Quyển 1 · Chương 67: Kỵ sĩ siêu phàm (Chỉnh sửa)

Hiện tại thời gian đã là chạng vạng, ánh nắng chiều nhàn nhạt như kim quang tô son trát phấn cho tòa thành thị tội ác này.

Tiến vào nội thành quá trình không phát sinh bất cứ ngoài ý muốn nào, thậm chí An Tư còn không cảm giác được chiếc xe ngựa bọn họ đang ngồi có dấu hiệu tạm dừng.

Không có vệ binh ngăn trở, không có vệ binh tiến lên dò hỏi……

Thật giống như cánh cổng ngăn cách giấc mộng của vô số bình dân ngoại thành kia chỉ là một đạo ảo ảnh.

Nhưng ai cũng biết, nó vẫn luôn ở đó, từ khi thành phố này mới thành lập, nó đã tồn tại.

An Tư nhìn cánh cổng kia dần dần biến mất trong tầm mắt, lặng lẽ thu hồi ánh nhìn.

Đã không còn gì đẹp đẽ, cả tòa nội thành cũng chỉ có cánh cổng kia là còn chút ý nghĩa.

Bởi vì nó tượng trưng cho giai cấp.

Đến nỗi bố cục cùng hoàn cảnh nội thành, cho dù có tốt, cho dù có sạch sẽ đến đâu, trong mắt An Tư cũng chỉ là vật trang trí bên ngoài cánh cổng đó mà thôi.

“Không xem kỹ một chút sao?”

“Phong cảnh nội thành khá xinh đẹp, ta chưa từng thấy con đường nào sạch sẽ đến thế.”

“Còn có những căn nhà kia đều cao thật, to lớn, xinh đẹp, thật đồ sộ, so với khu nhà ở ngoại thành tốt hơn nhiều.”

Bổn nhìn thấy An Tư thu đầu vào trong xe ngựa, có chút kinh ngạc mà hỏi.

Sau khi xe ngựa tiến vào thành, mọi người trên xe không thể kìm nén nội tâm tò mò, trực tiếp mở toang cửa xe, để phong cảnh bên ngoài hoàn toàn thu vào tầm mắt.

Đoàn người đều muốn tận mắt chứng kiến cảnh đẹp nội thành mà người ngoại thành vẫn thường truyền tai nhau.

“Không cần…… Xem cũng gần đủ rồi.”

“Đúng là khá đẹp, bất quá nhìn mãi thì cũng thấy đều như nhau cả thôi.”

“Hơn nữa, về sau chúng ta hẳn là đều sẽ ở lại nội thành này, có rất nhiều cơ hội để thưởng thức mà, phải không?”

“Cho nên, cũng không cần nóng lòng nhất thời.”

An Tư đáp lại Bổn.

Tuy rằng hắn không thưởng thức nổi cái gọi là cảnh đẹp, nhưng câu trả lời này thật sự không phải là đang qua loa với Bổn.

Huấn luyện viên chẳng phải đã nói ‘bọn họ sẽ đi trước gia tộc nơi dừng chân’ sao?

Nếu xe ngựa đã đưa bọn họ vào nội thành, chứng tỏ nơi dừng chân của gia tộc Rumba nằm ngay trong nội thành.

Bọn họ đều làm việc ở đây, chẳng lẽ về sau còn không có cơ hội ngắm nhìn phong cảnh nơi này?

Trước mắt, An Tư vẫn giữ thái độ lạc quan nhất định đối với công việc sắp tới.

Dù có áp bức thế nào, cũng phải cho bọn họ chút thời gian “thở” chứ?

Bằng không nếu chỉ là đổi một địa điểm để tiếp tục giam cầm, huấn luyện viên căn bản không cần thiết phải nói nhiều lời vô nghĩa với bọn họ như vậy.

Nghe vậy, Bổn cũng xác định An Tư quả thực không có hứng thú thưởng thức nội thành nữa.

Mà bản thân cậu ta kỳ thực cũng không quá để tâm đến loại phong cảnh này.

Chỉ là vì lần đầu tiên tiến vào nội thành nên mới tò mò nhìn tới nhìn lui.

Đơn giản là Bổn quay đầu lại bắt đầu trò chuyện cùng An Tư, nửa đường, Harry Mạn cũng chen vào, ba người cứ như vậy bắt đầu tán gẫu những câu chuyện thú vị.

Khoảng thời gian này, xem như là lúc hiếm hoi An Tư được thả lỏng.

Thời gian trôi qua rất nhanh, hoặc nói đúng hơn là khoảng thời gian này vốn chẳng dài.

Xe ngựa cuối cùng dừng lại ở một đại viện, An Tư và những người khác cũng được xa phu gọi xuống xe.

Đại viện rất lớn, xung quanh trang trí đủ loại núi giả cùng thảm thực vật, trông rất tao nhã, lại thêm ánh nắng chiều dát vàng, tựa như một bức cổ họa.

“Các ngươi cứ ở đây chờ, rất nhanh sẽ có người tới giới thiệu tình hình cho các ngươi.”

“Đến lúc đó, các ngươi sẽ biết mình nên làm gì.”

Tên “Thẩm tra quan” mà An Tư vẫn luôn để tâm dặn dò bọn họ.

Nói xong, không đợi An Tư đáp lại, hắn liền dẫn theo 4 “Thẩm tra quan” khác vội vàng rời đi, như thể có việc gấp.

Mà cái “rất nhanh” này quả nhiên rất nhanh, những “Thẩm tra quan” kia rời đi chưa được mấy phút, đại viện lại có một người bước vào.

Người nọ mặc hắc y đơn giản, dáng người cường tráng, tướng mạo bình thường, bên hông còn treo một thanh trường kiếm.

Sau khi vào đây, hắn lập tức đi về phía An Tư và những người khác.

“Các ngươi hẳn là tân nhân vừa tốt nghiệp huấn luyện doanh đúng không? Lần này các ngươi tới sớm hơn trước kia rất nhiều đấy.”

“Tự giới thiệu một chút, tên ta là Jonathan.”

“Cũng giống như các ngươi, ta xuất thân từ huấn luyện doanh, chỉ là sớm hơn các ngươi vài năm.”

Sau khi đến gần, Jonathan mỉm cười tự giới thiệu với An Tư và mọi người.

“Tiếp theo, ta sẽ giải thích tình hình cụ thể cho từng người.”

“Ừm…… Chúng ta vẫn là nên rời khỏi đây trước đã.”

“Nơi này thường xuyên có các lão gia, thiếu gia và tiểu thư của gia tộc tới thưởng ngoạn, đám người chúng ta đứng đây có chút chướng mắt.”

Jonathan tiếp tục nói.

Nói xong, hắn liền ra hiệu cho An Tư và mọi người đi theo mình rời khỏi đại viện.

Đối với điều này, An Tư và những người mới đến đương nhiên không có ý định phản kháng, liền đi theo hắn rời khỏi đại viện.

“Là người được gia tộc đào tạo qua huấn luyện tàn khốc, công việc của chúng ta thực ra rất đơn giản, chính là hoàn thành các loại nhiệm vụ do gia tộc ban bố.”

“Đương nhiên, gia tộc cũng không để chúng ta làm không công, nhiệm vụ đều có khen thưởng.”

“Đại khái thì giống như ấn tượng của người thường về các nhà thám hiểm vậy.”

“Nhiệm vụ khác nhau, khen thưởng cũng khác nhau.”

“Ví dụ như, công việc tiếp đón các ngươi hiện tại của ta chính là một nhiệm vụ đơn giản.”

Chờ đến khi tất cả mọi người ra khỏi đại viện tao nhã, Jonathan mới vừa đi vừa giới thiệu nội dung công việc cho An Tư và những người khác.

“Khen thưởng nhiệm vụ của gia tộc là một loại điểm cống hiến có thể tích lũy, các ngươi đừng xem thường thứ này, tác dụng của nó lớn lắm đấy.”

“Nó có thể đổi lấy đủ loại vật phẩm mà gia tộc cung cấp, bao gồm vũ khí, dược tề, thậm chí là tiền tài.”

“Đúng rồi, các ngươi hẳn là đều từng nghe huấn luyện viên nhắc đến ‘Kỵ sĩ’ rồi nhỉ?”

“Khen thưởng cao nhất mà điểm cống hiến có thể đổi được chính là cơ hội trở thành ‘Kỵ sĩ’.”

“Mà chỉ cần trở thành ‘Kỵ sĩ’, gia tộc tự nhiên sẽ giải trừ ‘khế ước’ cho ngươi.”

“Thế nào? Nghe đến đây, các ngươi hẳn là đã hiểu rõ điểm cống hiến quan trọng đến mức nào đối với chúng ta rồi chứ.”

Nói tới đây, Jonathan dừng lại một chút, quay đầu nhìn An Tư và mọi người, dường như đang xác nhận suy nghĩ của họ, hoặc đang chờ đợi bọn họ đặt câu hỏi.

“Cơ hội trở thành ‘Kỵ sĩ’ là gì?”

Có người không kìm được sự kích động trong lòng, đặt câu hỏi với Jonathan.

“Một lọ dược tề.”

Jonathan mỉm cười đáp lại.

“Ách, dược tề? Dược tề thì liên quan gì đến Kỵ sĩ?”

Nghe vậy, người nọ càng thêm nghi hoặc, lại lần nữa dò hỏi Jonathan.

Không chỉ hắn, những người khác ở đây cũng có chung thắc mắc này.

“Đó là bởi vì cách hiểu của chúng ta về ‘kỵ sĩ’ không giống nhau.”

“Các ngươi có lẽ cho rằng ‘kỵ sĩ’ mà ta nói chỉ là tước vị quý tộc, nhưng ‘kỵ sĩ’ ở đây, thực chất là chỉ một siêu phàm chức nghiệp —— kỵ sĩ.”

“Có thể các ngươi chưa hiểu rõ khái niệm ‘siêu phàm chức nghiệp’, nhưng không sao, dần dần các ngươi sẽ hiểu nó quan trọng đến mức nào.”

“Hiện tại các ngươi chỉ cần biết, chỉ cần trở thành siêu phàm kỵ sĩ, gia tộc sẽ giải trừ ‘khế ước’ cho các ngươi.”

“Thậm chí, các ngươi còn có thể nhờ đó mà trở thành tầng lớp quản lý của gia tộc, điều này đối với chúng ta mà nói cũng chẳng khác gì trở thành quý tộc.”

“Hơn nữa, đây không phải là không có tiền lệ.”

Jonathan mỉm cười giải thích với Ensi và những người khác.

Truyện liên quan