Quyển 1 · Chương 153: Cục diện tất yếu phải chết

Bên ngoài Tháp Thiên, quảng trường Lối Vào Đầu Tiên. Người đông như kiến, hàng triệu người chen chúc nhau, đen kịt như nồi cháo sôi sùng sục. Bỗng nhiên——

“Ôi cha!” Có người thét lên.

Mọi người cùng ngước nhìn lên.

Bức tường ngoài Tháp Thiên bừng sáng, hiện lên tấm màn ánh sáng khổng lồ.

[Người Chinh Phục Hiện Tại]

[Lớp Hiện Tại: 20 tầng]

[Trạng Thái: Đã vượt qua]

[Thời Gian: 20 giây]

Quảng trường im bặt trong khoảnh khắc.

Rồi——

“20 giây?! 20 tầng trong 20 giây?!”

“Cái quái gì đây, người hay ma?!”

“Kỷ lục nhanh nhất vượt qua 20 tầng là bao nhiêu nhỉ?”

“Hai phút! Thiên Tinh của Thánh Quang Tinh, hai phút ba giây!”

“20 giây? Nhanh gấp sáu lần kỷ lục?!”

“Vẫn chưa ra! Anh ta vẫn chưa ra! Màn hình vẫn hiển thị anh ta đang trong tháp!”

Mọi người đều dán mắt vào màn hình.

[Người Chinh Phục Hiện Tại]

[Lớp Hiện Tại: 20 tầng]

[Trạng Thái: Đã vượt qua]

[Đang chờ——]

“Đang chờ? Anh ta đang chờ gì?”

Vừa dứt lời, màn hình bỗng nhảy vọt!

[Người Chinh Phục Hiện Tại]

[Lớp Hiện Tại: 21 tầng]

[Trạng Thái: Đang chiến đấu]

“21 tầng! Anh ta tiến vào tầng 21 rồi!”

“Có phải anh ta có vật phẩm vượt tầng liên tục không?”

“Mấy lời! Không có vật phẩm vượt tầng liên tục thì làm sao vào được hai tầng liên tiếp!”

“Các cậu nghĩ đây có phải là Dã Ảnh không? Thời gian vượt tầng 20 là 20 giây, lại còn có Thẻ Thiên Thông.”

“Rất có thể là anh ta, nhưng chưa thể khẳng định. Nếu là Dã Ảnh, anh ta ít nhất có thể vượt qua tầng 24, một khi lên tới tầng 24 thì về cơ bản có thể khẳng định là anh ta rồi.”

“Phân tích của cậu hợp lý đấy.”

Lúc này, Thánh Huyền cùng mọi người cũng chú ý đến nơi này.

Thánh Huyền dán mắt vào màn hình, đồng tử thu nhỏ lại.

20 giây. 20 tầng.

Tinh Dao đứng bên cạnh, mắt cũng nhìn chằm chằm vào màn hình, giọng nói hạ thấp: “Có phải anh ấy không?”

Thánh Huyền không trả lời.

Hỗn Độn Cuồng dập tắt điếu thuốc, nở một nụ cười: “Thú vị thật. Thật là thú vị.”

Thánh Huyền im lặng ba giây, rồi lên tiếng, giọng trầm xuống.

“Rất có thể.”

Tinh Dao quay đầu nhìn anh: “Chỉ vì 20 giây?”

“Chỉ vì 20 giây.”

Giọng Thánh Huyền càng trầm hơn. Anh ngừng lại.

“Bây giờ chỉ cần xem anh ta có thể vượt qua liên tục tới tầng 24 không.”

Tinh Dao ánh mắt động đậy: “Nếu anh ta vượt qua được?”

Giọng Thánh Huyền lạnh đi.

“Nếu anh ta có thể lên tới tầng 24, vậy thì nhất định anh ta chính là Dã Ảnh.”

Tinh Dao không nói thêm lời.

Màn hình lại nhảy.

[Lớp Hiện Tại: 21 tầng][Thời Gian: 21 giây]

[Lớp Hiện Tại: 22 tầng][Thời Gian: 19 giây]

[Lớp Hiện Tại: 23 tầng][Thời Gian: 22 giây]

[Lớp Hiện Tại: 24 tầng][Thời Gian: 18 giây]

Quảng trường nổ tung.

“24 tầng rồi! Năm tầng liên tiếp!”

“Mỗi tầng đều phá kỷ lục rồi, anh ta muốn thay đổi hết tất cả kỷ lục hơn 20 tầng thành của mình sao?”

“Chắc chắn là Dã Ảnh rồi, thật ngưỡng mộ anh ta, rõ ràng biết nơi này giăng sẵn thiên la địa võng mà vẫn đến đây chinh phục, lại còn lập thành tích rực rỡ như vậy, như thể hoàn toàn không coi Thánh Quang Tinh ra gì.”

“Này, cẩn thận lời nói đấy!”

“Ờ, đúng rồi, vừa nãy em nóng quá, cảm ơn anh nhắc nhở.”

“Vẫn chưa dừng! Anh ta vẫn chưa dừng! Nhìn màn hình đi, nhìn trạng thái của anh ta, vẫn đang trong trạng thái chờ đợi, nghĩa là anh ta sẽ tiếp tục chinh phục.”

Mọi người lại chú ý tới màn hình trên Tháp Thiên.

[Trạng Thái: Đã vượt qua]

[Đang chờ]

Thánh Huyền đứng ở phía trước quảng trường Lối Vào Đầu Tiên, hai tay khoanh sau lưng.

Mắt anh ta dán chặt vào màn hình ánh sáng khổng lồ trên bức tường ngoài của Tháp Thiên Mệnh. Trên màn hình, dòng chữ vẫn nhấp nháy—【Lớp hiện tại: 24】【Trạng thái: Đã vượt qua】【Đang chờ—】 Đang chờ. Đồng tử của Thánh Huyền từ từ thu hẹp lại. Hai mươi tư tầng. Từ tầng hai mươi trở đi, anh ta đã vượt qua năm tầng liên tiếp. Mỗi tầng mất khoảng hai mươi giây. Mỗi tầng đều phá kỷ lục một cách thảm khốc. Tốc độ ấy, hiệu quả ấy, cách vượt qua áp đảo ấy— không phải là Lang Ảnh thì còn ai nữa?

"Là hắn." Thánh Huyền lên tiếng, giọng trầm xuống, như thể phát ra từ tận đáy địa ngục. Tinh Dao đứng bên cạnh anh, không nói một lời. Cô cũng nhìn chằm chằm vào màn hình ánh sáng ấy, trong đôi mắt lạnh lẽo như những vì sao, có gì đó đang cuộn trào. Không phải kinh ngạc, không phải phẫn nộ, mà là một cảm xúc phức tạp—như thể một thợ săn cuối cùng cũng đã nhìn thấy con mồi, nhưng đồng thời cũng nhận ra rằng con mồi ấy có thể nguy hiểm hơn tưởng tượng.

Hỗn Độn Cuồng dập tắt điếu thuốc, cười toe toét: "Tôi đã nói rồi mà, thằng nhóc này ngông cuồng lắm, cứ chọn cửa mạnh nhất để vào. Cửa đầu tiên, trong mười người chúng ta, mạnh nhất đều tụ tập ở đây, hắn lại chọn vào cửa này. Đó không phải ngông cuồng thì là gì?"

Hắn dừng lại một chút, nụ cười càng rộng hơn: "Nhưng tôi thích điều đó."

Thánh Huyền không thèm đếm xỉa đến hắn. Anh quay người, nhìn về phía trăm vị cao thủ của Ngôi Sao Ánh Sáng phía sau mình.

"Khởi động trận pháp phong tỏa không gian cấp một."

"Dạ!" Trăm người đồng thanh đáp lời.

Họ rút từ trong ngực ra những tấm đĩa trận nhỏ bằng bàn tay, quỳ xuống, đặt lên mặt đất. Ngay khi tấm đĩa chạm đất, những ký tự vàng rực tuôn ra từ bên trong, như sinh vật bò lổm ngổm trên mặt đất. Một đạo, mười đạo, trăm đạo, ngàn đạo—ký tự càng lúc càng nhiều, càng lúc càng dày đặc, lan rộng ra khắp bốn phương tám hướng.

Chỉ trong nháy mắt, toàn bộ mặt đất quảng trường Cửa Vào Thứ Nhất đã phủ kín những ký tự vàng san sát.

Những ký tự ấy nhảy múa, lấp lánh, tỏa sáng. Ánh sáng càng lúc càng chói lòa, cuối cùng hội tụ thành một vòm ánh sáng khổng lồ màu vàng, bao trùm toàn bộ quảng trường. Trên bề mặt vòm ánh sáng, vô số ký tự luân chuyển, như ngàn vạn con mắt đang chớp chớp.

Trận pháp phong tỏa không gian cấp một. Đã kích hoạt.

Thánh Huyền đứng thẳng lên, nhìn về phía vòm ánh sáng ấy, khóe môi khẽ cong lên.

"Hắn không thể chạy thoát được nữa."

Anh rút ra Viên Thông Tinh, ấn nhẹ.

"Mọi người ở chín cửa vào còn lại, rút lui ngay lập tức. Phong tỏa Cửa Vào Thứ Nhất."

Từ đầu kia của Viên Thông Tinh vọng lại một giọng nói: "Dạ!"

"Thêm nữa." Giọng Thánh Huyền càng lạnh hơn. "Đuổi toàn bộ những người không liên quan trên quảng trường ra khỏi phạm vi một ngàn mét. Không được bỏ sót một ai."

"Dạ!"

Viên Thông Tinh tắt ngúm. Thánh Huyền cất nó vào, quay người, nhìn về phía màn hình ánh sáng trên bức tường ngoài của Tháp Thiên Mệnh.

Trên màn hình, dòng chữ lại nhấp nháy—【Lớp hiện tại: 25】【Trạng thái: Đang chiến đấu】

"Đã hai mươi lăm tầng rồi." Tinh Dao lên tiếng, giọng rất nhẹ.

"Ừ."

"Hắn có thể tiếp tục lên nữa không?"

Thánh Huyền không trả lời. Anh không biết. Theo phỏng đoán của mình, Thẻ Thông Thiên của Lang Ảnh tối đa chỉ có thể liên tục vượt qua hai mươi lăm tầng. Bây giờ đã hai mươi lăm tầng rồi, liệu hắn có thể tiếp tục hay không, Thánh Huyền không chắc. Nhưng anh biết một điều—bất kể Lang Ảnh vượt qua bao nhiêu tầng, khi hắn bước ra khỏi đây, đó sẽ là ngày tận số của hắn.

Quảng trường bắt đầu dọn dẹp. Những cao thủ của Mười Ngôi Sao như đang dồn đàn gia súc, xua đuổi đám đông người đang xem ra xa.

"Đi đi đi! Lùi về phía sau một ngàn mét!"

"Đừng nhìn nữa! Đi ngay!"

"Ai không đi, đừng trách chúng tôi không nể!"

Có người không chịu rời đi, muốn ở lại xem cho đã, bị một cái tát văng ra, hai chiếc răng bay vèo ra, máu bắn tung tóe.

Không ai dám nói thêm lời nào nữa. Hàng triệu người, như sóng triều rút lui. Họ lùi về phía sau một ngàn mét, bị một đường ranh giới cảnh báo chặn lại. Ranh giới ấy do người của Ngôi Sao Ánh Sáng giăng ra, màu vàng, dưới ánh bình minh lấp lánh ánh lạnh.

Phía sau ranh giới, đen nghịt toàn người. Có người nhón chân nhìn vào trong, có người rút điện thoại chụp ảnh, có người thì thì thầm nhỏ nhẹ—

"Thế là sắp động thật sự rồi."

"Nói chi cho mất công, Lang Ảnh ở trong tháp, bước ra là chết."

"Cậu nghĩ hắn có thể đánh bại cấp 190 không?"

"Cấp 20 đánh cấp 190, cậu bị điên à?"

"Cũng... đúng."

"Thôi im đi, cứ xem đi."

Bên ngoài ranh giới cảnh báo, đám đông người càng tụ càng đông. Hàng triệu người chen chúc nhau, như đàn gà bị nhốt trong lồng.

Bên trong ranh giới cảnh báo, quảng trường Cửa Vào Thứ Nhất. Những người ở chín cửa vào còn lại đã rút lui hết. Mỗi ngôi sao một trăm cao thủ, mười ngôi sao là một ngàn cao thủ, tất cả đều đứng trên quảng trường.

Một ngàn người có cấp độ trên trăm. Mười người có cấp độ trên một trăm chín mươi. Chiến giáp vàng, chiến giáp bạc trắng, chiến giáp xám trắng, màn sương đen ngòm, xoáy nước đỏ máu— đủ mọi màu sắc, đủ mọi hơi thở, trộn lẫn vào nhau như nồi thuốc độc đang sôi sùng sục.

Thánh Huyền đứng ở phía trước cùng. Tinh Dao đứng bên trái anh. Thái Hư đứng bên phải. Những màn sương đen ngòm của Ám Uyên Tinh cuồn cuộn phía sau lưng Thánh Huyền. Hỗn Độn Cuồng dựa vào cột, ngậm một điếu thuốc. Năm người còn lại từ năm hành tinh khác đứng hai bên. Tất cả mọi người đều dán mắt vào tấm màn sáng trên bức tường ngoài của Thông Thiên Tháp. Trên màn sáng, những con số vẫn nhảy múa.

[Lớp hiện tại: 26]

[Trạng thái: Đang chiến đấu]

"Hai mươi sáu lớp rồi," Tinh Dao nói.

Thánh Huyền không đáp lời.

[Lớp hiện tại: 27]

[Trạng thái: Đang chiến đấu]

"Hai mươi bảy,"

Vẫn không nói gì.

[Lớp hiện tại: 28]

[Trạng thái: Đang chiến đấu]

"Hai mươi tám,"

Bàn tay Thánh Huyền siết chặt lại.

[Lớp hiện tại: 29]

[Trạng thái: Đang chiến đấu]

"Hai mươi chín," giọng Tinh Dao đã hơi biến đổi.

Thánh Huyền vẫn im lặng. Đôi mắt anh dán chặt vào tấm màn sáng, đồng tử phản chiếu dòng chữ ấy—

[Lớp hiện tại: 29]

[Trạng thái: Đang chiến đấu]

Hai mươi giây sau——

[Lớp hiện tại: 29]

[Trạng thái: Đã thông quan]

Quảng trường chìm vào im lặng. Không phải "im lặng trong khoảnh khắc", không phải "im lặng đến chết người". Mà là sự im lặng thật sự, thấm vào tận xương tủy.

Hơn một ngàn cao thủ, không một ai lên tiếng. Tất cả đều nhìn chằm chằm vào tấm màn sáng, nhìn dòng chữ ấy.

Hai mươi chín lớp. Liên tục vượt mười lớp. Mỗi lớp mất khoảng hai mươi giây. Nhanh hơn kỷ lục cũ vài lần.

Thánh Huyền đứng đó, như một bức tượng đá. Đôi mắt anh nhìn chằm chằm vào dòng chữ, môi anh động đậy, muốn nói gì đó nhưng chẳng thốt nên lời.

Tinh Dao đứng bên cạnh, sắc mặt trắng bệch. Thái Hư nhắm mắt, nhưng bàn tay anh run rẩy. Những màn sương đen ngòm của Ám Uyên Tinh cuồn cuộn dữ dội. Hỗn Độn Cuồng dập tắt điếu thuốc, nụ cười trên mặt anh cũng biến mất.

Im lặng. Sự im lặng chết chóc.

Rồi——

Tấm màn sáng lại nhảy.

[Trạng thái người vượt quan: Đã thông quan, sắp được dịch chuyển ra khỏi tháp]

[Đếm ngược: 10, 9, 8......]

Thánh Huyền đột ngột ngẩng đầu lên.

"Chuẩn bị!"

Giọng anh vang như sấm sét trên quảng trường.

Một ngàn người cùng lúc chuyển động. Tiếng giáp trụ cọ sát, tiếng vũ khí rời khỏi vỏ, tiếng bước chân di chuyển, hòa lẫn vào nhau như nồi cháo sôi sùng sục.

Họ bao vây lấy lối vào Thông Thiên Tháp, dày đặc không chừa một kẽ hở. Ba lớp trong, ba lớp ngoài. Kín như bưng.

Thánh Huyền đứng ở phía trước cùng, cách lối vào chưa đầy mười mét. Tay phải anh giơ lên, lòng bàn tay tụ tập một luồng ánh sáng vàng. Ánh sáng ấy càng lúc càng chói lọi, chói đến mức đau mắt.

Tinh Dao đứng bên trái anh, hai tay cũng giơ lên, lòng bàn tay tỏa ánh sáng bạc trắng. Thái Hư đứng bên phải, hai tay buông thõng nhưng không gian xung quanh anh đang bị bóp méo.

Ám Uyên Tinh cuồn cuộn phía sau lưng anh, đôi mắt đỏ máu trong màn sương đen ngòm ấy dán chặt vào lối vào.

Hỗn Độn Cuồng đứng bên cạnh, khoanh tay nhưng cơ bắp trên người anh căng cứng như sắt.

Đếm ngược vẫn tiếp tục.

[5, 4, 3......]

Mọi người đều cảm thấy tim đập thình thịch. "Hai... một..." Cánh cổng ánh sáng đột nhiên bừng sáng. Một bóng người từ bên trong bước ra.

Truyện liên quan