Quyển 1 · Chương 52: Giáo quan thử kiếm (Chỉnh sửa)
Mỗi người đều sẽ chết, hoặc nhẹ tựa lông hồng, hoặc nặng tựa thái sơn, điều đó quyết định bởi địa vị của họ trong lòng người khác cùng những ảnh hưởng mà họ để lại.
Mã Văn đã già rồi, những người thực sự cảm thấy đau lòng vì cái chết của ông ta cũng đã sớm rời đi từ lâu.
Bản thân ông ta chấp niệm với những mộng tưởng thời trẻ, tính cách quái gở khiến ông ta không vợ không con, cũng chẳng có lấy một người bạn chân chính.
Cho nên, tuy cái chết của ông ta có gây ra chút ảnh hưởng tới huấn luyện doanh, nhưng đối với toàn bộ gia tộc Rumba mà nói, đó chỉ là một chuyện không mấy quan trọng.
Ít nhất là khi so sánh với quyền kế thừa tước vị, nó hoàn toàn không đáng nhắc tới.
Vì vậy, sau khi xác nhận cái chết của Mã Văn có khả năng dẫn đến những mâu thuẫn lớn hơn, thì chân tướng sự việc là gì đã không còn quan trọng nữa.
Đương nhiên, tuy cấp trên đã cố ý kết án, nhưng một vài cuộc điều tra hình thức vẫn là cần thiết, hơn nữa cuộc điều tra này còn phải đủ long trọng và nghiêm túc.
Ít nhất là bề ngoài phải có đủ thể diện.
Đó là thái độ.
Chỉ có như vậy mới không làm nguội lạnh lòng người trong gia tộc, đặc biệt là những thành viên thường ngày vốn chỉ đứng ở vị trí bên lề.
Còn chân tướng là gì, thì phải xem kết quả của cuộc điều tra rầm rộ kia là gì đã.
Bất quá, điều này cũng không liên quan nhiều đến Ân Tư ở phía bên kia.
“Trời vừa mới sáng không bao lâu, thay vì tiếp tục ngồi ngẩn ngơ chờ đợi tin tức, chi bằng ngủ bù thêm một chút... Ta muốn đi ngủ, ngươi có muốn không?”
Ân Tư đề nghị với Bổn.
Sau khi đánh thức Bổn và nói rõ cho hắn một số tình hình, Ân Tư không muốn lãng phí thời gian ngồi ngẩn ngơ trong ký túc xá nữa.
“Không đâu, ngươi ngủ đi, ta có chút không ngủ được.” Bổn lắc đầu từ chối đề nghị của Ân Tư.
“Được rồi, ta đi ngủ đây, có việc gì thì gọi ta.”
Ân Tư chào Bổn rồi nằm xuống giường, tiến vào phó bản.
“Nhanh thật đấy! Thật bội phục cái bản lĩnh nói ngủ là ngủ được của tên này, chẳng lẽ tiểu tử này là ma ngủ chuyển thế hay sao?”
Bổn nhìn Ân Tư vừa nằm xuống vài giây đã ngủ say, không khỏi thầm cảm thán.
Tuy nhiên, hắn không có trái tim to như Ân Tư, đối mặt với những biến động trong huấn luyện doanh mà vẫn có thể thản nhiên như không, tiếp tục ngủ nướng.
Hơn nữa, ký túc xá mười người ban đầu giờ chỉ còn lại hai người bọn họ.
Ân Tư đã ngủ, dù sao cũng phải có người “đứng gác” quan sát tình hình chứ.
Cứ như vậy, Bổn khi thì ngồi trên giường ngẩn ngơ, khi thì đi tới bên cửa sổ quan sát tình hình bên ngoài.
Còn Ân Tư, đang nỗ lực chiến đấu trong phó bản để nâng cao kiếm thuật của mình.
Tất nhiên hắn không phải không quan tâm đến những biến động của huấn luyện doanh, nhưng hắn biết trong tình trạng thiếu hụt thông tin, suy nghĩ lung tung cũng chẳng có ích gì.
Thay vì lãng phí thời gian vào việc đó, chi bằng đem ra luyện kiếm.
Vốn dĩ cũng là do không có điều kiện, nếu hắn cũng sở hữu năng lực phó bản giống như Ân Tư, e rằng hắn cũng sẽ đưa ra lựa chọn tương tự.
Sau khi loại bỏ Mã Văn, trong huấn luyện doanh này chỉ còn lại hai mối đe dọa đối với Ân Tư.
Ân Tư định nghĩa mối đe dọa là những tình huống có thể giết chết chính mình.
Những thứ không thể giết chết hắn thì thường không được coi là đe dọa, nhiều nhất chỉ là một loại phiền toái.
Mối đe dọa thứ nhất là —— bị nhiều người vây công.
Song quyền khó địch bốn tay, tuy rằng đối với đám thủ vệ và huấn luyện viên trong doanh, hắn cơ bản đều có thể đạt tới trình độ nhất kiếm nhất sát.
Nhưng cái “nhất kiếm nhất sát” đó là dựa trên tiền đề hắn có đủ không gian né tránh, nhìn chuẩn cơ hội để xuất kiếm cực nhanh.
Nhờ sự quen thuộc với những người khác cùng với sự áp chế về kiếm thuật, hắn mới có thể nhanh chóng hoàn thành quá trình “nhất kiếm nhất sát”.
Nhưng dù nhanh đến đâu cũng cần một khoảng thời gian nhất định, trong quá trình đó nếu hắn bị nhiều người phong tỏa đường né tránh, thì kết cục cơ bản chỉ còn là bị loạn kiếm chém chết.
Đây không phải là dự đoán, mà là chuyện đã từng xảy ra với chính hắn.
Sau khi phát hiện việc thử kiếm với từng người không thể mang lại sự tiến bộ lớn hơn, Ân Tư làm sao có thể kìm nén được ý định đấu với nhiều người cùng lúc?
Thậm chí hắn còn rất thích cảm giác chém giết trong tình huống bị vây công, nơi mà bất cứ lúc nào cũng có thể bị chém chết.
Mỗi lần nhìn thấy chính mình lao vào đám đông chém giết, hắn đều cảm thấy mình đã điên rồi.
Nhưng cảm giác được giải tỏa dục vọng chém giết thật sự rất sảng khoái.
Đáng tiếc là lần nào cũng kết thúc bằng việc chính mình bị chém chết, điều này làm hắn cảm thấy không thoải mái cho lắm.
Vì vậy, mục tiêu rèn luyện trước mắt của hắn chính là: sát xuyên huấn luyện doanh.
Mối đe dọa thứ hai chính là —— huấn luyện viên.
Hiện tại, trong toàn bộ huấn luyện doanh, người duy nhất có thể hình thành sự áp chế toàn diện đối với hắn trong các trận đấu đơn chính là huấn luyện viên.
Sự chênh lệch về tố chất cơ thể khiến mỗi lần khiêu chiến huấn luyện viên, kết quả của hắn đều là cái chết.
Mà hiện tại, đối tượng hắn muốn tìm để luyện kiếm trong phó bản chính là huấn luyện viên.
Từ rất lâu trước đây, Ân Tư đã biết rằng việc chỉ đơn thuần bắt nạt kẻ yếu là không thể giúp bản thân tiến bộ.
Chỉ có không ngừng khiêu chiến cường địch, khiêu chiến giới hạn của bản thân, mới có thể khiến mình không ngừng tiến bộ.
Ân Tư vẫn luôn làm như vậy, sở hữu phó bản, hắn lấy sinh mệnh làm đá mài, lấy nỗ lực làm nhiên liệu, không ngừng rèn giũa thanh trường kiếm mang tên mục tiêu.
Sau khi hành hạ đến chết Alger trong phó bản vào chiều hôm qua, hắn vẫn chưa tìm được điều mình muốn hiểu.
Vì vậy, lần này hắn đặt mục tiêu lên người có thể chất mạnh nhất huấn luyện doanh.
Hơn nữa, ban đầu cũng chính huấn luyện viên là người đã truyền đạt cho hắn khái niệm về “khuynh hướng kiếm thuật” và “phong cách kiếm thuật”.
Điều đó chứng tỏ huấn luyện viên chắc chắn có hiểu biết nhất định về cái gọi là “phong cách kiếm thuật”.
Nếu không, ông ta đã không nói ra câu “Diễn sinh từ phong cách của ta, là có thể bước vào cánh cửa kiếm đạo, đạt tới cảnh giới kiếm thuật đầu tiên”.
Tuy nhiên, muốn biết “phong cách kiếm thuật” là gì từ miệng huấn luyện viên là điều cơ bản không thể.
Cho nên hắn chỉ có thể tự mình lĩnh hội từ “kiếm” của huấn luyện viên.
Hiện tại hắn đã có đủ thực lực để đứng trước mặt huấn luyện viên, có tư cách để tự mình tìm kiếm đáp án.
Sau khi thẩm tra vào tối qua, hắn vẫn luôn tìm huấn luyện viên trong phó bản để thử kiếm.
Cảnh tượng biến hóa.
Thân ảnh Ân Tư xuất hiện trong bóng tối của tòa nhà bên ngoài nhà kho.
Lúc này trăng sáng tròn đầy, ánh trăng như nước, nhưng bóng tối vẫn là chủ đề vĩnh hằng của đêm đen.
Hiện tại chính là thời điểm hắn vừa lấy được trường kiếm từ nhà kho và tiềm hành ra ngoài, hắn cần xuất phát từ đây, nhanh chóng đuổi tới một căn phòng ở phía nam huấn luyện doanh.
Đó là nơi huấn luyện viên nghỉ ngơi đêm nay.
Hắn cũng đã mất một khoảng thời gian mới xác định được vị trí của huấn luyện viên.
Tuy không biết vì sao huấn luyện viên không ngủ ở phòng mình mà lại chạy đến căn nhà nhỏ phía nam nghỉ ngơi?
Nhưng hắn không cần biết điều đó, hắn chỉ cần giết tới nơi đó là được.
……
Vì khoảng cách không xa, nên Ân Tư rất nhanh đã tới được căn nhà nhỏ phía nam nơi huấn luyện viên đang ở.
Căn phòng nhỏ không lớn, chỉ tương đương với ký túc xá của họ, hoàn toàn không thể so sánh với nơi ở của Mã Văn.
Lúc này, trước cửa phòng đang đứng hai tên thủ vệ, họ là những người được phân công canh gác cho Huấn luyện viên.
Đương nhiên, tác dụng chính của họ không phải là bảo vệ Huấn luyện viên, mà là để kịp thời thực hiện hoặc truyền đạt mệnh lệnh khi ông ta cần.
Thế nhưng, dù đều là tầng lớp quản lý của doanh trại, trước cửa phòng Mã Văn lại không có thủ vệ trực ban.
Không biết là do địa vị của Mã Văn không đủ, hay vì hắn không muốn người khác nhìn trộm thực nghiệm của mình nên mới không sắp xếp người canh gác?
Nhưng người chết như đèn tắt, dù hắn có ý định gì đi chăng nữa thì giờ cũng chẳng còn quan trọng.
Vì trước đó từng có “giao lưu”, nên Ân Tư không mấy để tâm đến hai tên thủ vệ này.
Hiện tại, hắn chỉ muốn giết chúng để tạo ra một không gian đấu tay đôi với Huấn luyện viên.
Vì thế, Ân Tư cầm trường kiếm, từ trong bóng đêm nhanh chóng lao về phía một trong hai tên thủ vệ.
“Ai!?”
Nhìn thấy bóng dáng Ân Tư lao tới, hai tên thủ vệ lớn tiếng chất vấn, đồng thời vội vàng rút kiếm ứng phó.
Tuy nhiên, tốc độ của Ân Tư rất nhanh, khi chúng vừa cầm kiếm vào tư thế thì hắn đã áp sát một tên.
Khoảng cách này chính là tầm công kích của trường kiếm.
Ân Tư nhắm chuẩn sơ hở của tên thủ vệ đang vội vàng thủ thế, trường kiếm đâm thẳng, xuyên thủng yết hầu hắn, sau đó vung sang phải, cổ tên thủ vệ đã đứt hơn phân nửa.
Giải quyết xong một tên, Ân Tư thu kiếm, đồng thời né tránh nhát chém phẫn nộ của tên còn lại.
Một nhát chém nghiêng từ dưới lên trúng vào cánh tay thủ vệ, nhân lúc hắn đau đớn mà lơi lỏng phòng thủ, Ân Tư lao tới, bước tới đâm thẳng, trường kiếm xuyên thủng trái tim hắn.
Rút kiếm, tay phải vung lên, hất văng máu dính trên lưỡi kiếm.
Những giọt máu văng ra phản chiếu ánh trăng nhạt nhòa, rồi rơi xuống đất, bắn lên những hạt bụi nhỏ.
Giống như sinh mệnh yếu ớt của hai tên thủ vệ vừa kết thúc vào lúc này.
Xử lý xong thủ vệ, Ân Tư thuận thế lùi lại vài bước, vừa tránh xa vũng máu, vừa chờ đợi nhân vật chính xuất hiện.
Động tĩnh vừa rồi đủ để kinh động Huấn luyện viên, hắn không cần phải “lịch sự” gõ cửa nữa.
Hay nói đúng hơn, hành động vừa rồi chính là cách hắn “gõ cửa”.
“Phanh.”
Cửa phòng nhỏ bị mở tung.
Dưới ánh trăng, bóng dáng Huấn luyện viên xuất hiện nơi cửa.
Ông ta nhìn hai cái xác thủ vệ dưới đất, rồi nhìn Ân Tư đang đứng cách đó không xa, không nói lời nào, chỉ là ánh mắt nhìn về phía Ân Tư trở nên lạnh lẽo hơn.
“Rút kiếm đi!”
Ân Tư lên tiếng trước, đó cũng là câu duy nhất hắn muốn nói, hắn không muốn lãng phí thời gian vào những lời tán gẫu vô nghĩa.
Mà vừa hay, tâm trạng Huấn luyện viên lúc này cũng chẳng muốn nói chuyện, ông ta chỉ muốn rút kiếm chém chết tên hung đồ ngạo mạn trước mắt.
Cả hai đều không có ý định mở lời thêm, vì thế trận quyết đấu đã định sẵn kết cục này bắt đầu sau một hồi đếm ngược ngắn ngủi.
Huấn luyện viên dùng lực hai chân lao tới, áp sát Ân Tư như một cơn gió mạnh, rồi nhanh chóng rút kiếm chém ngang, nhắm thẳng vào cổ Ân Tư.
Ân Tư lùi lại né tránh, đồng thời đâm kiếm về phía ngực Huấn luyện viên.
Huấn luyện viên nghiêng người né, ngay sau đó chém nghiêng từ phải sang trái, ý đồ chém Ân Tư làm đôi từ vai xuống bụng.
Ân Tư đương nhiên không cho phép điều đó xảy ra, hắn né người, đồng thời vung kiếm chặn lại, hòng làm chệch hướng công kích của đối phương.
“Đang.”
Hai thanh kiếm va chạm.
Vì chênh lệch lực lượng, Ân Tư bị chấn động đến mức liên tục lùi lại phía sau.
Nhưng trong lúc lùi, hắn nhanh chóng ổn định trọng tâm, dùng chân đạp mạnh xuống đất để triệt tiêu lực từ nhát chém của Huấn luyện viên.
Sau khi để lại vài dấu chân sâu trên mặt đất, Ân Tư mới dừng lại được.
Thừa cơ hội này, Huấn luyện viên lại tấn công, thanh kiếm sắc bén chém về phía Ân Tư khi hắn chưa kịp đứng vững.
Luôn dõi theo Huấn luyện viên, Ân Tư thấy nhát chém ập đến, vội vàng lăn sang phải để né tránh.
Tuy nhiên, cú lăn vội vã không hoàn toàn tránh được nhát chém.
Đùi trái của hắn vẫn bị một kiếm cắt trúng.
Máu tươi văng ra, kèm theo một mảng thịt rơi xuống đất.
Nỗi đau từ vết thương ở đùi khiến Ân Tư nhíu mày, hàm răng đang nghiến chặt lại càng thêm siết mạnh.
Nhưng sau khi lăn người, hắn vẫn nhanh chóng vào tư thế phòng thủ, đỡ lấy nhát chém tiếp theo của Huấn luyện viên.
Dù hậu quả là Ân Tư lại bị chấn lùi, mà mỗi bước lùi lại là một lần vết thương bị tổn hại.
Máu từ đùi trái chảy ra ngày càng nhiều, mỗi bước chân đều như đang ép máu trong cơ thể hắn ra ngoài.
Ân Tư đau đớn, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Huấn luyện viên.
Nhìn chằm chằm đối thủ là kỹ năng cơ bản nhất của quyết đấu.
Nếu không nhìn rõ công kích của địch, không thể phân tích điểm rơi của đòn đánh, thì làm sao nói đến chuyện né tránh hay ngăn chặn?
Như vậy thì khác gì đứng yên cho kẻ địch chém cổ?
Tiếp đó, Ân Tư rơi vào vòng lặp bị ép phải dùng kiếm đỡ đòn, bị đẩy lùi, rồi bị thương.
Sau vài hiệp, hắn không thể kiên trì nổi, cuối cùng bị Huấn luyện viên đâm thủng yết hầu rồi chém đứt cổ.
Giống hệt như những gì Ân Tư đã làm với tên thủ vệ lúc đầu.
……
Tầm mắt từ bóng tối chuyển sang một màu trắng xóa, Ân Tư biết mình đã trở lại không gian trắng.
Điều này cũng có nghĩa là hắn đã chết, lại một lần nữa chết dưới kiếm của Huấn luyện viên.
Sau khi bình tâm lại sau cảm giác tử vong, Ân Tư lại bước vào phó bản.
Giống như trước, hắn cầm kiếm đi đến căn phòng nhỏ phía nam, giết chết hai tên thủ vệ.
Đợi Huấn luyện viên bước ra, Ân Tư trực tiếp tấn công.
Lần này Ân Tư không nói gì, câu nói trước đó chỉ là khẩu hiệu bắt đầu quy trình luyện kiếm trong phó bản.
Đối mặt với đòn tấn công của Ân Tư, Huấn luyện viên đương nhiên cũng không nương tay mà phản kích.
Rất nhanh, Ân Tư lại nhận lấy kết cục như vòng trước.
Thời gian trong thực tại dần trôi qua, Ân Tư trong phó bản cũng không ngừng tử vong.
Trải nghiệm cái chết rất đau đớn, nhưng hắn đã quen.
Tuy nhiên, Ân Tư không chết vô ích, trong những trận quyết đấu không ngừng nghỉ với Huấn luyện viên, thời gian hắn có thể kiên trì ngày càng dài hơn.
Nhìn thấy sự tiến bộ của bản thân, Ân Tư càng thêm kiên định với hành động của mình, tin rằng mình có thể tìm ra sự thấu hiểu về “phong cách kiếm thuật” trong quá trình trưởng thành liên tục này.
Truyện liên quan
Triệu Hoán Thẻ Bài Hệ Thống
Phế sài... Ngạch, Thiên Đạo thẻ bài thức tỉnh!. Khi đối thủ bóp nát đồng thau tạp cuồng tiếu, nào ...
Ta Có Một Giới, Chư Thiên Vạn Giới Giới!
Chết đột ngột rồi trở thành quản lý viên bãi rác Chư Thiên số 9527.. Một tòa thành phế tích ...
Ngày Cũ Vu Sư: Giải Nghệ Luân Hồi Giả Vĩnh Sinh Chi Lộ
Kẻ luân hồi Lý một tay cầm thẻ đen mở ra cánh cổng vị diện cũ, xuyên không đến thế ...
Tro Tàn Chi Súng
Đây là một ly cocktail kỳ ảo kiểu Victoria pha chế từ quỷ dữ.. . Thêm một muỗng hơi nước, ...
Vạn Giới Thần Chủ: Từ Thôn Hoang Vắng Bắt Đầu Đúc Liền Vĩnh Hằng
Hỗn độn lượng kiếp giáng lâm, chư thiên vạn giới sụp đổ dung hợp, pháp tắc hỗn loạn, vạn tộc ...
Đại Hạ Trấn Yêu Tư, Ta Lấy Yêu Ma Luyện Kim Thân
Võ đạo cực điểm dời non lấp biển, tiên đạo thành thánh hô mưa gọi gió.. Cóc ba tấc nuốt ...