binh của nàng hay không?

Tri nhân tri diện bất tri tâm, hắn vẫn chưa có năng lực nhìn thấu lòng người.

Nói không chừng lý do thoái thác vừa rồi chỉ là để dụ hắn vào nơi ít người, rồi mới xử lý hắn?

Cho nên, hắn vẫn không thể thả lỏng cảnh giác, lát nữa vẫn có khả năng xảy ra chiến đấu.

Nữ tu sĩ và Ân Tư một trước một sau đi về phía một khu vực trong giáo đường, dọc đường đi, không ít nữ tu sĩ và thần phụ đều đổ dồn ánh mắt tò mò về phía họ.

Không lâu sau, nữ tu sĩ kia đã dẫn Ân Tư tới một gian tĩnh thất.

Tĩnh thất không lớn, cũng không có cửa sổ, ánh sáng bên trong hoàn toàn dựa vào một chiếc đèn ma thạch để cung cấp sự dịu nhẹ.

Trên sàn nhà tĩnh thất còn vẽ một vòng tròn ma pháp trận trông rất thần bí.

“Đừng nhìn nữa, thứ đó chỉ là trang trí thôi, tác dụng của nó là khiến cho những nhà thám hiểm như các ngươi cảm thấy tiền mình bỏ ra rất đáng giá.”

“Ách… lỡ lời rồi, thôi kệ, dù sao ngươi cũng không phải nhà thám hiểm.”

Nữ tu sĩ thấy Ân Tư đang tò mò nhìn “ma pháp trận” trên mặt đất, liền bực dọc giải thích.

“Ngồi vào giữa cái ‘ma pháp trận’ đó đi, ta bắt đầu ‘phất ma’ cho ngươi.”

Nữ tu sĩ thúc giục Ân Tư.

Nghe vậy, Ân Tư cũng nghe lời ngồi xếp bằng vào khoảng trống ở giữa “ma pháp trận”.

Thấy Ân Tư đã chuẩn bị xong, nữ tu sĩ chắp tay trước ngực bắt đầu cầu nguyện.

“Thần linh, xin hãy ban cho ánh sáng xua đuổi tà ác.”

Nữ tu sĩ khẽ gọi.

Theo lời nàng vừa dứt, trong tĩnh thất bắt đầu bừng lên ánh sáng trắng lóa mắt, ánh sáng dần dần mạnh lên, cuối cùng tựa như một bóng đèn công suất lớn xuất hiện giữa phòng.

Vì quá chói mắt, không còn cách nào khác, Ân Tư đành nhắm nghiền hai mắt, không tiếp tục quan sát nữ tu sĩ cầu nguyện nữa.

Sau đó, hắn cảm giác được có thứ gì đó ấm áp xuyên qua cơ thể mình, theo đó, thân thể tựa hồ cũng nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Rất nhanh, nghi thức dường như đã kết thúc, ánh sáng trắng trong tĩnh thất cũng biến mất, Ân Tư mở mắt, nhìn về phía nữ tu sĩ đã ngừng cầu nguyện.

“Không ngờ ngươi thực sự chỉ đến để trải nghiệm, ta cứ tưởng cái gọi là bạn của ngươi chỉ là cái cớ.”

“Chẳng phải có câu nói, ‘ta có một người bạn’, thực chất là đang nói về chính mình sao?”

Nữ tu sĩ vẻ mặt kinh ngạc nhìn Ân Tư đang ngồi dưới đất.

Nàng không ngờ thực sự có người lại lãng phí một đồng vàng chỉ để trải nghiệm hiệu quả của “thần thuật”.

“Ngươi là siêu phàm giả sao?”

Ân Tư ngẩng đầu nhìn nữ tu sĩ trước mắt, bình tĩnh dò hỏi.

“Chúng ta chỉ là người theo đuổi thần linh mà thôi, làm gì có khái niệm siêu phàm?”

Nữ tu sĩ mỉm cười đáp lại.

Nghe vậy, ánh mắt Ân Tư nhìn nàng càng thêm nghiêm túc.

Đây là lần đầu tiên hắn thực sự quan sát diện mạo của nữ tu sĩ trước mặt, trước đó hắn chỉ chú ý đến thân hình để tìm điểm ra tay.

Nàng rất đẹp, nụ cười có sức lan tỏa, rất ngọt ngào, đôi đồng tử màu hổ phách tựa như đá quý.

Nàng mặc lễ phục nữ tu chủ đạo là màu trắng nhạt, mái tóc dài màu trà xõa sau lưng.

Nàng còn rất trẻ, nếu siêu phàm giả không có năng lực giữ gìn nhan sắc, Ân Tư đoán nàng không quá 25 tuổi, thậm chí có thể chưa đến 20.

Ừm… dáng người cũng rất tốt, tuy lễ phục nữ tu rất rộng thùng thình, nhưng vẫn có thể nhận ra, nơi đó rất lớn.

Tất nhiên, diện mạo chỉ là yếu tố để ghi nhớ một người, chứ không phải trọng điểm Ân Tư cần chú ý.

“Ngươi rất mạnh sao? Ta muốn biết thực lực của ngươi thế nào.”

Ân Tư đưa ra lời mời chiến đấu với nữ tu sĩ.

Nói xong, hắn rút trường kiếm trong tay, nhìn chằm chằm nữ tu sĩ, chờ đợi phản ứng của nàng.

Thành phố Kapac thật đúng là thành phố lớn…

Mới trở về chưa đầy một ngày, hắn đã liên tiếp gặp được hai tên siêu phàm giả, thật là quá may mắn.

Bất quá, hắn cũng đại khái hiểu được vì sao “nghi thức phất ma” lại đắt đỏ như vậy.

Mời siêu phàm giả ra tay, làm sao có thể không có giá khởi điểm chứ.

“Xem ra, dù ngươi không bị tà thần ô nhiễm, thì tinh thần cũng chẳng bình thường chút nào.”

“Cũng phải, làm cái công việc tước đoạt sinh mạng người khác như thế, tinh thần không bình thường, nói không chừng lại là chuyện rất bình thường.”

“Nhưng… vẫn xin ngươi hãy bình tĩnh một chút.”

“Giam cầm!”

Trước biểu hiện của Ân Tư, nữ tu sĩ lộ ra vẻ bất đắc dĩ.

Theo lời “giam cầm” vừa dứt, bốn đạo cột sáng màu trắng xuất hiện xung quanh Ân Tư, lao thẳng về phía tứ chi của hắn.

Mà trước khi “thần thuật” kịp phát động, bản năng dự báo nguy hiểm của Ân Tư đã giúp hắn nhanh chóng nhảy tránh, rời xa vị trí cũ.

Theo cột sáng xuất hiện, Ân Tư vung kiếm chém về phía một trong những cột sáng đó.

Không ngoài dự đoán, hắn chẳng chém trúng thứ gì, trường kiếm xuyên qua cột sáng màu trắng như xuyên qua không khí.

Thấy đòn thử nghiệm không hiệu quả, Ân Tư cũng không nản chí, thay đổi chiến lược, hai chân phát lực, nhanh chóng áp sát nữ tu sĩ.

Tĩnh thất không lớn, tốc độ lao tới của Ân Tư lại cực nhanh, cho nên chỉ trong chớp mắt, trường kiếm của hắn đã sắp chém tới thân thể nữ tu sĩ.

“Che chở!”

Nữ tu sĩ lặng lẽ đứng tại chỗ, nhẹ nhàng thì thầm.

“Keng.”

Nhát chém của Ân Tư va vào một tấm chắn màu trắng nhạt nửa trong suốt, phát ra âm thanh như kim loại va chạm.

“Nhiều trọng giam cầm!”

Nữ tu sĩ lại lần nữa thốt ra những lời ngắn gọn.

Theo giọng nói vừa dứt, từng đạo cột sáng ập về phía Ân Tư.

Ân Tư lắc mình tránh né, nhưng những cột sáng liên tiếp vẫn không ngừng truy đuổi, giáng xuống khắp tĩnh thất.

Cuối cùng, vì không gian tĩnh thất quá hẹp, hắn không thể hoàn toàn né tránh tất cả, bị một đạo cột sáng đánh trúng cánh tay trái.

Ngay sau đó, Ân Tư cảm thấy cánh tay trái truyền đến một luồng tê dại, rồi lập tức mất đi khả năng điều khiển.

Hắn vẫn cảm nhận được sự tồn tại của cánh tay, nhưng chỉ có thể mặc nó rũ xuống tự nhiên.

Tựa như một chiếc đồng hồ quả lắc, theo từng bước di chuyển của hắn mà đung đưa qua lại.

Khi "Giam cầm thần thuật" kết thúc, Ân Tư ngừng tấn công vì nhận ra mình hoàn toàn bất lực trước nữ tu sĩ này.

Khác biệt với Adonis...

Đối mặt với Adonis, hắn còn có thể cùng đối phương chém giết thực sự.

Còn với nữ tu sĩ trước mắt, nàng chỉ đứng đó nói vài câu, hắn đã cảm thấy hoàn toàn không có sức chống cự.

Không đánh nổi, căn bản là không thể đánh nổi...

"Vị ám vệ tiên sinh này, đã bình tĩnh lại chưa?"

Nữ tu sĩ mỉm cười nhìn về phía Ân Tư, dường như chẳng hề bận tâm đến cuộc tấn công vừa rồi của hắn.

Truyện liên quan