Quyển 2 · Chương 105: Rắn độc hai đầu

Ba ngày sau, Mai Niệm lại xuất hiện ở một hướng khác của Song Đầu Độc Nhiêm, nhưng rõ ràng là đã giữ khoảng cách an toàn. Vạn Linh Thú cũng cảm nhận được sự bất thường, một người một thú lén lút rút lui. Sau khi rời đi khoảng mười dặm, Vạn Linh Thú bắt đầu quan sát xung quanh rồi truyền âm: “Nơi này có ảo trận và vây trận do người bố trí, chúng ta muốn thoát ra tất nhiên sẽ kinh động Độc Nhiêm.” Mai Niệm kinh hãi, không ngờ trong Phệ Linh sương mù lại có trận pháp.

Nếu tự mình xông vào, tuy Vạn Linh Thú có thể phá giải trận pháp nhưng không thể làm một cách lặng lẽ. Một khi khiến Song Đầu Độc Nhiêm chú ý, tình thế sẽ vô cùng nguy hiểm. Vạn Linh Thú dẫn Mai Niệm đến cạnh trận pháp, truyền âm: “Ta cần khoảng một nhịp thở để phá trận, nhưng với khoảng cách này, đòn tấn công của Độc Nhiêm sẽ ập đến ngay lập tức. Ngươi có thể ngăn cản không?”

Mai Niệm dù không nhìn thấy Độc Nhiêm nhưng cảm nhận rõ áp lực kinh người từ nó. Mai Niệm thầm nghĩ: “Chỉ có thể đánh cược một phen, bằng không chúng ta sẽ trở thành đồ ăn.” Mai Niệm lấy ra linh khí ‘Hóa Sát’. Đang định ra hiệu cho Vạn Linh Thú hành động, y chợt nghĩ, Hóa Sát có thể dễ dàng phá vỡ phòng ngự của yêu thú hóa hình, nếu chọc giận nó thì hậu quả khôn lường.

Vì thế, Mai Niệm lấy ra pháp khí ‘Ma Uyên’. Pháp khí cùng giai cơ bản không thể phá vỡ phòng ngự của Độc Nhiêm. Chỉ cần không làm nó bị thương, gia hỏa này hẳn sẽ không liều mạng. Tuy tu vi của Mai Niệm khó lòng gây tổn thương cho Độc Nhiêm, nhưng vạn nhất làm nó bị thương, con quái vật đó phát cuồng thì chính là thập tử vô sinh. Dù hiện tại đã là cửu tử nhất sinh, nhưng vẫn phải nắm bắt mọi cơ hội sống sót.

Mai Niệm gật đầu với Vạn Linh Thú, nó vươn móng vuốt bắt đầu vẽ những phù văn phức tạp. Ngay khi linh khí của Vạn Linh Thú tiết lộ, một tiếng rít gào vang lên, thân hình khổng lồ của Song Đầu Độc Nhiêm gần như xuất hiện ngay trước mặt Mai Niệm. Mai Niệm vung đao, một đạo lôi điểu màu trắng khổng lồ lao về phía Song Đầu Độc Nhiêm. Đồng thời, vô số tia điện tụ lại trong tay, 24 thanh lôi mâu xuất hiện phía trước, hình thành một hàng rào chắn, nối liền giữa các lôi mâu là những tia chớp điên cuồng.

Độc Nhiêm thấy con kiến trước mắt dám tấn công mình thì gầm lên giận dữ, phun ra một đạo ô quang lao thẳng về phía Mai Niệm, khiến lôi điểu tan biến ngay lập tức. Độc quang đánh trúng hàng rào lôi mâu, oanh ra một lỗ hổng lớn, những lôi mâu còn lại cũng tiêu tán. Mai Niệm vung đao đỡ đòn.

Vừa tiếp xúc, y đã bị đánh bay, đâm sầm về phía Vạn Linh Thú. Vạn Linh Thú vươn móng vuốt chạm vào Mai Niệm, cả hai biến mất tại chỗ. Khi xuất hiện trở lại, họ đã ở cách trận pháp vài chục mét. Mai Niệm phun ra một ngụm máu tươi rồi bỏ chạy. Song Đầu Độc Nhiêm thấy con mồi thoát đi, tức giận điên cuồng tấn công trận pháp, gầm thét dữ dội khiến cát bụi bay mù mịt, tạo nên từng đợt gợn sóng trên màn chắn. Trong lúc tấn công, một sợi xích kim sắc xuất hiện dưới cổ Song Đầu Độc Nhiêm, sợi xích này chỉ hiện ra khi nó tấn công trận pháp.

Sợi xích xuất hiện kèm theo tiếng kêu thảm thiết và tiếng gầm giận dữ của Độc Nhiêm. Một lúc lâu sau, có lẽ vì biết không thể phá vỡ xiềng xích, hoặc do đã mệt mỏi, nó từ bỏ giằng co, chậm rãi quay lại dưới gốc Tử Kim Dâu Gai Đằng, tiếp tục canh giữ.

Ở một nơi khác, sau khi thoát thân, Mai Niệm vội vàng nuốt các loại đan dược chữa thương, giải độc và hồi phục linh lực. Y tìm một chỗ bắt đầu điều trị, sắc mặt dần khá hơn. Mai Niệm định rời đi, nhưng khi cầm lấy Mặc Uyên, chỉ có chuôi đao nằm trong tay, thân đao đã tan rã trên mặt đất. Mai Niệm dùng chuôi đao vạch nhẹ, thân đao vỡ vụn như bột phấn, chỉ còn lại hình dáng của lưỡi đao.

Mai Niệm nhìn cảnh tượng này, đòn tấn công của Song Đầu Độc Nhiêm quá mạnh, độc tính lại kinh người, chỉ trong chốc lát đã ăn mòn pháp khí tam văn thành đống tro tàn. Dù pháp khí không là gì trước yêu thú hóa hình, nhưng khả năng ăn mòn này vẫn khiến Mai Niệm kinh hãi.

Khi Song Đầu Độc Nhiêm đánh bay Mai Niệm, may mắn là Vạn Linh Thú đã hoàn thành trận pháp và đưa y đi, nếu không chỉ một kích đó thôi cũng đủ lấy mạng y. Dù vậy, Mai Niệm vẫn bị thương nặng. Đan dược chữa thương tam giai nhập bụng chỉ giúp vết thương không chuyển biến xấu, còn độc tính của Độc Nhiêm vẫn không thể bức ra, giải độc đan dường như vô dụng. Ngay từ đầu, Mai Niệm đã dốc toàn lực tấn công hai lần, linh lực còn lại không nhiều, nhưng ngay cả việc ngăn cản Độc Nhiêm một lát cũng không làm được.

Giờ phút này, cảm nhận tiếng gầm gừ từ sâu trong sương mù đã biến mất, Mai Niệm không vội rời đi mà bắt đầu chữa thương. Vạn Linh Thú sau khi thoát ra đã tiến vào Bích Ngọc Linh Hoàn nghỉ ngơi, chỉ để lại câu nói: “Ta cần tĩnh dưỡng một thời gian.”

Sau một hồi, Mai Niệm phun ra một ngụm máu đen. Máu đen rơi xuống đất phát ra tiếng ‘xèo xèo’, ăn mòn mặt đất thành một hố sâu. May mà Mai Niệm từng được hạt sen cải thiện cơ thể, nếu không với khả năng ăn mòn này, y đã chẳng còn lại gì. Độc này tuy không gây tử vong ngay nhưng cứ theo máu ăn mòn cơ thể và cắn nuốt linh lực, vô cùng khó chịu.

Sau khi phun độc huyết, Mai Niệm lại dùng giải độc đan, lần này đã có chuyển biến rõ rệt, độc tố dần được trung hòa. Mai Niệm bắt đầu khôi phục linh lực và vết thương. Do sương mù che khuất, y không biết đã trôi qua bao lâu. Khi tỉnh lại, vết thương đã khá hơn nhiều, y bắt đầu đi ra ngoài và thuận lợi thoát khỏi Phệ Linh sương mù.

Vạn Linh Thú hẳn đã phải cưỡng ép sử dụng truyền tống trận, loại trận pháp tiêu hao linh lực cực lớn này lại còn phải mang theo Mai Niệm, nên sau khi thoát hiểm, tiểu gia hỏa đã kiệt sức. Mai Niệm ra khỏi sương mù, cảm nhận trạng thái của nó. Từ sau khi tỉnh lại lần trước, Mai Niệm đã có thể quan sát tình hình bên trong Bích Ngọc Linh Hoàn. Hiện tại, tiểu gia hỏa đang nằm một bên, cách đó không xa là Cú Tuyết. Không gian bên trong linh hoàn rộng khoảng một chiếc giường lớn, ngăn nắp, hai con vật đang nằm nghỉ.

Cảm nhận hơi thở của tiểu gia hỏa đã ổn định, Mai Niệm yên tâm bay đi. Không lâu sau, y đến một nơi tập trung tu sĩ gọi là Tự Phong Trấn. Nơi này không quá xa Phệ Linh sương mù nên có nhiều tu sĩ đến thu thập độc thảo. Mai Niệm nghỉ lại một đêm, hỏi thăm đường đến Hỏi Thành, sau đó bán một ít độc vật nhị, tam giai, đổi được hơn một ngàn thượng phẩm linh thạch rồi lên đường.

Đồng thời, Mai Niệm phát hiện mình đã ở trong Phệ Linh sương mù tám năm. Y cứ ngỡ chỉ khoảng ba, bốn năm, không ngờ thời gian trôi qua lâu đến vậy. Cũng may lần này có sự giúp đỡ của Vạn Linh Thú Bạch Linh, thu hoạch khá phong phú. Dù ở chỗ Song Đầu Độc Nhiêm không thu được gì mà suýt mất mạng, nhưng giờ điều đó không còn quan trọng nữa. Mình đã bình yên vô sự trở về.

Truyện liên quan