Quyển 1 · Chương 28: Tìm được một nơi tốt

Cát Ân vui tươi hớn hở nhìn Mai Lâm, không hổ là người của gia tộc thần tượng của mình, chính là khẳng khái hào phóng như vậy. Hắn nói với đám học đệ học muội của mình: “Từng đứa thất thần cái gì, còn không mau cảm ơn Mai Lâm học đệ. Giúp Mai Lâm học đệ sát gà còn có thể kiếm được một khoản tiền, lúc ta còn năm nhất làm gì có chuyện tốt như vậy. Đây chẳng phải là một khoản thu nhập thêm không tồi cho các ngươi sao?”

Đám năm nhất sinh của Ngự Thú học viện nghe Cát Ân nói vậy vội vàng cảm tạ Mai Lâm. Đây là cho bọn họ cơ hội kiếm tiền, năm đồng tiền đối với bọn họ mà nói đã là một ngày tiền tiêu vặt. Sau khi nộp học phí, tiền ăn ở và phí tài liệu, số tiền họ có thể tự chi tiêu mỗi ngày cũng chỉ khoảng năm đồng tiền.

“Sau núi Ngự Thú học viện chúng ta có một nhánh của Phỉ Thúy Hà. Ngự Thú học viện chúng ta lợi dụng vùng hạ du của con sông này để xử lý không ít phế liệu từ ma thú.”

Mai Lâm nghe Cát Ân nói xong liền hỏi: “Vậy chúng ta phải xuống hạ du để sát gà sao?”

“Tất nhiên là không phải. Chúng ta đi thượng du, nơi đó hoàn cảnh tốt, cũng không có mùi lạ.”

Cát Ân nói xong liền dẫn Mai Lâm cùng đám học đệ học muội đi về phía sau núi.

Ánh mặt trời xuyên qua tán cây, loang lổ rơi xuống con đường uốn lượn, tạo thành từng mảng quầng sáng vàng óng. Trong không khí tràn ngập hương thông tươi mát cùng hơi thở của đất bùn, khiến Mai Lâm không tự chủ được hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tẩy lễ của thiên nhiên. Hắn có thể cảm nhận được ma lực nhỏ bé xung quanh, đúng là một nơi tốt.

Đi chưa đầy mười phút, họ đã nhìn thấy một khoảng đất trống rộng rãi, một dòng suối trong vắt uốn lượn chảy xuôi, tiếng nước róc rách cùng tiếng côn trùng thỉnh thoảng vang lên. Mai Lâm liếc mắt một cái đã ưng ý nơi này.

“Cát Ân học trưởng, nơi này cũng thuộc về Ngự Thú học viện sao?” Mai Lâm mở lời hỏi.

“Cũng không phải. Tuy nói Ngự Thú học viện sử dụng khu vực sau núi, nhưng thực ra sau núi là khu vực công cộng. Nơi này quá hẻo lánh, bản thân Ngự Thú học viện chúng ta đã cách chủ giáo khu rất xa, nơi này còn xa hơn nữa, nên tự nhiên chẳng mấy ai chịu đến đây.”

Cát Ân nói xong liền dẫn đám học đệ học muội bắt đầu xử lý hai trăm con gà ở bờ sông.

Mai Lâm nghe vậy, ánh mắt khẽ sáng lên: “Nói cách khác, ai đến nơi này cũng được? Ở đây cũng có thể ở lại?”

“Ở lại? Ừm, ngươi nói cũng không sai. Nhưng ngoài cắm trại dã ngoại ra, ai lại thích ở nơi này? Nằm trên giường êm ái trong ký túc xá chẳng phải tốt hơn sao?”

Cát Ân nhìn đám học đệ học muội đang thuần thục giết mấy con gà béo ú, cũng gật gù tán thành cách phân loại của Mai Lâm. Hắn đến đây là vì sợ có người lừa gạt Mai Lâm, nhưng trước mắt xem ra không có vấn đề gì.

Mai Lâm đã quyết định, hắn tính chuyển ra khỏi ký túc xá cao cấp để đến nơi này ở. Cái nơi đốt tiền như ký túc xá cao cấp đó hắn chẳng hề có chút lưu luyến. Hơn nữa sau này làm ăn buôn bán không tránh khỏi cần mặt bằng và nhân thủ, nơi này rất thích hợp. Bên cạnh chính là Ngự Thú học viện, tìm người làm công ở đây hoàn toàn được, thậm chí có thể lập xưởng, dù sao đây cũng là khu vực công cộng.

Mai Lâm cân nhắc rất nhiều, nhưng nếu muốn xây nhà thì hắn không làm được, mà người thường cũng không thể vào Áo Thuật học viện. Vì thế hắn nhìn về phía Cát Ân hỏi: “Học trưởng, ngươi có biết trong học viện ai biết xây nhà không?”

Cát Ân nghe Mai Lâm hỏi vậy thì vẻ mặt ngơ ngác. Cái học đệ này bị làm sao vậy, sao tự nhiên lại nhắc đến chuyện xây nhà? Hắn nhìn quanh bốn phía rồi như chợt hiểu ra: “Ta hiểu rồi, ngươi nhìn trúng chỗ này, muốn xây nhà ở đây à?”

“Không sai, ta muốn chuyển ra khỏi ký túc xá để đến đây ở.” Mai Lâm gật đầu.

Cát Ân nghi ngờ không biết Mai Lâm có phải bị bệnh nặng không. Đó là ký túc xá cao cấp đấy, nghe nói hoàn cảnh bên trong vô cùng tuyệt vời, là thứ mà đám người thường như bọn họ khó mà tưởng tượng nổi. Hơn nữa nó nằm ngay chủ giáo khu, đi học cũng rất tiện. Hắn không hiểu vì sao Mai Lâm lại muốn từ ký túc xá cao cấp chuyển ra, đến một nơi chim không thèm ỉa như thế này, chỉ vì hoàn cảnh tốt sao?

Không hiểu nổi mạch não của Mai Lâm học đệ. Cát Ân gật đầu nói: “Ngươi nếu muốn xây nhà, hoàn toàn có thể thuê đám học đệ học muội này. Đừng nhìn bọn họ là tân sinh năm nhất, nhưng bản lĩnh thì không nhỏ đâu.”

“Ồ? Bọn họ còn biết xây nhà à?” Mai Lâm kinh ngạc. Phải biết rằng xây nhà không phải chuyện dễ dàng gì.

Cát Ân cười ha hả: “Ở Ngự Thú học viện, thứ không thiếu nhất chính là đủ loại thợ thủ công. Đám học đệ học muội này phần lớn xuất thân từ gia đình thợ thủ công, tự nhiên cũng học được bản lĩnh của cha mẹ.”

Cát Ân nói rồi vẫy tay với một người ở đằng xa: “Cát Lãng Đặc! Ngươi qua đây một chút!”

Cát Lãng Đặc đang sát gà nghe tiếng Cát Ân liền lập tức đứng dậy chạy tới. Mai Lâm vừa nhìn, chẳng phải cái tên thiếu niên ăn mông gà lúc nãy sao?

Cát Ân đẩy thiếu niên này đến trước mặt Mai Lâm rồi nói: “Cát Lãng Đặc, cha mẹ của thằng nhóc này chuyên xây nhà cho người khác. Bất kể là nhà đá, nhà gỗ hay thậm chí là thành lũy, lâu đài, cha mẹ nó đều biết cả. Còn bản thân nó cũng theo cha mẹ học nhiều năm rồi. Có lẽ xây thành lũy hay lâu đài thì chưa đủ sức, nhưng nhà gỗ và nhà đá thì hoàn toàn không thành vấn đề.”

Cát Lãng Đặc nghe Cát Ân giới thiệu về mình như vậy thì có chút luống cuống. Hắn kinh ngạc nhìn Mai Lâm nói: “Mai Lâm đại ca, chẳng lẽ ngươi muốn xây nhà?”

“Ừm, ta định xây một chỗ ở cho riêng mình trên khoảng đất trống này. Ta tính chuyển từ ký túc xá của mình sang đây ở.” Mai Lâm gật đầu.

Cát Lãng Đặc tuy cũng giống Cát Ân, không hiểu vì sao Mai Lâm bỏ ký túc xá cao cấp tốt đẹp không ở, lại muốn đến cái nơi chim không thèm ỉa này. Nhưng xây nhà chính là kỹ năng “huyết mạch thiên phú” của hắn. Trải qua nhiều năm rèn luyện cùng cha mẹ, hắn đã sớm có thể tự mình ra ngoài làm ăn.

Trước khi vào Áo Thuật học viện, Cát Lãng Đặc đã nghĩ, nếu ở chỗ này không kiếm được danh tiếng gì thì sẽ về quê kéo một đám anh em đi sửa nhà cho người ta.

Vào trường đã lâu, đã lâu không được xây nhà, khiến tay nghề của hắn có chút ngứa ngáy. Có đôi khi tay ngứa cũng chỉ đành nhịn.

Dù sao xây nhà cũng không phải khoản tiền nhỏ, mà ai lại đi tìm hắn xây nhà trong Áo Thuật học viện chứ?

“Mai Lâm đại ca, ngươi thật sự muốn xây nhà à?”

“Tất nhiên rồi. Dù sao nơi này là khu vực công cộng. Ngươi thấy khoảng đất trống bên kia không? Ta muốn xây một căn biệt thự nhỏ ở đó.”

Mai Lâm chỉ tay về phía khoảng đất trống bên bờ sông.

“Biệt thự?”

“Ừm, muốn xây một căn nhà lớn ba tầng. Nói thì khó giải thích lắm, khi nào rảnh ta sẽ đưa bản vẽ cho ngươi, ngươi xem rồi sẽ hiểu.”

Mai Lâm tất nhiên không biết thiết kế kiến trúc. Hắn chỉ định vẽ ra phần ngoại hình, còn phần bên trong và cách thi công thì giao cho người chuyên nghiệp lo liệu.

Cát Lãng Đặc nghe Mai Lâm nói không phải đùa, lập tức hưng phấn nói: “Mai Lâm đại ca, chuyện này cứ giao cho ta. Ta nhất định sẽ làm cho ngươi xinh đẹp hoàn hảo. Ta quen không ít bạn học, nhà bọn họ đều làm nghề xây dựng, gom người lại thì hoàn toàn không thành vấn đề.”

“Vậy được. Chờ ta về nghiên cứu bản vẽ, đến lúc đó ngươi tính toán xem cần bao nhiêu tiền, rồi cố gắng khởi công sớm nhất có thể.” Mai Lâm nghĩ không nhanh không được. Học kỳ này sắp kết thúc rồi, trước khi học kỳ sau khai giảng, hắn nhất định phải có một nơi để đặt chân.

Truyện liên quan