Quyển 1 · Chương 62: Vậy mà dám mơ ngày nào cũng được ăn màn thầu!

“Ân, tốt lắm, xưởng gia công cần phải nhanh chóng xây dựng lên, có thể chiêu mộ thêm nhiều học sinh đến xây dựng nhà xưởng sau núi.” Mai Lâm lấy ra thẻ ma tinh của mình và thẻ ma tinh của Stacy cắt một cái, theo tiếng “đinh”, ba vạn đồng vàng vào trướng không khiến người trước mặt sinh ra chút gợn sóng nào.

Hiện giờ, tuyệt đại đa số học sinh của Áo Thuật Học Viện đều đang mua sắm món ăn do Mai Lâm đẩy ra, tất nhiên là giới hạn trong những học sinh quý tộc có tiền.

Tiền sinh hoạt của học sinh quý tộc cũng không phải vô hạn, ăn uống kiểu này lâu dài bọn họ cũng chịu không nổi. Mai Lâm suy tư một lát rồi nhíu mày, cứ tiếp tục như vậy, tiền tài của học sinh quý tộc sớm muộn gì cũng sẽ bị đào rỗng, cần thiết phải làm cho đồng vàng lưu thông lên, để bọn họ kiếm được tiền mới có thể thúc đẩy tiêu phí.

Mai Lâm nhìn những học sinh bình thường đang bận rộn ở sau núi, xem ra phải tìm thêm nhiều việc cho đám học sinh này làm, để bọn họ kiếm được nhiều tiền hơn, hắn mới có thể thu gặt được nhiều đồng vàng hơn.

Học sinh bình thường có thể thả xuống thể diện đi làm công, nhưng những học sinh quý tộc kia thì nên làm gì bây giờ? Bọn họ tuyệt đối sẽ không vui lòng làm công cho ta, trừ phi ta có thể đưa ra một con số khiến bọn họ không thể cự tuyệt.

Nhưng những học sinh quý tộc này còn chưa có giá trị như vậy, thật là đau đầu a.

Mai Lâm xoa xoa giữa mày, trước không nghĩ nhiều như vậy, trước tiên thu gặt một phen tiền tài của đám học sinh quý tộc này, đem xưởng của mình phát triển lên, sau đó rồi tính tiếp những chuyện này.

Hơn nữa...... Mai Lâm ngẩng đầu nhìn không trung phía trên Áo Thuật Học Viện, xuyên thấu qua tầng mây, có thể nhìn thấy tòa phù không đảo nhỏ lộng lẫy đang tản ra tinh quang ở trên cùng.

Áo Thuật Học Viện · Phù Không Viện, nơi đó là nơi tụ tập của những học sinh tinh anh nhất sau khi hoàn thành năm thứ tư tại Áo Thuật Học Viện, lựa chọn tiến thêm một bước tu học. Học sinh bên trong đều lấy việc đánh sâu vào vị giai từ cấp 7 trở lên làm mục tiêu tồn tại.

Trên tòa Phù Không Viện kia không có bất kỳ đạo sư nào, chỉ có những học sinh muốn đánh sâu vào “Thần vị” này.

Mai Lâm nhìn tòa phù không thành trên không trung, nơi đó mới là đám ruộng rau chân chính.

Cát Lãng Đặc lúc này đột nhiên từ một bên xám xịt đi tới: “Mai Lâm lão bản, ngài bảo ta xây dựng ký túc xá cho cú mèo đã xong rồi.”

“Nhanh vậy sao?” Mai Lâm thập phần kinh ngạc.

Cát Lãng Đặc cười hắc hắc nói: “Hiện tại có mấy trăm tên học sinh đều đang khai phá sau núi, bên cạnh ta đã có hơn hai trăm học sinh hỗ trợ xây dựng phòng ốc, tự nhiên là cực nhanh.”

“Đi, cùng đi xem thử.”

Cú Mèo Nhà · Tổng Trạm Cơm Hộp Ăn Sao

Trước mắt Mai Lâm là một tòa kiến trúc bằng đá kiên cố, có bức tường dày nặng và mái nhà cao ngất, ở chỗ cao có những ô cửa sổ mở ra rất lớn, không có bất kỳ tấm kính nào, nơi đó là cửa lớn chuyên dụng cho cú mèo ra vào.

Ở tầng dưới cùng là một đại sảnh rộng lớn, nơi đó có quầy hình tròn, là nơi thuê nhân viên chuyên trách tiếp nhận dịch vụ cơm hộp chuyên dụng.

Toàn bộ kiến trúc có hình tròn, cao khoảng năm tầng lầu, tầng giữa gần như bị đào rỗng, thuận tiện cho cú mèo ra vào nhanh chóng bên trong.

“Làm thật không tồi.” Mai Lâm nhìn kiến trúc trước mắt, những con cú mèo đào từ chỗ Vi Bá tới giờ phút này đã bắt đầu ra vào, mấy ngày nay chúng nó vẫn luôn vận chuyển cơm hộp chuyên dụng cho giáo viên Áo Thuật Học Viện.

Cú mèo thứ này có tính cực hạn rất lớn, cần thiết phải có người câu thông với chúng nó mới được, địa điểm giao hàng cũng cần thiết phải là nơi chúng nó biết rõ, thông thường chỉ có thể là ký túc xá học sinh, chung cư giáo viên hoặc những địa điểm khá phổ biến khác trong học viện.

Hơn nữa hiện tại chỉ có thể dựa vào học sinh ở các ký túc xá hét to đăng ký thống kê thông tin đặt món ăn rồi mới có thể đưa qua, có cực hạn rất lớn.

Mai Lâm móc ra viên truyền tấn thủy tinh Vi Bá đưa cho, xem ra cần thiết phải cùng Vi Bá thảo luận thảo luận thứ này, nên khai phá như thế nào cho tốt.

Tốt nhất có thể đem toàn bộ công năng di động của Lam Tinh dọn qua đây, như vậy nghiệp vụ cơm hộp mới càng thêm thuận tiện.

Mai Lâm từ nhẫn không gian lấy ra một túi đồng vàng đặt vào tay Cát Lãng Đặc, vỗ vỗ bờ vai hắn nói: “Làm tốt lắm, nơi này có một trăm đồng vàng là thưởng riêng cho ngươi, còn lại bốn trăm đồng vàng chia cho đám học sinh cùng xây dựng, coi như là tiền thưởng.”

Cát Lãng Đặc tay nâng túi đồng vàng nặng trĩu, trong lúc nhất thời bị hạnh phúc làm cho choáng váng, hắn không ngờ Mai Lâm lại trực tiếp thưởng cho hắn một trăm đồng vàng! Đó chính là một trăm đồng vàng a!

Hắn có thể dùng một trăm đồng vàng này mua nước thuốc tăng phúc ma lực, cũng có thể đặt mua cho mình một bộ quần áo tốt, hoặc là để dành mua cây pháp trượng mà mình ngày đêm mong nhớ......

Cát Lãng Đặc nghĩ đến những điều đó nhịn không được khóc ra, Mai Lâm nhìn thấy bộ dáng hắn có chút lo lắng hỏi: “Ngươi làm sao vậy? Sao lại khóc?”

“Không! Ta chỉ là quá kích động, vào Áo Thuật Học Viện chính là quyết định quan trọng nhất trong đời ta! Mới vừa nhập học ta đã nhẹ nhàng kiếm được nhiều đồng vàng như vậy...... Ta thật sự không biết nên nói gì cho phải.”

Gia đình Cát Lãng Đặc không tính là đặc biệt giàu có, một trăm đồng vàng hoàn toàn đủ cho gia đình hắn tiêu dùng một năm.

Cát Lãng Đặc đồng thời cũng thập phần cảm khái, những thứ mình học được ở Áo Thuật Học Viện không giúp hắn kiếm được tiền, ngược lại là tay nghề gia truyền khiến hắn kiếm lời to, mấy ngày nay xây dựng phòng ốc, nhà xưởng cho Mai Lâm, hắn đã kiếm được khoảng hơn năm trăm đồng vàng.

Cát Lãng Đặc trước nay chưa từng nghĩ tới tiền lại dễ kiếm như vậy, thật đúng là “Tri thức thay đổi vận mệnh”.

Mai Lâm nghe Cát Lãng Đặc nói vậy, vỗ vỗ bờ vai hắn: “Làm tốt lắm, tương lai là thuộc về các ngươi.”

Không sai, làm tốt đi, đám trâu ngựa các ngươi! Nỗ lực làm việc, tranh thủ để lão bản ta mua thêm nhiều trang bị luyện kim.

“Vâng vâng!” Cát Lãng Đặc gật gật đầu.

“Sớm muộn gì có một ngày ta cũng có thể giống những đám con em quý tộc kia, mỗi ngày ăn bánh bao sữa thơm, mỗi ngày ăn cánh gà chua cay chanh leo! Gà ăn mày lá sen ta ăn một cái vứt một cái!”

Mai Lâm nghe được nguyện vọng của đứa nhỏ này, biểu tình hơi sững lại, theo sau mặt mang mỉm cười nói: “Ừ, ta tin tưởng ngươi có thể.”

Stacy đứng bên cạnh Mai Lâm nhìn một màn trước mắt vô cùng cảm động, Mai Lâm đại nhân thật sự quá vĩ đại, lại có thể cung cấp cho những học sinh nghèo khó như bọn họ nhiều vị trí lương cao như vậy, giúp bọn họ thoát khỏi bần cùng.

Thậm chí còn khiến bọn họ dám hy vọng xa vời mỗi ngày ăn bánh bao!

Stacy nhìn thoáng qua thẻ ma tinh của mình, hình như mình đã làm được rồi!

Không được, không được, Stacy ngươi không thể như vậy, có tiền rồi ăn xài phung phí cũng không phải chuyện tốt......

Nhưng một đồng vàng mười một cái bánh bao sữa thơm cộng thêm một túi nhỏ sữa đặc thật sự quá hời a! Không thể không mua!

Mai Lâm còn đang cùng đám học sinh bên cạnh mặc sức tưởng tượng về tương lai, không ngờ đã có một người nhìn chằm chằm hắn mấy ngày nay.

Lão thử người Sigma dựa vào gốc cây, giấu mình trong bóng tối, vẻ mặt tối tăm nhìn Mai Lâm.

“Mai Lâm......”

“Bên kia cái kia, đừng có lề mà lề mề nữa, mau dọn đống gỗ chắc này đi!” Một học sinh Ngự Thú Học Viện hét lớn với Sigma.

Sigma vội vàng nhấc khúc gỗ, hồng hộc chạy về phía bãi đất trống, hắn hừ lạnh một tiếng, trong lòng nghĩ: Mai Lâm, cứ để ngươi đắc ý thêm vài ngày nữa.

Truyện liên quan