Quyển 1 · Chương 132: Mở màn báo thù (Chỉnh sửa)
Ân Tư bước vào cửa chính, chẳng mấy chốc, một cô gái ăn mặc mát mẻ đã tiến đến trước mặt hắn.
“Hoan nghênh quý khách, ngài có nhu cầu gì cần được đáp ứng không ạ?”
Cô gái mỉm cười hỏi Ân Tư.
“Ta muốn mua một cô hầu gái về ấm giường, nếu là tiểu thư đây thì cũng không tệ.”
Ân Tư cũng cười đáp lại.
“Bản thân tôi là hàng không bán, nhưng nếu khách nhân ra được cái giá xứng đáng, bên này vẫn có thể đáp ứng yêu cầu của ngài.”
Nụ cười của cô gái tiếp tân không hề thay đổi, cô nhanh chóng đáp lời, hiển nhiên tình huống tương tự nàng đã gặp qua không ít.
“Không đùa nữa, Bahrton lão gia đang ở đâu?”
“Ta theo yêu cầu của cấp trên, cố ý tới đây để chọn lựa một nhóm nô lệ phù hợp.”
“Hy vọng có thể sớm được nói chuyện với Bahrton lão gia.”
Ân Tư đột nhiên thay đổi sắc mặt, nghiêm túc nói với cô gái tiếp tân.
“Khách nhân, mời đi lối này!”
Nghe vậy, cô gái tiếp tân biết đây là vị khách lớn không phải tầm mình có thể tiếp đón, vì vậy không dám chậm trễ, lập tức mời Ân Tư tiến vào đại sảnh.
Rất nhanh, xuyên qua một hành lang, Ân Tư dưới sự dẫn dắt của cô gái tiếp tân đã tới một đại sảnh rộng lớn.
Tuy đã qua nửa năm, nhưng ấn tượng của hắn về nơi này vẫn vô cùng sâu sắc.
Đại sảnh này tuy không thể gọi là kim bích huy hoàng, nhưng rường cột chạm trổ, trên tường còn có các loại bích họa, nhìn rất thuận mắt.
Sàn nhà lát gạch men sứ, hơn nữa rõ ràng thường xuyên có người quét dọn, rất sạch sẽ.
Ngoài ra, khắp đại sảnh còn lắp đặt các loại đèn chiếu sáng, khiến nơi này trông rất sáng sủa.
Tổng kết lại, bố cục toàn bộ đại sảnh vô cùng tươi sáng, nhìn qua chẳng giống nơi kinh doanh nô lệ chút nào.
Ngược lại, nó rất giống một câu lạc bộ cao cấp…
Phối hợp cùng vài cô gái ăn mặc mát mẻ, cảm giác lại càng giống hơn.
Vào đến đại sảnh, cô gái tiếp tân sắp xếp cho Ân Tư ngồi xuống một chiếc ghế sô pha, sau đó xin phép: “Tôn quý khách nhân, ngài đợi ở đây một lát, ta đi mời Bahrton lão gia tới ngay.”
“Ừ, đi đi.”
Ân Tư thoải mái tựa người vào chiếc sô pha mềm mại, gật đầu đáp lại.
Được Ân Tư cho phép, cô gái tiếp tân nhanh chóng xoay người rời đi, bước nhanh về phía một góc đại sảnh.
Với thị lực tốt, Ân Tư nhìn thấy nàng đi đến bên cạnh Bahrton, sau đó nói gì đó với ông ta.
Ngay sau đó, hắn thấy Bahrton với dáng người hơi mập mạp, dưới sự dẫn dắt của cô gái tiếp tân, đang ưỡn cái bụng phệ đi về phía mình.
Nhìn bóng dáng quen thuộc đang tiến lại gần, Ân Tư nở nụ cười.
Ý định kiên nhẫn chờ đợi ban đầu, dưới sự kích động trong lòng, đã không còn sót lại chút gì.
Hắn trực tiếp đứng dậy, từng bước một tiến về phía bóng dáng quen thuộc kia.
Thấy Ân Tư đứng dậy đi tới, một tay còn cầm thanh trường kiếm chưa rút vỏ, trong lòng Bahrton đột nhiên dâng lên chút bất an.
Vì thế, ông ta chậm bước chân lại, thần sắc cảnh giác nhìn Ân Tư.
“Bahrton lão gia, ngài khỏe chứ.”
Chú ý tới việc Bahrton giảm tốc độ, nhưng Ân Tư không mấy để tâm, vẫn không nhanh không chậm tiến về phía ông ta, miệng cất tiếng chào hỏi.
Đã đến nước này, hắn không tin Bahrton có thể thoát khỏi lòng bàn tay mình.
Bahrton không nghe rõ tiếng Ân Tư, dù sao ông ta cũng chưa từng để tâm đến một nô lệ như hắn.
Hơn nữa, có lẽ vì cảm thấy lời chào của Ân Tư là thiện ý, thần sắc Bahrton hơi thả lỏng, không dừng bước chân lại.
Rất nhanh, hai người đã gặp nhau…
Lúc này, Bahrton chỉ còn cách Ân Tư một bước chân.
“Keng!”
Không chút do dự, Ân Tư rút trường kiếm, chém thẳng vào cổ Bahrton.
Thanh kiếm nhanh như tia chớp, thậm chí khi Bahrton còn chưa kịp phản ứng, nó đã chém tới cổ ông ta.
Tuy nhiên, bản thân ông ta không phản ứng kịp, nhưng món đồ trên tay ông ta lại phản ứng.
“Đang!”
Một đạo lá chắn ma pháp chặn đứng thanh kiếm của Ân Tư.
Về điều này, hắn tuy có chút kinh ngạc, nhưng sau ví dụ của Mã Văn và Adonis thì cũng không quá bất ngờ, dù sao với tính chất công việc của Bahrton, nếu không tự trang bị phòng hộ cho mình, có lẽ ông ta đã chết dưới tay kẻ nào đó từ lâu rồi.
Đáng tiếc, hiện tại hắn đã không còn là hắn của ngày xưa.
Chỉ là một chiếc 【Nhẫn Hộ Mệnh】 triển khai phòng ngự, đối với hắn mà nói không còn là lá chắn bất khả xâm phạm nữa.
Trong cảm nhận của “Ý chí sát phạt”, hắn dễ dàng “nhìn thấy” lá chắn đặc biệt này được cấu tạo từ những cấu trúc nguyên tố hình đa giác như mặt kính.
Sau khi quan sát thoáng qua, Ân Tư đã tìm ra sơ hở của những cấu trúc nguyên tố này.
Đó chính là các điểm nối và mặt nối giữa chúng.
Rất nhiều… mỗi mặt kính đều có những khe hở như vậy.
Mà những khe hở này cơ bản đều có một đặc điểm, đó là bên trong khe hở có rất ít, thậm chí không có điểm sáng nguyên tố.
Đây cũng là lý do hắn cho rằng đó là sơ hở.
Hắn tiện tay chém bay những lưỡi dao gió và quả cầu lửa mà Bahrton phóng ra từ chiếc nhẫn ma pháp trên tay.
Ân Tư cũng nhìn thấy cấu trúc nguyên tố tương ứng trên những ma pháp công kích này, chỉ là vì chúng di chuyển quá nhanh, hắn tạm thời chưa tìm ra sơ hở.
Lạnh lùng nhìn Bahrton đang hoảng sợ, nhìn đối phương không ngừng phóng ma pháp tấn công mình.
Tuy nhiên, tới tới lui lui cũng chỉ có lưỡi dao gió và quả cầu lửa, điều này khiến hắn lập tức mất hứng thú.
Lúc này, Ân Tư đã tiến vào trạng thái “Ý chí sát phạt”, nên cũng chẳng còn hứng thú đùa giỡn với Bahrton nữa.
Dậm chân, lao tới.
Ân Tư sải bước, trong nháy mắt đã áp sát Bahrton đang định bỏ chạy.
Giơ kiếm, chém thẳng vào mặt nối của lá chắn ma pháp.
Ngay sau đó, thanh kiếm nhanh như gió mạnh tựa như không gặp phải trở ngại nào.
Với cách thức “lách vào chỗ trống”, nó dễ dàng xuyên qua lá chắn ma pháp, chặt đứt cánh tay đang giơ lên phía trước của Bahrton.
“A!”
Bahrton gào thét, bản năng dùng tay còn lại che lấy vết thương cụt tay.
Mà khi cánh tay đeo nhẫn ma pháp bị chặt đứt, ông ta cũng không thể tiếp tục phóng ma pháp được nữa.
Làm ngơ trước tiếng gào thét của Bahrton, Ân Tư thu kiếm, sau đó phát động đâm thẳng.
Thanh trường kiếm sắc bén theo khe hở của lá chắn ma pháp, đâm xuyên qua yết hầu Bahrton, khiến tiếng gào thét của ông ta lập tức im bặt.
Tay phải vừa động, trường kiếm lập tức cắt đứt hơn phân nửa cổ Bahrton.
Thu kiếm.
“Phanh!”
Ân Tư lạnh nhạt nhìn Bahrton với đôi mắt vô thần, mang theo thân hình nặng nề ngã xuống đất.
“Lão gia!”
Đám hộ vệ, tay đấm cùng các cô gái tiếp khách ở đây nhìn thấy thân ảnh Bahrton ngã trong vũng máu, đồng loạt phát ra tiếng kêu sợ hãi.
Chứng kiến cảnh tượng này, có kẻ mang vẻ mặt hoảng sợ lùi xa Ân Tư, cũng có kẻ mang theo phẫn nộ lao về phía hắn.
Mà đối với những kẻ “dũng cảm” này, Ân Tư tự nhiên dành cho họ đãi ngộ xứng đáng.
Để họ xuống dưới bầu bạn với lão gia của mình.
Sau khi Ân Tư giết thêm vài người nữa, tất cả đều không dám tiến lên, họ đồng loạt dùng ánh mắt sợ hãi nhìn kẻ đang sừng sững giữa vũng máu.
Ân Tư quét ánh mắt lạnh băng nhìn khắp đại sảnh, thấp giọng nói: “Đáng tiếc, hiện tại là phó bản, bằng không ta đã trực tiếp huyết tẩy nơi này.”
“Tính… cứ để niềm vui chưa trọn vẹn này lưu lại cho lần sau vậy.”
Tuy không phải ai cũng từng đắc tội hắn, nhưng ai bảo hắn tâm địa tốt, thích nhất là đối xử bình đẳng.
Truyện liên quan
Triệu Hoán Thẻ Bài Hệ Thống
Phế sài... Ngạch, Thiên Đạo thẻ bài thức tỉnh!. Khi đối thủ bóp nát đồng thau tạp cuồng tiếu, nào ...
Ta Có Một Giới, Chư Thiên Vạn Giới Giới!
Chết đột ngột rồi trở thành quản lý viên bãi rác Chư Thiên số 9527.. Một tòa thành phế tích ...
Ngày Cũ Vu Sư: Giải Nghệ Luân Hồi Giả Vĩnh Sinh Chi Lộ
Kẻ luân hồi Lý một tay cầm thẻ đen mở ra cánh cổng vị diện cũ, xuyên không đến thế ...
Tro Tàn Chi Súng
Đây là một ly cocktail kỳ ảo kiểu Victoria pha chế từ quỷ dữ.. . Thêm một muỗng hơi nước, ...
Vạn Giới Thần Chủ: Từ Thôn Hoang Vắng Bắt Đầu Đúc Liền Vĩnh Hằng
Hỗn độn lượng kiếp giáng lâm, chư thiên vạn giới sụp đổ dung hợp, pháp tắc hỗn loạn, vạn tộc ...
Đại Hạ Trấn Yêu Tư, Ta Lấy Yêu Ma Luyện Kim Thân
Võ đạo cực điểm dời non lấp biển, tiên đạo thành thánh hô mưa gọi gió.. Cóc ba tấc nuốt ...