Quyển 1 · Chương 46: Quả trứng đen khổng lồ

Mai Lâm nhìn trước mắt đám bạn học đã bị dọa cho đứng hình, nội tâm âm thầm đắc ý, kế hoạch đã thành công.

Thứ gọi là cao cấp hương liệu phấn bao này, thực chất chính là dùng thịt kho, chế tác gà ăn mày còn dư lại hương liệu, phơi khô rồi nghiền thành bột mà thành, hương vị tự nhiên sẽ không đặc biệt nồng đậm.

Mai Lâm cảm thấy mình quả thực là một thiên tài, đem loại phế liệu không cần này tiến hành gia công lần thứ hai, còn có thể bán với giá cao dưới hình thức blind box để kiếm lấy kếch xù đồng vàng, rồi lại dùng số đồng vàng đó mua hương liệu từ tay Đạt Nhĩ, thực hiện một vòng tuần hoàn!

Đến nỗi mấy cái hương liệu phấn bao này có thể ăn hư bụng hay không, hắn cảm thấy đám học sinh này bụng chắc cũng không yếu ớt đến vậy, tốt xấu gì cũng là người học ma pháp, chỉ cần ăn không chết người là được.

Hương liệu là thứ vốn dĩ đã mang sẵn thuộc tính sang quý ở ngải trạch đại lục, nếu bỏ ra ba đồng vàng để mua một gói hương liệu phấn được điều phối tỉ mỉ, thì với đám học sinh quý tộc này cũng không phải là không thể chấp nhận được.

Dù sao thứ này cũng là do Mai Lâm điều chế ra, hương vị tự nhiên sẽ không quá tệ, nếu rắc lên bánh mì đen hoặc là cho vào canh mà trở nên ngon miệng hơn, thì bỏ ra ba đồng vàng để tự thưởng cho bản thân cũng đáng giá.

Hơn nữa, biết đâu bọn họ may mắn, trực tiếp trúng được lá sen gà ăn mày thì sao? Ba đồng vàng mua được món đồ năm đồng vàng, chẳng phải là kiếm lời to?

Không ít học sinh sau khi hiểu rõ đều nhìn nhau một lượt, rồi bàn tán với đám bạn bên cạnh, cuối cùng đi đến kết luận: thứ này có thể mua!

Đứng trước quầy hàng, một thiếu niên lấy ra ba đồng vàng nói: “Cho ta một cái trước!”

Mai Lâm xòe hai tay, hư không vuốt ve một vòng trên chiếc xe đẩy nhỏ rồi nói: “Đều ở chỗ này đây, cậu tự chọn một cái đi.”

Thiếu niên tùy tay cầm lấy một cục đất sét, đập một phát, lập tức một mùi hương nồng nàn của lá sen gà ăn mày lan tỏa ra. Trong ánh mắt mọi người, một con gà ăn mày vàng óng được bọc trong lá sen hiện ra.

Mai Lâm vô cùng kinh ngạc, không ngờ thiếu niên này lại may mắn đến vậy, phát đầu tiên đã trúng.

Thiếu niên cũng không ngờ tới, mua phát đầu tiên đã trúng lá sen gà ăn mày, khiến cậu ta mặt mày hớn hở, rồi bật cười đầy phấn khích.

“Ha ha ha ha ha! Tôi trúng rồi! Ba đồng vàng!”

Mai Lâm không biết từ đâu lôi ra một cái chuông lắc, vừa lắc vừa nhún nhảy phát ra tiếng leng keng leng keng: “Chúc mừng, chúc mừng vị học sinh này đã trúng ngay lá sen gà ăn mày! Chúng ta hãy cùng chúc mừng cậu ấy nào!”

Bạch bạch bạch bạch —— bốp bốp bốp bốp ——

Mấy sinh viên năm nhất ngự thú học viện được Mai Lâm thuê để bán lá sen gà ăn mày rất phối hợp vỗ tay, miệng không ngừng khen ngợi.

“Chúc mừng! Chúc mừng! Chúc mừng!”

“Oa! Cậu ấy may mắn quá!”

“Đúng là Âu hoàng bám vào người mà!”

“Sao cậu ấy lại vận may đến vậy! Chẳng lẽ được nữ thần may mắn chiếu cố?”

“Mau lại gần hưởng ké chút không khí vui mừng nào!”

Thiếu niên bị Mai Lâm cùng mọi người khen đến có chút đỏ mặt, trong lòng lâng lâng khó tả. Mai Lâm cũng mỉm cười với cậu ta: “Chúc mừng, chúc mừng, cậu đúng là quá may mắn, phát đầu tiên đã trúng lá sen gà ăn mày. Cậu có muốn kéo dài vận may này thêm chút nữa không?”

Thiếu niên nghe Mai Lâm nói vậy liền suy nghĩ một lát. Hôm nay cậu ta may mắn như thế, chắc chắn vẫn có thể trúng thêm lá sen gà ăn mày nữa. Mà kể cả có trúng không thì cũng chẳng sao, dù gì vẫn còn hương liệu quý giá để bù lại mà?

“Vậy cho tôi thêm năm cái nữa!”

Đinh —— mười lăm đồng vàng bị trừ khỏi thẻ ma tinh. Thiếu niên chẳng hề đau lòng, chỉ tay vào đống bùn đất trên xe: “Cái này, cái này, còn mấy cái kia nữa, đều lấy cho tôi!”

Rất nhanh, dưới sự dẫn dắt của thiếu niên này, đám học sinh lần lượt tiến lại trước quầy hàng để chọn lựa cục bùn của mình.

Răng rắc ——

Cục bùn vỡ ra, bên trong lộ ra một chiếc túi nhỏ được bện bằng lá cây.

“Xong đời! Không trúng lá sen gà ăn mày, lại trúng hương liệu!” Một học sinh khoa luyện kim có chút buồn bực gõ gõ đầu mình.

Cậu học sinh mở chiếc túi nhỏ ra, bên trong có không ít bột phấn màu nâu. Cậu dùng ngón tay chấm một chút, đưa lên mũi ngửi, có một mùi thơm nồng đậm và khá kích thích.

Liếm thử một chút, hương vị này giống hệt lá sen gà ăn mày!

Nếu rắc lên bánh mì đen, không biết sẽ ngon đến mức nào! Hoặc là cho vào canh...

Nghĩ đến đây, cũng chẳng thiệt gì!

Cậu học sinh cất kỹ gói hương liệu, rồi chạy lại quầy hàng nói: “Cho tôi thêm hai cái nữa, vừa nãy là do tôi đen thôi, lần này nhất định sẽ trúng lá sen gà ăn mày.”

Trong chốc lát, không khí mở blind box ở trung đình bùng nổ dữ dội. Vô số học sinh nối tiếp nhau vây quanh quầy hàng, điên cuồng mua sắm.

Ai trúng được lá sen gà ăn mày thì hưng phấn hét to, khiến không ít người ngưỡng mộ, cũng làm vô số người đỏ mắt ganh tị.

Ai không trúng thì nhìn người khác trúng lại nổi lòng tham, không nhịn được mà tiếp tục mở, cho đến khi mở được lá sen gà ăn mày mới thôi.

Trong khoảnh khắc, toàn bộ trung đình tràn ngập một bầu không khí cuồng nhiệt. Có những học sinh thậm chí không phải vì ham ăn mà mở lá sen gà ăn mày.

Chỉ đơn giản là để chứng minh rằng, mình được nữ thần may mắn chiếu cố mà thôi.

“Trác! Có gian lận! Tuyệt đối có gian lận!” Đạt Nhĩ đã mở mười bảy cái lá sen gà ăn mày, nhưng không có ngoại lệ, tất cả đều là hương liệu. Đừng nói đến gà, ngay cả một cọng lông gà cũng chẳng thấy.

“Cho tôi thêm mười cái nữa!” Đạt Nhĩ đỏ mắt, thẻ ma tinh trong tay vung lên, ba mươi đồng vàng lại biến mất.

Loảng xoảng loảng xoảng loảng xoảng loảng xoảng loảng xoảng ——

Hương liệu! Hương liệu! Hương liệu! Hương liệu! Hương liệu!

Loảng xoảng loảng xoảng loảng xoảng loảng xoảng loảng xoảng ——

Hương liệu! Hương liệu! Hương liệu! Hương liệu! Hương liệu!

“Trác!” Đạt Nhĩ sắp phát điên, tất cả đều là hương liệu, chẳng lẽ mình đen đủi đến vậy sao?

Mai Lâm cùng mấy học sinh bán lá sen gà ăn mày khác đều nhìn đến ngây người. Thì ra thật sự có người đen đủi đến mức này, đã hai mươi bảy cái rồi mà vẫn không mở ra nổi một cái lá sen gà ăn mày.

“Tôi không tin! Tôi không tin! Đây không phải sự thật!” Đạt Nhĩ gầm lên giận dữ, đôi mắt đỏ ngầu như một con dã thú đang muốn ăn thịt người. Cậu ta giơ thẻ ma tinh lên nói.

“Cho tôi thêm mười cái nữa!”

Loảng xoảng loảng xoảng loảng xoảng loảng xoảng loảng xoảng —— loảng xoảng loảng xoảng loảng xoảng loảng xoảng loảng xoảng ——

Vẫn một màu hương liệu!

“A a a a a a a a a a a!!!”

Mai Lâm và mọi người sợ hãi lùi xa khỏi Đạt Nhĩ, sợ tên này lúc kích động sẽ làm ra chuyện gì đó đáng sợ.

Đạt Nhĩ mặt đỏ bừng, thở hổn hển. Những học sinh còn lại chưa trúng được lá sen gà ăn mày thấy cảnh này thì bật cười thành tiếng, tâm trạng lập tức khá hơn không ít.

Đạt Nhĩ nhìn Mai Lâm với vẻ mặt u oán: “Mai Lâm, cậu có phải đang cố tình nhằm vào tôi không?”

“Sao có thể chứ! Tôi làm sao mà cố tình nhằm vào cậu được, chính tôi còn chẳng biết chỗ nào có lá sen gà ăn mày!”

“Tôi không tin, tôi trả tiền, cậu chọn giúp tôi một cái!”

Mai Lâm bất đắc dĩ, tùy tay lấy một cục bùn ném cho cậu ta.

Răng rắc ——

Một con gà ăn mày vàng ươm thơm phức hiện ra bên trong cục bùn. Đạt Nhĩ và Mai Lâm cùng cúi đầu nhìn con gà ăn mày bên trong.

Mai Lâm ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt u oán của Đạt Nhĩ: “Đạt Nhĩ, tôi thật sự không biết chỗ nào có, cậu tin tôi đi. Điều này chỉ chứng minh nhân phẩm của tôi tốt hơn cậu thôi.”

Đạt Nhĩ “......”

Truyện liên quan