Quyển 1 · Chương 130: Bước tiếp (Chỉnh sửa)
Đương nhiên, câu nói kia tuy rằng nghe rất cao siêu.
Nhưng mọi tiền đề đều nằm ở việc Enzi có thể tự mình giải quyết được "Khế ước" chôn sâu trong não bộ.
Bằng không, nói gì thì nói, làm sao có thể quan trọng bằng tự do?
Đến lúc đó, 【 Nguyên tố Tẩy lễ Dược tề 】 vẫn là thứ cần phải tìm về.
"Heier, nửa đêm không ngủ, ngươi đang làm gì vậy?"
Có lẽ là tiếng múa kiếm của Enzi trong chăn đã đánh thức Temis, cậu nhìn thấy Enzi tay cầm trường kiếm đứng ngẩn ngơ tại chỗ, nghi hoặc hỏi.
"Ta nằm mơ thấy mình trở thành đại cao thủ, bị bừng tỉnh nên theo bản năng cầm kiếm luyện tập một chút."
"Xin lỗi, đã làm phiền giấc ngủ của ngươi."
Enzi hướng Temis tỏ ý xin lỗi.
"Không sao... Bất quá, Heier, nếu ngươi cũng đã tỉnh, ngươi có nguyện ý nghe ta tâm sự một chút không?"
Temis hỏi Enzi.
Nhưng không đợi Enzi trả lời, cậu đã tiếp tục kể lể.
"Từ ngoài thành trở về, ta vẫn luôn suy nghĩ, rốt cuộc làm nhà thám hiểm tốt, hay làm binh lính tốt?"
"Có lẽ là do ta quá mê đắm mị lực của đại nhân Lucrecia, trước đây ta chưa từng nghiêm túc suy nghĩ về sự khác biệt giữa hai bên."
"Cho đến hôm nay, ta mới thực sự nhận ra quân coi giữ của tòa thành này bị người ta ghét bỏ đến mức nào."
"Thảo nào, lúc ta tòng quân, những người bạn kia đều khuyên ta nên cân nhắc kỹ."
"Ta biết nguyên nhân dẫn đến tình trạng này — nhiều năm không làm việc, cộng thêm thói tác oai tác phúc, khiến quân đội trong ấn tượng của dân chúng thành Takka rất tệ... rất tệ."
"Ta vô lực thay đổi hiện trạng này, nhưng ta thực lòng hy vọng có người có thể thay đổi nó."
"Có lẽ đại nhân Lucrecia có thể thay đổi, nàng cũng đang làm như vậy."
"Đáng tiếc... đại nhân Lucrecia là Công chúa Kỵ sĩ, nàng không thể ở lại một tòa thành mãi được."
"Nếu nàng đi rồi... liệu những thay đổi nàng tạo ra có trở về dáng vẻ ban đầu không?"
"Giá như... đại nhân Lucrecia là tướng quân thì tốt biết mấy..."
Temis kể ra nỗi lòng, Enzi lặng lẽ lắng nghe.
Đến cuối câu, giọng cậu dần trầm xuống, đầu cũng chậm rãi rũ xuống.
Dường như cậu cũng biết, khả năng để mong đợi này thành hiện thực là rất nhỏ.
"Dù sao đi nữa, mọi việc đang tiến triển theo hướng tốt đẹp, không phải sao?"
"Có lẽ ngươi cảm thấy mình vô lực thay đổi, nhưng ngươi đã bao giờ nghĩ tới chưa?"
"Trăm ngàn người như ngươi, hàng vạn người như ngươi, tụ hợp lại chính là đại thế."
"Nếu các ngươi đều muốn thay đổi, thì thay đổi nhất định sẽ xảy ra; nếu các ngươi kiên trì với kết quả đó, thì kết quả này chính là tương lai."
"Cho nên, đừng buồn rầu... Hãy chọn con đường ngươi cho là đúng, và kiên trì đi tiếp là được."
"Đi tiếp đi, ngươi sẽ phát hiện ra đồng bạn rất nhiều, ngươi không hề đơn độc bước đi trên con đường nhỏ cô quạnh."
Enzi bình tĩnh nói với Temis.
Temis ngẩng đầu nhìn Enzi, rõ ràng ánh sáng trong ký túc xá rất mờ nhạt, nhưng cậu lại như nhìn thấy ánh sáng trên người Enzi.
"Cảm ơn ngươi, Heier."
Temis nghiêm túc cảm ơn Enzi.
"Không cần khách khí, ta chỉ thuận miệng nói vậy thôi."
"Nếu thực sự giúp ích được cho ngươi, cũng coi như là tích đức cho bản thân."
"Biết đâu Nữ thần Ánh mặt trời thấy ta có đức hạnh tốt, sẽ phù hộ ta sau này bình an, mọi sự thuận lợi."
Enzi nói đùa.
"Ha ha, không ngờ Heier cũng là tín đồ của Nữ thần."
"Nguyện thần phù hộ ngài bình an, mọi sự thuận lợi!"
Temis chắp tay, cầu nguyện cho Enzi.
"Đừng... thế này trịnh trọng quá, cảm giác kỳ kỳ."
"Được rồi, không có gì nữa thì chúng ta đi ngủ sớm đi."
"Trên người ngươi không có thương tích gì, ngày mai vẫn phải đi huấn luyện đúng không?"
Enzi lên tiếng ngăn cản Temis cầu nguyện, nhưng vì nói hơi chậm nên cuối cùng chỉ đành bất đắc dĩ nói.
Nói xong, hắn xoay người nằm xuống giường, tiếp theo hắn còn có chuyện quan trọng cần làm.
Temis nhìn bóng lưng Enzi bằng ánh mắt sâu thẳm, không nói thêm gì nữa, cũng nằm xuống giường.
Đêm nay, cậu có thể ngủ ngon.
……
Trong phó bản, Enzi tùy ý chọn một khoảng thời gian không ai quấy rầy.
Hắn chuẩn bị thử tự mình giải quyết "Khế ước" chôn sâu trong não bộ.
Vì không thể đoán trước hậu quả sẽ xảy ra, nên hắn chọn thử nghiệm trước trong phó bản.
Cảnh tượng thay đổi.
Giữa trưa, ký túc xá.
Đây là thời gian nghỉ trưa.
Trong thực tế, vào giờ này, Enzi thường dành thời gian để phấn đấu trong phó bản.
Hắn mở mắt từ trên giường, ngồi dậy, nhìn quanh, thấy Temis đang ngồi trên giường, vẻ mặt trầm tư.
Bất quá, đó không phải trọng tâm chú ý của Enzi, nhìn lướt qua một cái, hắn liền dời mắt đi.
"Quả nhiên, trong phó bản, ta cũng có thể 'nhìn thấy' nguyên tố."
"Xem ra loại 'tầm nhìn nguyên tố' này là một kỹ năng cảm giác."
"Chỉ là sau khi tấn chức Siêu phàm giả, kỹ năng này đã trở thành bản năng."
"Còn ta, có lẽ đã tấn chức Kỵ sĩ trong phó bản trước, nên tự nhiên học được bản năng này."
Enzi nhìn những điểm sáng nguyên tố trong ký túc xá, thầm đoán.
Giống như đi xe đạp vậy, vì từng học qua nên dù sau này có quên, cũng rất dễ dàng học lại.
Sau khi xác nhận phỏng đoán, Enzi trực tiếp tiến vào trạng thái "Ý chí Sát phạt".
Trong trạng thái này, năng lực cảm giác của hắn sẽ tăng mạnh, dễ dàng phát hiện phản ứng nguyên tố tiềm ẩn trong não bộ hơn.
Theo cảm giác thâm nhập vào cơ thể, tìm đến não bộ, Enzi 'nhìn thấy' khối quang nguyên tố mà hắn đã phát hiện trong phó bản trước.
Quan sát kỹ, hắn có thể thấy các nguyên tố sắp xếp theo một cấu trúc đặc biệt.
Vì chưa từng học ma pháp, nên hắn không hiểu cấu trúc này đại diện cho ý nghĩa gì.
Nhưng ít ra hắn có thể nhận định thứ này chính là "Khế ước" đã tra tấn và giết chết hắn không biết bao nhiêu lần.
Ân Tư tính toán giống như việc khống chế nguyên tố trong các phó bản trước, thử điều khiển khối quang điểm nguyên tố kia để phá hủy kết cấu đặc thù của "Khế ước".
Tuy nhiên, toan tính này không thành công, trái lại còn như chọc giận "Khế ước" đó.
Chỉ thấy khối quang điểm nguyên tố với kết cấu đặc thù kia bỗng phát ra một luồng sáng.
Ngay sau đó, Ân Tư lập tức cảm thấy đau nhói, trong chớp mắt đã trở về không gian màu trắng.
"Xem ra muốn giải quyết thứ này, không thể trực tiếp thô bạo hóa giải, bằng không hậu quả chính là phải chịu phản phệ."
Ân Tư đứng trong không gian màu trắng, suy ngẫm.
"Người buộc chuông phải là người tháo chuông, chuyện của nguyên tố có lẽ giao cho nguyên tố giải quyết sẽ tốt hơn."
"Giống như việc phong nguyên tố từng chèn ép không gian sinh tồn của các nguyên tố khác vậy."
"Có lẽ mình có thể thông qua phương thức này để loại bỏ 'Khế ước' ra khỏi não bộ."
Ân Tư nghĩ vậy.
Sau đó, cậu lập tức mở ra phó bản tiếp theo để thực nghiệm ý tưởng này.
Truyện liên quan
Triệu Hoán Thẻ Bài Hệ Thống
Phế sài... Ngạch, Thiên Đạo thẻ bài thức tỉnh!. Khi đối thủ bóp nát đồng thau tạp cuồng tiếu, nào ...
Ta Có Một Giới, Chư Thiên Vạn Giới Giới!
Chết đột ngột rồi trở thành quản lý viên bãi rác Chư Thiên số 9527.. Một tòa thành phế tích ...
Ngày Cũ Vu Sư: Giải Nghệ Luân Hồi Giả Vĩnh Sinh Chi Lộ
Kẻ luân hồi Lý một tay cầm thẻ đen mở ra cánh cổng vị diện cũ, xuyên không đến thế ...
Tro Tàn Chi Súng
Đây là một ly cocktail kỳ ảo kiểu Victoria pha chế từ quỷ dữ.. . Thêm một muỗng hơi nước, ...
Vạn Giới Thần Chủ: Từ Thôn Hoang Vắng Bắt Đầu Đúc Liền Vĩnh Hằng
Hỗn độn lượng kiếp giáng lâm, chư thiên vạn giới sụp đổ dung hợp, pháp tắc hỗn loạn, vạn tộc ...
Đại Hạ Trấn Yêu Tư, Ta Lấy Yêu Ma Luyện Kim Thân
Võ đạo cực điểm dời non lấp biển, tiên đạo thành thánh hô mưa gọi gió.. Cóc ba tấc nuốt ...