Quyển 1 · Chương 92: Kiếm thuật rèn thể (Chỉnh sửa)
Ân Tư lúc này muốn đi chợ đen, đương nhiên không phải giống Jonathan nói là đi thể nghiệm cái gì ‘mới mẻ cảm’.
Mà là muốn ở chợ đen nhìn xem, liệu có thể tìm được manh mối nào về “Tuyệt đối công bằng chi thần” hay không?
Dẫu sao cũng làm bạn với Bon mấy tháng, quyết định của cậu ta, hắn không muốn can thiệp, mà hiện tại có lẽ cũng không can thiệp được.
Nhưng hắn vẫn hy vọng, nếu bản thân có năng lực, về sau có thể vào thời khắc cuối cùng kéo Bon một phen.
Nói không chừng chính là cái kéo đó, có thể vãn hồi sinh mệnh của người bạn duy nhất này.
Cho nên, hắn muốn đi tìm hiểu về vị “Tuyệt đối công bằng chi thần” kia, dù sao “Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng” vẫn luôn là phong cách hành sự của hắn.
“Chợ đen chỉ mở vào buổi tối, nếu ngươi muốn đi, có thể đến đại lộ Tạp Đạt Nhĩ sau 8 giờ tối.”
“Sau đó tùy tiện tìm một người đàn ông trên đường, hắn sẽ dẫn ngươi vào chợ đen.”
“Biết đại lộ Tạp Đạt Nhĩ không? Chính là khu phố thứ 5 ở ngoại thành, chờ ngươi tới đó rồi hỏi người ta là biết.”
Jonathan hướng Ân Tư nói.
“Ngươi dẫn ta đi không phải được rồi sao? Vì sao còn muốn ta phải đi hỏi đường?”
Ân Tư lộ vẻ nghi hoặc.
“Cái đó…… Gần đây eo ta không tốt lắm, chắc phải hoãn vài ngày mới qua bên đó xem được.”
Jonathan cười gượng một tiếng.
Nói rồi, hắn còn cố ý vỗ vỗ bên hông, làm ra bộ dạng “Người già rồi, không được nữa” cho Ân Tư xem.
Ân Tư nhìn màn diễn xuất thô kệch của Jonathan, hiểu ngay là hắn không muốn dẫn mình đi.
Nghĩ lại, hắn thấy mình trong thực tế đâu có đắc tội gì Jonathan, vậy tại sao lại cảm giác hắn có chút bài xích mình?
Là do mình nói chuyện quá trực tiếp, khiến người ta chán ghét?
Thôi, không nghĩ nữa.
Hiện tại hắn đã không còn là kẻ “yếu đuối mong manh” như hồi mới vào huấn luyện doanh.
Khi đó, hắn giống như mắc chứng hoang tưởng, chỉ cần trong lòng nảy sinh chút lo lắng là lập tức đi thẩm vấn Ngũ Lợi, còn bây giờ……
Có lẽ là tự tin từ thực lực bản thân mang lại, hắn đã không còn quá để ý đến cái nhìn của người bình thường.
Thực sự có vấn đề, tìm cơ hội giết là xong, dù sao cũng chỉ là một kiếm mà thôi.
Ân Tư vừa nghĩ, vừa cảm ơn Jonathan: “Cảm ơn Jonathan, ân…… đại ca đã chỉ bảo cho ta mấy thứ này.”
“Không khách khí, việc nhỏ thôi, ngươi chắc sẽ không trách ta không trực tiếp dẫn ngươi đi chứ?”
Jonathan xua tay ý bảo Ân Tư không cần khách khí.
“Sao có thể…… Ngươi có thể nói cho ta những điều này, ta đã rất cảm kích rồi.”
Ân Tư cười đáp lại.
“Vậy được, không có việc gì thì chúng ta đừng đi quá xa…… Ta còn muốn đến quầy đổi ít đồ, đi trước đây, tái kiến.”
Jonathan chào tạm biệt Ân Tư.
Nói xong, hắn bước nhanh về phía quầy, xem ra là đang rất sốt ruột muốn đổi vật phẩm trong kho.
Ân Tư nhìn hắn một cái, đáp lại một tiếng tái kiến rồi cũng không nói thêm gì nữa, xoay người rời khỏi nhà kho.
“Hô…… Tên kia quả nhiên rất nguy hiểm.”
Jonathan cảm nhận được ánh mắt phía sau biến mất, nhẹ nhàng thở phào trong lòng.
Vừa rồi lúc trò chuyện, trong lòng hắn đột nhiên dâng lên một cảm giác nguy hiểm mãnh liệt, khiến hắn toát mồ hôi lạnh sau lưng, đến cả lông tơ cũng dựng đứng cả lên.
Nhưng rất nhanh, cảm giác đó đã biến mất, giống như chỉ là ảo giác của hắn vậy.
Tuy nhiên Jonathan biết, trực giác của mình sẽ không sai, hắn từng dựa vào trực giác này để tránh thoát rất nhiều lần nguy hiểm.
Đây chính là mấu chốt giúp hắn dù thực lực bình thường nhưng vẫn sống sót dễ chịu trong gia tộc.
“Quả nhiên, tránh xa hắn ra là lựa chọn đúng đắn, đáng tiếc, đêm nay không thể đi gặp tiểu tỷ tỷ rồi.”
Jonathan thầm tiếc nuối.
……
Phía bên kia, Ân Tư trở về ký túc xá, liền cầm kiếm bắt đầu khoa tay múa chân “Bộ rèn thể kiếm thuật thứ nhất” mà mình đã thiết kế.
Đây là thứ hắn sáng tạo dựa trên việc tham khảo các lão nhân tập Thái Cực kiếm ở kiếp trước, cùng với sự thấu hiểu của bản thân về kiếm thuật.
Mục đích chính là để vận động cơ thể, tránh cho cơ bắp bị xơ cứng.
Đây là điều Ân Tư nghĩ ra khi thực hiện nhiệm vụ vào buổi chiều, chủ yếu là vì hắn thấy cách vận động cơ thể thông qua việc đi làm nhiệm vụ quá kém hiệu quả.
Kiếm tiền thì được, chứ trông chờ đám hắc bang giúp mình giãn gân cốt thì cơ bản là không thể.
Bọn họ vẫn còn hơi yếu, nếu bọn họ có thể chịu chém như ma vật thì mới đạt được hiệu quả vận động.
Đáng tiếc là không được…… Cho nên tự mình rèn luyện vẫn là đáng tin cậy nhất.
Nguyên lý của bộ rèn thể kiếm thuật này là ——
Kiểm soát cơ bắp, không ngừng tăng cường lực phát ra nhưng không bùng nổ, duy trì trạng thái đó rồi thong thả thi triển kiếm thuật.
Thông qua cách này, vừa có thể rèn luyện khả năng kiểm soát cơ thể, vừa có thể tiêu hao thể năng nhanh chóng, khiến bản thân liên tục phá vỡ giới hạn, từ đó đạt được hiệu quả tăng cường sức bền.
Đây là tác dụng trong dự đoán của Ân Tư, còn cụ thể có đạt được hay không thì phải thử mới biết.
Không được thì sửa, hắn đâu phải kẻ không chấp nhận được thất bại.
Hắn đặt tên là “Bộ rèn thể kiếm thuật thứ nhất”, chính là hy vọng sau này có thể sáng tạo ra những bộ tốt hơn, hoàn thiện hơn và phù hợp với mình hơn.
Rất nhanh, trong ký túc xá đã xuất hiện cảnh tượng Ân Tư chậm rãi múa kiếm.
Hai người bạn cùng phòng trở về, nhìn thấy tình cảnh của Ân Tư thì không khỏi nghi hoặc.
“Ân Tư đang làm gì vậy?”
“Chắc là đang luyện kiếm? Nhưng mà, tốc độ này có phải hơi chậm không?”
“Huấn luyện viên dạy cơ sở kiếm thuật cũng đâu có chậm như vậy.”
“Có muốn hỏi thử không?”
“Thôi, hai chúng ta với ba người bọn họ cũng không thân, đừng quản chuyện người khác.”
“Được, vậy mặc kệ, miễn là hắn không nổi điên là được.”
Hai người bạn cùng phòng nói chuyện với nhau, rồi quyết định không quan tâm đến Ân Tư nữa, bắt đầu làm việc của mình.
Ân Tư đang múa kiếm cũng chú ý tới hai người bạn cùng phòng.
Tuy nhiên, thấy họ không tiến lại gần làm phiền, hắn liền tiếp tục toàn tâm toàn ý nhập tâm vào kiếm thuật.
Một lúc sau, cảm thấy thể năng đã gần tới giới hạn, Ân Tư dừng động tác múa kiếm lại.
Lúc này, trong ký túc xá chỉ còn lại một mình hắn.
Ân Tư lau mồ hôi trên trán, cơ thể có cảm giác như vừa trở lại huấn luyện doanh.
Chính là cái cảm giác mệt đến mức suýt hư thoát.
Quần áo ướt đẫm, cả người như đang ngâm mình trong mồ hôi vậy.
“Hô… Cũng tạm được, tuy không biết có giúp tăng cường thể năng hay không, nhưng dùng để khởi động cơ thể thì không tệ.”
“Chờ tắm rửa xong, vào phó bản hoàn thiện lại một chút, vài động tác cảm giác vẫn còn hơi thừa thãi.”
Ân Tư vừa thở dốc vừa thầm nghĩ trong lòng.
……
Đêm xuống.
Trên bầu trời xuất hiện những tầng mây dày đặc, nhưng vẫn không thể ngăn cản ánh trăng rải xuống nhân gian những dải ngân quang.
Ân Tư vẫn luôn ở trong phó bản để hoàn thiện “Đệ nhị bộ rèn thể kiếm thuật”, nhận thấy thời gian đã gần đến, cậu liền trở lại hiện thực để kiểm tra đồng hồ.
“Ừm, mười giờ tối rồi, chắc là đi đến nơi đó không mất quá hai tiếng đâu nhỉ?”
Ân Tư đứng dậy nhìn chiếc đồng hồ treo trong ký túc xá, lẩm bẩm trong lòng.
Sau đó, cậu nằm trở lại giường, chuẩn bị thực hiện chuyến thăm dò chợ đen lần đầu tiên ngay trong phó bản.
Chợ đen ẩn chứa những nguy hiểm khó lường, tất nhiên cậu sẽ không dại dột mà trực tiếp đi bằng thân xác thật.
Cứ dùng phó bản để thăm dò tình hình trước đã, dù sao cậu cũng chỉ cần thu thập thông tin chứ không phải đến đó để mua sắm.
Vốn dĩ nếu Jonathan dẫn cậu đi, cậu còn phải tìm lý do để cho Jonathan leo cây.
Giờ thì không cần nữa, đỡ phiền phức hơn hẳn.
Truyện liên quan
Triệu Hoán Thẻ Bài Hệ Thống
Phế sài... Ngạch, Thiên Đạo thẻ bài thức tỉnh!. Khi đối thủ bóp nát đồng thau tạp cuồng tiếu, nào ...
Ta Có Một Giới, Chư Thiên Vạn Giới Giới!
Chết đột ngột rồi trở thành quản lý viên bãi rác Chư Thiên số 9527.. Một tòa thành phế tích ...
Ngày Cũ Vu Sư: Giải Nghệ Luân Hồi Giả Vĩnh Sinh Chi Lộ
Kẻ luân hồi Lý một tay cầm thẻ đen mở ra cánh cổng vị diện cũ, xuyên không đến thế ...
Tro Tàn Chi Súng
Đây là một ly cocktail kỳ ảo kiểu Victoria pha chế từ quỷ dữ.. . Thêm một muỗng hơi nước, ...
Vạn Giới Thần Chủ: Từ Thôn Hoang Vắng Bắt Đầu Đúc Liền Vĩnh Hằng
Hỗn độn lượng kiếp giáng lâm, chư thiên vạn giới sụp đổ dung hợp, pháp tắc hỗn loạn, vạn tộc ...
Đại Hạ Trấn Yêu Tư, Ta Lấy Yêu Ma Luyện Kim Thân
Võ đạo cực điểm dời non lấp biển, tiên đạo thành thánh hô mưa gọi gió.. Cóc ba tấc nuốt ...