Quyển 2 · Chương 119: Trận phong linh Vĩnh Dạ
Sau khi xác định được phương hướng, Mai Niệm bắt đầu tìm kiếm trung tâm đại trận. Vì không dám bay loạn trên không trung, y chỉ có thể lặn xuống biển. Muốn tìm được trung tâm đại trận, trước hết phải xác định hướng chảy của dòng nước biển. Cứ mỗi sáu canh giờ, thủy triều lại thay đổi một lần, dựa vào sự biến hóa nhỏ bé này, y có thể nắm bắt được quy luật lưu động của nước biển tại Phệ Linh Uyên.
Mai Niệm nghĩ ngay đến đáy biển, vì vậy y tính toán thời gian, ưu tiên bắt đầu cảm ứng dòng chảy từ dưới đáy. Ngày đầu tiên xuống biển vẫn chưa thu hoạch được gì, y tiếp tục thong thả di chuyển từ đáy biển để cảm nhận sự thay đổi của dòng nước. Sau khi thử nghiệm ở hàng trăm vị trí, cuối cùng Mai Niệm cũng phát hiện ra một nơi có dòng nước biến chuyển. Y lấy Hóa Sát ra, vẽ một ký hiệu lên cột phù văn. Một khi đã tìm được nơi dòng nước thay đổi, thời gian tiếp theo chỉ cần xác định vị trí không sai lệch, rồi cứ thế đi theo hướng dòng chảy là được.
Trải qua ba ngày xác nhận, vị trí đó quả thực có dòng nước chảy qua, hơn nữa hoàn toàn khớp với thời gian thủy triều lên xuống mà Mai Niệm đã ghi chép. Đối với Cú Tuyết, con yêu thú biết bay này, Vạn Linh Thú đã thu nó vào trong Bích Ngọc Linh Hoàn. Kể từ khi linh hoàn được giao cho Mai Niệm đeo, Vạn Linh Thú dường như coi Mai Niệm là hang ổ của mình, một cái hang ổ biết di động.
Dưới sự giúp đỡ của Vạn Linh Thú, Mai Niệm thong thả đi theo hướng biến hóa của dòng nước, không dám lơ là chút nào vì sợ mất dấu. Hiện tại, thứ duy nhất có thể chỉ dẫn phương hướng cho họ chính là dòng chảy này. Không biết đã qua bao lâu, vốn dĩ tu sĩ cũng cần phải hít thở, không thể nín thở lâu dưới biển. Thế nhưng Vạn Linh Thú lại một lần nữa khiến Mai Niệm kinh ngạc, gã này vậy mà có thể chuyển hóa nước biển thành khí để hô hấp.
Thấy biểu cảm sửng sốt của Mai Niệm, Vạn Linh Thú nói: “Hóa Linh Chú đó, ta học được rồi.” Mai Niệm tức thì cạn lời. Hóa Linh Chú vô cùng rườm rà, khi còn ở trên hải đảo, Mai Niệm cũng từng quan sát, mỗi đoạn chú ngữ cách nhau khoảng mười mét. Vì thế, những cây cột đứng trên biển tuy cao nhưng đều là các đoạn Hóa Linh Chú lặp lại. Mai Niệm không nhận ra chú ngữ phía trên, cuối cùng đành phải thác ấn vào ngọc giản để sau này nghiên cứu. Không ngờ Hóa Linh Chú còn có thể chuyển hóa nước biển thành không khí, vốn dĩ y còn lo lắng không thể ở lâu dưới biển, giờ thì vấn đề đó không còn là trở ngại nữa.
Không biết đã qua bao lâu, Mai Niệm cảm giác như đã trôi qua hàng ngàn hàng vạn năm. Y cứ thong thả tiến về một hướng giữa lòng biển, nếu không nhờ dòng nước chảy nhẹ, Mai Niệm đã nghi ngờ phương hướng của mình lại sai rồi. Vạn Linh Thú chỉ tay về phía trước, Mai Niệm nhìn theo nhưng chẳng thấy gì. Vạn Linh Thú nói: “Phía trước có ánh sáng, chắc là trung tâm trận pháp hoặc là bên ngoài Phệ Linh Uyên.”
Thấy Vạn Linh Thú vô cùng chắc chắn, Mai Niệm lập tức bơi nhanh về hướng đó. Giờ phút này, nhờ có linh lực gia trì, chẳng mấy chốc Mai Niệm cũng nhìn thấy luồng sáng mà Vạn Linh Thú đã phát hiện. Khi tiến lại gần, y nhận ra trước mắt là một quầng sáng khổng lồ, bên ngoài không thể nhìn thấu bên trong. Phía dưới quả cầu ánh sáng có tám mươi mốt cột đá kết nối với quầng sáng, chính là trung tâm trận pháp mà Mai Niệm vẫn luôn khổ công tìm kiếm, nơi cung cấp linh lực cho Hóa Linh Chú.
Tìm được trung tâm trận pháp rồi, phần còn lại đành trông cậy vào Vạn Linh Thú, vì xuyên qua trận pháp chính là sở trường của nó. Sau khi Vạn Linh Thú đưa Mai Niệm vào trong, y cảm thấy toàn thân như hư thoát. Những ngày tháng lo lắng đề phòng, tinh thần căng thẳng suốt cả hành trình khiến y thực sự mệt mỏi quá sức. Mai Niệm nằm vật xuống đất, chẳng buồn để ý đến cảnh vật xung quanh. Cú Tuyết bay ra khỏi Bích Ngọc Linh Hoàn, nhìn quanh rồi kêu “hồ hồ”.
Vạn Linh Thú cũng mệt không kém, dù sao suốt hành trình nó cũng phải duy trì lớp bao bọc linh lực để cung cấp cho Mai Niệm. Sau khi vào được trận pháp, nó cũng nằm ườn ra giả chết. Mai Niệm không thèm để ý đến tiếng kêu của Cú Tuyết, ở nơi này có chuyện gì xảy ra cũng không đáng ngạc nhiên, dù cho Cửu Chuyển Thông Huyền Thảo đứng đầu bảng linh vật có xuất hiện ở đây y cũng thấy bình thường. Giờ phút này y chẳng muốn làm gì cả, chỉ muốn nghỉ ngơi, bởi cảm giác bất lực trong vùng biển đen tối kia thật quá khó chịu. Nghĩ ngợi một hồi, y dần chìm vào giấc ngủ.
Một lúc lâu sau, Mai Niệm từ từ tỉnh giấc. Giấc ngủ này vô cùng thoải mái, dù ở trên hải đảo hình thành từ cột đá y cũng thường xuyên ngủ, nhưng chưa bao giờ thấy sảng khoái như lần này. Dù sao thì khi đến được đây, tảng đá đè nặng trong lòng cũng đã trút bỏ được hơn phân nửa. Y bất chợt đứng dậy, phát hiện Vạn Linh Thú và Cú Tuyết không có ở quanh đây. Nhìn ra xung quanh, y thấy quầng sáng này không có vật chiếu sáng nào, nhưng vẫn sáng như ban ngày.
Vạn Linh Thú lúc này bay trở về, thấy Mai Niệm đang quan sát quầng sáng liền nói: “Tỉnh rồi à? Nơi này hấp thụ tất cả ánh sáng trong phạm vi đại trận bao phủ, nhưng qua sự vặn xoắn của quầng sáng, ánh sáng ở đây giống như bên ngoài, không quá chói mắt. Nếu toàn bộ ánh sáng hội tụ về đây mà không qua vặn xoắn, thì độ sáng đó không phải ai cũng chịu nổi.”
Mai Niệm lẩm bẩm: “Vậy đây chính là trung tâm trận pháp của Phệ Linh Uyên.”
Vạn Linh Thú đáp: “Đúng vậy, ta vừa xem qua, Phệ Linh Uyên này chính là một đại trận, mắt trận nằm ở đây. Ta và Cú Tuyết vừa dạo quanh một vòng, không có gì nguy hiểm cả.” Vừa nói, nó vừa dẫn Mai Niệm bay về phía trung tâm quầng sáng. Mai Niệm cảm nhận được luồng linh lực đã lâu không thấy nay xuất hiện trở lại, nỗi lo âu tan biến, y đi theo Vạn Linh Thú hướng về phía trung tâm.
Khi Mai Niệm đi vào giữa trận, y thấy một tòa đại điện, chính giữa đại điện có một thạch đài, trên đài đặt một cái trận bàn nhỏ. Bên trên viết “Vĩnh Dạ Phong Linh Trận”, bên cạnh còn có phần giới thiệu trận pháp. Mai Niệm nhìn Vạn Linh Thú, thảo nào gã này không nói đây là trận gì mà chỉ kéo y bay tới đây, hóa ra là vì nó không biết chữ. Vạn Linh Thú quay đầu sang hướng khác, không dám đối diện với Mai Niệm.
Mai Niệm cười nói: “Cái này gọi là Vĩnh Dạ Phong Linh Trận. Trận này đang ở trạng thái kích hoạt, trận bàn này chính là mắt trận. Ngươi xem, bên ngoài trận bàn toàn là màu đen, chỉ có trung tâm là một điểm sáng cực nhỏ, chúng ta đang ở ngay tại điểm sáng đó. Còn tám mươi mốt đường nối từ điểm sáng, mắt thường khó mà thấy được, nhưng có thể nhìn thấy tám mươi mốt đường dao động linh lực đang không ngừng cung cấp cho điểm sáng trung tâm. Điều này hoàn toàn tương ứng với tám mươi mốt cột đá mà ta phát hiện bên ngoài.”
Mai Niệm nhìn Vạn Linh Thú, tỉ mỉ giải thích cho nó về trận pháp và phần giới thiệu. Mai Niệm đột nhiên hỏi: “Cú Tuyết đâu? Ta nhớ lúc ta ngủ, con đó còn vui vẻ lắm mà, giờ đi đâu rồi?”
Thấy Mai Niệm hỏi, Vạn Linh Thú nói: “Đi theo ta.” Nói rồi nó dẫn Mai Niệm bay ra khỏi đại điện. Đến một nơi trông giống như vườn linh thực, Mai Niệm thấy Cú Tuyết đang nằm bất động ở đó. Mai Niệm lấy làm lạ, loài chim bay không phải thích đứng ngủ hoặc tu hành sao? Nằm xuống chẳng phải là lạnh lắm à?
Mai Niệm vội vàng tiến lại gần, nói: “Xong rồi, con này sao thế kia, ăn nhầm cái gì à?” Nghe thấy tiếng Mai Niệm, Cú Tuyết giật mình, lật đật đứng dậy nhìn y. Mai Niệm đá một cước vào người Cú Tuyết, giận dữ nói: “Mẹ kiếp, mày không có việc gì thì nằm đó làm gì hả! Lão tử tưởng mày chết rồi chứ, khốn thật.”
Cú Tuyết bị đá bay đi nhưng không hề tức giận, nó tung tăng bay trở lại. Nó cảm nhận được sự lo lắng và thiện ý của Mai Niệm nên đương nhiên sẽ không giận y. Nhận thức nhau bao nhiêu năm, con người Mai Niệm này vẫn khá tốt, đi theo hắn, nó không biết đã nhận được bao nhiêu lợi ích, lại còn được quen biết đại lão như Vạn Linh Thú. Bị đá thì cứ bị đá thôi, dù sao nó cũng coi như da dày thịt béo, lần này cũng chẳng đau ngứa gì. Đó là suy nghĩ trong lòng Cú Tuyết.
Truyện liên quan
Một Tấc Vuông Tiên Vực
Mười tuổi, thiếu niên sơn thôn Cố Trần vì cứu cha lên núi hái thuốc, vô tình có được Càn ...
Càn Khôn Thiên Đế
Kiếm Tiên Lý Khanh Duyên khéo léo gặp cơ duyên, sở hữu long mạch hiếm có thế gian.. Tin tức ...
Hắc Đàm Thuần Dương Tử Sách Mới
Tác phẩm mới ra mắt, kính mời quý độc giả thưởng thức, mong mọi người sẽ yêu thích. Sự ủng ...
Siêu Phàm Thế Giới
Thiếu niên Giang Vân từ Địa Cầu bước vào thế giới siêu phàm bí ẩn, nắm giữ sức mạnh phi ...
Vô Tẫn Diệu Môn
Thiên tài tề tụ, Thánh tử giáng lâm, sư huynh sư tỷ ai nấy đều rạng rỡ hào quang.. Thiếu ...
Hỗn Độn Tinh Mông Chi Dị Giới Xâm Lấn
Tu chân giới cùng khoa học kỹ thuật kết minh, bùng nổ chiến tranh xuyên không gian.. 64 vị Hồng ...