Quyển 1 · Chương 69: Khai sáng (Chỉnh sửa)
Thời gian xếp hàng chờ đợi không quá lâu, rất nhanh đã đến lượt Ân Tư.
Dựa theo thao tác của những người phía trước, Ân Tư lấy thẻ gỗ thân phận của mình đặt lên quầy.
Sau đó, cậu lịch sự hỏi cô gái ở quầy: "Tôi là người mới, đến để nhận 'nhiệm vụ tân thủ', xin hỏi nhiệm vụ của tôi là gì?"
"Xin chờ một lát... Được rồi, đây là 'phiếu nhiệm vụ' của ngài, xin hãy giữ kỹ."
Cô gái ở quầy nở nụ cười công nghiệp với Ân Tư, nhàn nhạt nói.
Động tác của cô rất nhanh, vì đã thấy những trường hợp trước đó, cô biết Ân Tư cũng là người mới nên đã chuẩn bị sẵn 'phiếu nhiệm vụ'.
Sau khi Ân Tư đưa thẻ gỗ, cô liền điền mã số cá nhân của cậu vào hai tờ 'phiếu nhiệm vụ'.
Tiếp đó, cô đưa một tờ cho Ân Tư, tờ còn lại thì cất đi.
Như vậy là đã hoàn thành quá trình nhận nhiệm vụ.
Ân Tư cầm lấy thẻ gỗ và 'phiếu nhiệm vụ', bước sang một bên để xem nội dung bên trong.
Nội dung trên đó không nhiều, cậu rất nhanh đã đọc xong.
Tóm tắt đơn giản lại chính là —— giết ai? Giết khi nào? Giết ở đâu?
"Ân Tư, nhiệm vụ của cậu là gì?"
Bổn đi đến bên cạnh Ân Tư hỏi về nội dung nhiệm vụ.
"Giết một tên lính canh khu ngoại thành, thời gian là đêm nay, còn cậu thì sao?"
Ân Tư ngẩng đầu nhìn Bổn đáp.
Giới thiệu nhiệm vụ rất tỉ mỉ, không chỉ có thân phận, đặc điểm ngoại hình của mục tiêu mà ngay cả nơi mục tiêu xuất hiện đêm nay cũng được đánh dấu rõ ràng.
Có thể nói, ngoại trừ việc ra tay giết người, cậu không cần chuẩn bị gì thêm.
"Mục tiêu của tôi là một thương nhân, thời gian cũng là đêm nay."
Giọng Bổn có chút trầm xuống.
Rõ ràng, cậu cảm thấy áy náy vì sắp phải tự tay kết thúc một sinh mạng, nhưng thân phận lại buộc cậu không thể không làm.
Điều này khiến cậu càng thêm tự trách.
"Thời gian đều là đêm nay sao?"
"Vội vã bắt những người mới như chúng ta hoàn thành 'lễ rửa tội' đến vậy sao?"
"Hay là, chỉ là trùng hợp?"
"Vừa vặn có nhiệm vụ trống, lại khá phù hợp nên mới sắp xếp cho chúng ta hoàn thành."
Ân Tư nhìn như vô tình nói với Bổn.
"Vừa vặn?"
Bổn vốn đang có chút nghi hoặc.
Vì tự trách, Bổn tự mặc định mình chính là nguyên nhân chính khiến "người khác phải chết".
Cậu cho rằng chính vì mình cần "lễ rửa tội" nên gia tộc mới cố ý chuẩn bị loại nhiệm vụ giết người này.
Ân Tư tuy không biết tâm lý Bổn thay đổi cụ thể ra sao, nhưng cũng đoán được cậu ấy đang không dễ chịu.
Vì thế, cậu định an ủi Bổn một chút.
"Nhiệm vụ giới thiệu quá tỉ mỉ, đến cả thời gian và địa điểm mục tiêu xuất hiện cũng biết rõ."
"Điều đó chứng tỏ gia tộc chắc chắn đã theo dõi mục tiêu một thời gian dài."
"Mà trong tình huống nào, gia tộc mới tốn công sức và thời gian đi điều tra một người?"
"Chắc chỉ có khi đã định sẵn mục tiêu từ trước mà thôi."
"Cho nên, là có nhiệm vụ trước, rồi mới đến lượt chúng ta thực hiện."
"Chứ không phải vì chúng ta mà gia tộc mới tuyên bố nhiệm vụ như vậy."
Ân Tư giải thích với Bổn.
"Bổn, cậu phải biết, chúng ta chỉ là con dao, còn người giết người vĩnh viễn không phải con dao, mà là kẻ cầm dao."
Ân Tư hạ thấp giọng nói với Bổn.
Âm thanh rất khẽ, nhưng lại truyền rõ ràng vào tai Bổn.
"Phải nhỉ, chúng ta chỉ là con dao... chỉ là con dao!"
"Xin lỗi... làm cậu lo lắng rồi, Ân Tư."
Bổn ngẩn người một lúc, miệng lẩm bẩm, sau khi hoàn hồn liền thở phào một hơi, vẻ mặt đầy áy náy xin lỗi Ân Tư.
Cậu biết những lời vừa rồi của Ân Tư là để đánh thức mình, giúp mình thoát khỏi sự mê muội trong lòng.
"Không có gì phải xin lỗi, là bạn bè, an ủi một người bạn đang lạc lối là việc tôi nên làm."
"Tuy không biết cậu đã nghĩ thông suốt điều gì, nhưng thấy cậu trở lại trạng thái bình thường là tôi an tâm rồi."
Ân Tư vẫy tay với Bổn, ý bảo cậu đừng khách sáo.
"Ừm, cảm ơn cậu đã nhắc nhở, giúp tôi hiểu ra một vài chuyện."
Bổn nhìn Ân Tư đầy nghiêm túc, lúc này, cậu đã nhận rõ vị trí của mình.
Họ chỉ là công cụ của gia tộc Rumba, căn bản không thể quyết định vận mệnh của chính mình.
Giống như con dao không thể quyết định mình bị ai sử dụng và sử dụng như thế nào vậy.
Đã như vậy, họ việc gì phải tự oán trách, lỗi đâu phải tại họ.
"Nhưng mà, Ân Tư, rốt cuộc cậu đã trải qua những gì mà tuổi còn trẻ đã có thể nghĩ thông suốt vấn đề này?"
Bổn thở dài, cảm thán với Ân Tư.
"Chẳng phải đã nói với cậu rồi sao... tôi là trẻ mồ côi, sau khi bị đuổi khỏi trại trẻ thì lăn lộn bên ngoài thành hơn một năm."
"Có những việc không nghĩ ra, chỉ là vì 'người trong cuộc u mê', tự mình làm khó mình thôi."
"Cho nên cậu đừng nghĩ tôi thông minh hay sống thấu đáo gì cả."
"Ai cũng sẽ có lúc hoang mang, nếu không có ai nhắc nhở, thì hãy thử đổi góc độ suy nghĩ xem sao."
"Đừng có đâm đầu vào ngõ cụt, đụng tường rồi mà không chịu quay đầu, đến mức tự làm mình bị thương."
Đối với lời cảm thán của Bổn, Ân Tư chỉ khẽ lắc đầu cười nhẹ, tỏ ý mình cũng chỉ là một người bình thường.
"Được rồi, không còn thời gian tán gẫu nữa, tôi thấy Harry Mạn đang vẫy tay với chúng ta kìa."
"Hình như mọi người đều đã nhận nhiệm vụ xong và đang tập hợp chỗ tiền bối Jonathan."
"Chúng ta mau qua đó thôi."
Ân Tư cắt ngang ý định nói tiếp của Bổn, chỉ tay về một hướng nhắc nhở.
Nghe vậy, Bổn nhìn theo hướng Ân Tư chỉ, thấy những người khác quả nhiên đã tập hợp ở đó, chỉ còn lại hai người họ.
Thấy vậy, Ân Tư và Bổn bước nhanh về phía đó.
"Hai người vừa nói chuyện gì mà nghiêm túc thế? Tôi vẫy tay mãi mà các cậu không thấy à."
Nhìn thấy Ensi cùng Ben bước vào đội ngũ, Harryman tiến lên tò mò dò hỏi hai người.
Harryman sở dĩ chỉ vẫy tay mà không gọi hai người, là vì mới đến nên không dám gây ra tiếng động quá lớn.
Trên thực tế, Ensi cùng Ben vừa rồi trò chuyện cũng cố ý hạ thấp giọng.
Một là không muốn để người khác nghe thấy, hai là lo lắng ồn ào sẽ khiến người khác chán ghét.
Họ chỉ là tân nhân, nếu sơ ý đắc tội tiền bối ở đây thì chẳng phải chuyện tốt lành gì.
“Bàn luận một chút về triết lý nhân sinh thôi, dù sao sau này chúng ta có khả năng sẽ trở thành đại nhân vật, cũng phải có chút hiểu biết về nhân sinh mới không phụ thân phận của mình chứ?”
Ensi cười đáp lời qua loa với Harryman.
Cậu biết rõ suy nghĩ của Harryman, cũng biết nói thế nào để dập tắt ý định truy vấn tiếp của đối phương.
“Hiểu biết về nhân sinh ư? Không ngờ Ensi lại nghĩ xa hơn cả mình, xem ra mình cũng phải chuẩn bị thật tốt mới được.”
Harryman đặt một tay lên cằm, xoa qua xoa lại, làm ra vẻ suy tư rồi thầm nghĩ trong lòng.
Nhìn vẻ trầm tư của Harryman, nụ cười trên mặt Ensi càng thêm đậm.
Truyện liên quan
Triệu Hoán Thẻ Bài Hệ Thống
Phế sài... Ngạch, Thiên Đạo thẻ bài thức tỉnh!. Khi đối thủ bóp nát đồng thau tạp cuồng tiếu, nào ...
Ta Có Một Giới, Chư Thiên Vạn Giới Giới!
Chết đột ngột rồi trở thành quản lý viên bãi rác Chư Thiên số 9527.. Một tòa thành phế tích ...
Ngày Cũ Vu Sư: Giải Nghệ Luân Hồi Giả Vĩnh Sinh Chi Lộ
Kẻ luân hồi Lý một tay cầm thẻ đen mở ra cánh cổng vị diện cũ, xuyên không đến thế ...
Tro Tàn Chi Súng
Đây là một ly cocktail kỳ ảo kiểu Victoria pha chế từ quỷ dữ.. . Thêm một muỗng hơi nước, ...
Vạn Giới Thần Chủ: Từ Thôn Hoang Vắng Bắt Đầu Đúc Liền Vĩnh Hằng
Hỗn độn lượng kiếp giáng lâm, chư thiên vạn giới sụp đổ dung hợp, pháp tắc hỗn loạn, vạn tộc ...
Đại Hạ Trấn Yêu Tư, Ta Lấy Yêu Ma Luyện Kim Thân
Võ đạo cực điểm dời non lấp biển, tiên đạo thành thánh hô mưa gọi gió.. Cóc ba tấc nuốt ...