Quyển 1 · Chương 34: Hũ vàng đầu tiên thời sinh viên
Ân, căn cứ nhu cầu của học sinh trong học viện, hai trăm con gà căn bản không đủ cho đám người này ăn, ngày mai trực tiếp tăng lượng, thêm đến năm trăm con!
Mai Lâm cùng Cát Ân trở lại Ngự Thú học viện, liền bắt đầu thương lượng chuyện mở rộng sản lượng.
Trước cổng Ngự Thú học viện có không ít học sinh đứng đợi Mai Lâm và Cát Ân, những người này đều là những học sinh hôm qua giúp Mai Lâm xử lý gà.
“Cát Ân học trưởng, Mai Lâm đại ca, thế nào? Lá sen gà ăn mày chúng ta làm đã bán hết chưa?” Cát Lãng Đặc vừa chạy chậm tới vừa có chút chờ mong hỏi.
Đâu chỉ là bán hết, quả thực là bán chạy như điên!
Cát Ân chưa từng nghĩ tới một con gà có thể bán được nhiều tiền như vậy, nhưng cậu không nói gì, ngược lại nhìn về phía Mai Lâm.
Mai Lâm phất phất tay nói: “Tự nhiên là đều bán hết rồi, tiền đều ở chỗ này đây!”
Mai Lâm mở chiếc hộp tiền trên xe đẩy, lộ ra bên trong những đồng vàng lấp lánh sáng ngời. Cậu tùy tay móc ra một nắm đặt vào tay Cát Ân, rồi nói với đám tân sinh Ngự Thú học viện đang đứng đó: “Bây giờ từng người xếp thành hàng, hôm qua các cậu làm bao nhiêu công, Cát Ân đều đã thống kê, giờ đi nhận phần tiền thuộc về các cậu đi!”
Đám tân sinh Ngự Thú học viện nhìn thấy trong hộp tiền trên xe đẩy của Mai Lâm có nhiều đồng vàng như vậy, từng người đều lộ ra vẻ khiếp sợ. Vừa nghe Mai Lâm muốn phát tiền, họ lập tức hưng phấn chạy tới bên cạnh Cát Ân.
Kiếm được tiền! Hơn nữa không phải tiền trinh!
Nguyên liệu Mai Lâm cần để làm lá sen gà ăn mày đều do đám tân sinh năm nhất này mua về. Giết gà, hái lá sen, gói gà ăn mày, nghiền hương liệu thành bột, tất cả đều do họ làm. Đừng nhìn mỗi một công đoạn trả công ít, nhưng họ làm nhiều mà.
Cát Ân giơ cuốn sổ nhỏ trong tay hô lớn: “Từng người đứng nghiêm chỉnh vào, đừng có lộn xộn, xếp thành hàng, lần lượt tới tìm tôi lĩnh tiền!”
Sau núi Ngự Thú học viện, trên bãi đất trống ở thượng nguồn nhánh sông Phỉ Thúy, Cát Ân lúc này kê một cái bàn, ngồi trên ghế nhìn cuốn sổ ghi chép trong tay. Trước mặt cậu xếp hàng không ít tân sinh Ngự Thú học viện.
“Ân, để tôi xem nào. Cát Lãng Đặc, hôm qua tổng cộng giết năm con gà, nghiền hai mẻ hương liệu, hái tám mươi lá sen, lột xương chân gà... Để tôi tính thử, ân, cậu tổng cộng kiếm được một đồng vàng, hai đồng bạc và mười bảy đồng tiền.”
Cát Ân từ chiếc rương tiền bên cạnh lấy ra đủ số tiền tệ đặt vào tay Cát Lãng Đặc.
Cát Lãng Đặc không ngờ chỉ một ngày mình kiếm được nhiều tiền đến vậy, cả người sững sờ tại chỗ.
“Cậu kiểm tra lại đi, xem tôi đưa có thiếu không.” Cát Ân nhìn Cát Lãng Đặc đang ngẩn người, chỉ vào số đồng vàng trong tay cậu ta nói.
Giữa ánh mắt ngưỡng mộ của những người xung quanh, Cát Lãng Đặc hoàn hồn, đếm lại số tiền trong tay, rồi gật đầu thật mạnh: “Không sai! Không sai! Đúng là nhiều như vậy! Ha ha ha! Tôi kiếm được tiền rồi! Một ngày mà kiếm được nhiều như thế!”
“Vui quá thì sang chỗ khác mà vui, phía sau còn người đang xếp hàng đấy.”
Cát Lãng Đặc lĩnh tiền xong lập tức đi tới trước mặt Mai Lâm, cúi người thật sâu: “Mai Lâm lão đại, thật vô cùng cảm tạ anh!”
Mai Lâm vội vàng xua tay: “Các cậu làm gì thế? Các cậu làm việc cho tôi, đây là số tiền các cậu xứng đáng nhận được.”
Tiền xứng đáng nhận được? Nhiều như vậy sao? Mình chỉ giết vài con gà, xử lý chút chân gà, phết bùn lên lá sen gà ăn mày, toàn là mấy việc vặt vô cùng đơn giản, vậy mà lại nhận được nhiều đồng vàng đến thế, thật khiến cậu khó mà tin nổi.
Nếu là ở quê nhà, đừng nói một đồng vàng, ngay cả một đồng bạc cũng chưa chắc đã cầm được.
Cha mẹ mình phải đổ bao nhiêu mồ hôi công sức mới đổi lấy được một đồng vàng, vậy mà mình ở Áo thuật học viện, chỉ cần làm mấy việc vặt cho Mai Lâm đại ca là đã nhận được nhiều đến vậy.
Nói thật, Cát Lãng Đặc cảm thấy áy náy vô cùng.
Những học sinh còn lại, người làm nhiều thì nhận được một đồng vàng, người làm ít cũng có mấy đồng bạc. Khi họ cầm tiền trên tay, ai nấy đều cảm thấy có chút mơ hồ và khó tin.
Họ đều nghĩ, có thể nhận được một hai đồng bạc đã là tốt lắm rồi, không ngờ lại được trả cao gấp bội.
Không ít tân sinh Ngự Thú học viện thậm chí bật khóc.
Đối với những học sinh xuất thân từ gia đình bình dân như họ, việc theo học tại Áo thuật học viện là một áp lực vô cùng lớn.
Gia đình họ dốc hết sức lực, chắt bóp từng đồng để lo cho họ ăn học ở Áo thuật học viện. Họ không thể an tâm hưởng thụ, bởi từ nhỏ họ đã theo cha mẹ làm việc, hiểu rõ cha mẹ vất vả đến nhường nào.
Vì thế họ cố gắng, nhưng dù cố gắng đến đâu, họ vẫn chỉ là tân sinh năm nhất, không thể như các học trưởng khóa trên dựa vào kiến thức và thực lực học được để kiếm tiền nuôi sống bản thân, thậm chí phụ giúp gia đình.
Nhìn các học trưởng khóa trên kiếm được tiền chia sẻ gánh nặng cho gia đình, còn mình thì không làm được, trong lòng họ tự nhiên vô cùng sốt ruột.
Tân sinh năm nhất đừng nói đến chuyện kiếm tiền, ở học viện mà tiêu ít tiền thôi cũng đã là chuyện không dễ dàng gì.
Nhưng ngay hôm nay, họ đã kiếm được tiền. Có lẽ không phải là số tiền đầu tiên họ kiếm được trong đời, nhưng tuyệt đối là số tiền nhiều nhất họ kiếm được trong một ngày.
Nếu mỗi ngày đều kiếm được nhiều tiền như vậy, tuy không đủ để đóng học phí cả năm, nhưng lo cho sinh hoạt của bản thân thì hoàn toàn không thành vấn đề.
Họ không cần phải ngửa tay xin tiền gia đình nữa, họ có thể tự mình kiếm tiền lo cho bản thân. Nghĩ đến đây, đám học sinh đồng loạt nhìn về phía Mai Lâm, rồi đồng loạt cúi người thật sâu.
“Mai Lâm đại ca, thật sự quá cảm ơn anh!” Đám học sinh không biết phải diễn tả lòng biết ơn trong lòng mình thế nào. Cúi người thôi là chưa đủ, họ chỉ mong Mai Lâm vẫn còn tạo thêm công ăn việc làm cho họ, họ nguyện ý làm việc chăm chỉ hơn nữa để báo đáp ân tình của Mai Lâm.
Mai Lâm thật không ngờ, việc mình thuê mấy tân sinh Ngự Thú học viện làm việc lại nhận được nhiều lòng biết ơn đến vậy. Ở thế giới của cậu, trả tiền làm việc là chuyện hiển nhiên, đám học sinh này thật ra không cần phải cảm kích cậu nhiều như thế. Số tiền họ nhận được hoàn toàn dựa vào công sức họ bỏ ra, đều là do họ tự mình nỗ lực.
Điều này khiến Mai Lâm có chút ngại ngùng khi phải thúc ép họ làm việc.
Mai Lâm cũng không biết rằng, công việc cậu tạo ra có ý nghĩa quan trọng đến nhường nào đối với đám học sinh này. Nếu không có công việc này, dù họ có cố gắng đến đâu cũng không kiếm nổi một đồng nào. Đối với những tân sinh năm nhất khao khát sớm kiếm tiền phụ giúp gia đình, Mai Lâm chính là ân nhân cứu mạng của họ.
Mai Lâm trả nhiều sao? Ở thế giới của cậu, số tiền đó chẳng đáng là bao. Vất vả giết gà, lặn lội ra đầm sen hái lá, lên núi sau nhặt thật nhiều lá rộng, cuối cùng chỉ được hơn một đồng vàng.
Đổi ra nhuyễn muội tệ cũng chỉ hơn một trăm đồng. Đặt ở Lam tinh, nếu cậu bắt người ta làm trâu làm ngựa như vậy, xem có ai thèm để ý không.
【 Tất nhiên phải trừ mấy sinh viên làm thêm ra. Nếu có thể xin được giấy chứng nhận thực tập, thì có khi một đồng cũng chẳng cần trả. 】
Mai Lâm nhìn đám tân sinh năm nhất đang chìm trong cảm động, cũng lặng lẽ lau nước mắt. Hu hu hu, đúng là một đám trâu ngựa đáng yêu, nhìn họ là cậu như thấy được hình bóng chính mình hồi mới vào đại học.
Truyện liên quan
Từ Kiếm Thuật Đại Sư Bắt Đầu Quỷ Bí Dị Thế Giới Sinh Hoạt
(Tây huyễn hệ thống + đơn nữ chủ) Hệ thống giao cho ta khả năng miễn dịch ô nhiễm quỷ ...
Hắc Thần Thoại: Hủy Diệt
[Đơn nữ chính][Hậu kỳ vô địch] "Có người nói hắn hủy diệt tất cả, người khác lại bảo hắn đã ...
Mười Bốn Tuổi Thất Phu, Lấy Phàm Võ Nghịch Phạt Thần Minh!
Đây là một thời đại bi tráng, nơi các anh liệt dùng nhiệt huyết bảo vệ tôn nghiêm, lấy sinh ...
Ma Pháp Nhà Chiến Lược
Thiếu niên pháp sư lai mang thể chất đặc biệt, sở hữu cả đấu khí của loài người lẫn huyết ...
Dị Độ Săn Giết
Tác phẩm mới ra mắt, chào mừng mọi người đón đọc. Hy vọng mọi người yêu thích, sự quan tâm ...
Ta Có Thể Giao Cho Anh Hùng Năng Lực
Trọng sinh thành vị tiểu hoàng tử bị ghẻ lạnh, chàng đột nhiên thức tỉnh năng lực ban phong danh ...