Quyển 1 · Chương 70: Ha ha lên, ha ha xuống, ha!

“Ngươi muốn ở chỗ này xây xưởng chế trà? Ha hả, ta không đồng ý.”

“Ngươi tính là cái gì chứ, ngươi không đồng ý thì đã sao? Lải nhải ở đây dong dài, tin hay không ta cho ngươi một trận?” Mai Lâm liếc nhìn người bên cạnh, sáu vị ma pháp sư tứ giai đứng đó, đánh cho tên tinh linh trước mặt một trận chắc chắn không thành vấn đề.

Giờ phút này, Mai Lâm cảm thấy mình chẳng khác gì một nhà thầu của thế lực hắc ám, ai dám cản trở thi công thì cứ đánh người đó.

Kellos chỉ vào mặt đất dưới chân mình: “Chỉ bằng khối đất này là của tộc tinh linh chúng ta, ngươi chẳng lẽ không biết vùng thượng du bờ trái sông Phỉ Thúy đã được học viện phân cho tinh linh chúng ta sao?”

Mai Lâm đúng là không biết chuyện này, hắn quay sang nhìn Stacy bên cạnh: “Hắn nói thật hay giả?”

Stacy gật đầu: “Mai Lâm lão bản, nơi này đúng là đã được học viện phân cho tinh linh.”

Chết tiệt, vị trí tốt như vậy lại rơi vào tay tinh linh? Ta không chấp nhận được! Mai Lâm đỏ cả mắt. Đám tinh linh này đúng là biết chọn chỗ, đất đai ở đây màu mỡ hơn chỗ của hắn nhiều, rõ ràng là khu vực cực kỳ thích hợp trồng trọt. Vốn dĩ hắn còn định khai hoang nơi này, không ngờ đã bị tinh linh chiếm mất.

Phía bắc thượng du nhánh sông Phỉ Thúy, đất đai phì nhiêu, ánh nắng dồi dào, khí hậu ôn hòa, học viện Ngự Thú đã lập không ít ruộng đồng và vườn thực vật ở đây.

Tinh linh vốn thân cận tự nhiên, lại là tay trồng trọt cực giỏi, nên nơi này tự nhiên được giao cho họ chăm sóc. Với học viện mà nói, đây cũng là chuyện tốt, không cần giáo viên và học sinh phải bận tâm, lại còn nhận được tài nguyên sản xuất từ nơi này.

Dù phải chia một nửa cho tinh linh, học viện vẫn thu được nhiều hơn trước đây. Từ khi đám tinh linh này đến, sản lượng nông nghiệp của học viện năm nào cũng tăng vọt.

Mai Lâm cũng biết trình độ trồng trọt của tinh linh là siêu đẳng. Hắn đã không ít lần mơ tưởng bắt đám tinh linh này làm công cho mình, sai họ đi trồng bông vải, còn những kẻ ngang bướng như Kellos thì cứ thẳng tay quất roi.

Trong thời đại chế độ nô lệ vẫn còn tồn tại, tinh linh chính là loại nô lệ đáng giá nhất. Tinh linh nam tuấn tú nữ xinh đẹp, chơi chán rồi thì sai đi trồng trọt tăng năng suất, đúng là loại nô lệ sinh lời nhất.

Mai Lâm thở dài. Nếu nơi này thuộc lãnh địa của tộc tinh linh trong học viện, với quan hệ giữa hắn và Kellos, e là chẳng với tới được. Nhưng hắn vẫn muốn thử một phen.

“Kellos, ta rất muốn khối đất này. Nó cách trà sơn khá gần. Vậy đi, ta không nói nhiều lời thừa, ngươi ra giá đi, nếu hợp lý ta sẽ mua.” Mai Lâm định dùng tiền để giải quyết chuyện này.

Kellos nghe xong đầu tiên là sững người, sau đó không nhịn được cười phá lên. Hắn liếc Mai Lâm với ánh mắt châm chọc rồi nói: “Ha ha ha! Ta nghe không lầm chứ, Mai Lâm, ngươi lại muốn mua nơi này? Đây là câu chuyện buồn cười nhất ta nghe được trong năm nay. Ngươi không biết rằng nơi này tộc tinh linh chúng ta chẳng tốn một đồng nào đã lấy được từ tay học viện sao?”

Ta biết chứ, lũ trộm cắp tiện nghi hèn hạ này! Nơi này vốn lẽ ra phải thuộc về ta!

Mai Lâm chỉ hận mình không đến học viện Áo Thuật sớm hơn đám tinh linh, nếu không thì khối đất này đã chẳng có phần của bọn họ!

Đúng là mặt dày, chiếm luôn đất của học viện Áo Thuật, sao trên đời lại có kẻ vô sỉ đến vậy!

Nhưng mà Mai Lâm cũng chẳng khác gì, hắn cũng chiếm luôn đất trống sau núi của học viện Ngự Thú. Chỉ có điều hắn tuyệt đối sẽ không thừa nhận mình vô sỉ.

“Mai Lâm, với quan hệ giữa chúng ta, ngươi nghĩ ngươi có thể lấy được khối đất này sao?” Kellos nhìn Mai Lâm với vẻ mặt đầy ác ý.

Nghe câu đó, Mai Lâm biết chuyện chẳng còn gì để bàn. Nguyên tắc của hắn là thời gian chính là tiền bạc, nên chẳng nói thêm gì, quay người định về. Thà về nhanh chóng chọn chỗ khác để xây xưởng còn hơn đứng đây nhìn bộ mặt đắc ý của Kellos.

Kellos thấy Mai Lâm định đi thì bỗng nở nụ cười. Khóe miệng hắn nhếch lên, ánh mắt như đang nhìn con mồi. Hắn xoa cằm, rồi khoanh tay nói: “Mai Lâm, ngươi khoan vội đi. Ý ta là, với quan hệ của chúng ta, ngươi đương nhiên có thể lấy được khối đất này.”

Mai Lâm khựng lại, quay đầu nhìn Kellos. Hắn không tin tên tinh linh kiêu ngạo từng bị mình đánh cho một trận lại dễ dàng nhường khối đất này cho hắn.

“Nói điều kiện của ngươi đi.”

Kellos búng tay một cái: “Thông minh đấy. Ngươi cũng thấy rồi đấy, nơi này bọn ta đã trồng không ít sắn. Sắn là thứ tốt. Nếu ngươi muốn lấy nơi này thì cứ bỏ tiền ra mua, tất nhiên giá trị của đám sắn này cũng tính luôn trong đó.”

Thì ra là muốn dùng tiền giải quyết.

“Còn về giá cả, ta cũng không đòi nhiều. Ngươi thấy cả khu sắn này chứ?”

Mai Lâm nhìn khu trồng sắn rộng mấy trăm mẫu: “Ý ngươi là bán hết cả khu này cho ta?”

“Đương nhiên. Vậy đi, đất cùng sắn ở đây ta tính ngươi mười vạn đồng vàng.”

Kellos lộ ra vẻ mặt gian xảo. Mai Lâm nghe xong con số thì thần sắc giãn ra, khóe miệng thoáng hiện vẻ khinh thường. Đúng là lũ tinh linh chưa từng trải sự đời.

Kellos tưởng mình vừa nói ra một con số trên trời, nhưng mười vạn đồng vàng với Mai Lâm hiện tại thật sự chẳng đáng là bao.

“Mười vạn đồng vàng? Sao ngươi không đi cướp luôn đi?”

Mai Lâm chưa kịp nói gì, Giland đã không vui. Hắn chỉ vào mấy trăm mẫu đất mà quát: “Nếu ngươi trồng ma dược trên đất này thì mười vạn đồng vàng còn đáng. Nhưng ngươi trồng toàn sắn thường thôi! Thứ này ăn nhiều còn trúng độc, dễ bị tiêu chảy. Trồng thứ này chẳng qua vì năng suất cao, dùng để nuôi ma thú thì tốt.”

Kellos cười khà khà: “Thấy đắt thì đừng mua. Sắn thì sao? Đây là giống sắn do tộc tinh linh chúng ta tỉ mỉ bồi dưỡng, độc tính đã được khống chế xuống cực thấp. Dù người ăn cũng chẳng sao, nhiều lắm thì cũng chỉ tiêu chảy như ma thú thôi.”

“Ai lại đi ăn thứ đó chứ! Mai Lâm lão bản, chúng ta chọn chỗ khác đi, bỏ nơi này thôi!”

Giland tức giận quay sang nhìn Mai Lâm, lại phát hiện hắn đang ngồi xổm bên ruộng sắn.

Mai Lâm nắm dây sắn giật lên, kéo ra cả một đống củ sắn to bên dưới. Nhìn củ sắn to như vậy, một mẫu đất này chẳng phải cho thu hoạch cả vạn cân sao?

Phải nói là không hổ danh tộc tinh linh – bậc thầy bồi dưỡng thực vật. Thứ này chẳng khác gì sắn trên Trái Đất, chỉ là vẫn giữ lại chút độc tố nguyên thủy. Nhưng qua bàn tay bồi dưỡng của tinh linh, thứ này ăn không chết người, ăn nhiều lắm thì chỉ gây tiêu chảy.

Mai Lâm phủi bụi đất trên tay, nhìn mấy trăm mẫu đất trước mắt mà mắt sáng rực. Hắn nghĩ đến công việc kinh doanh mình đang triển khai gần đây, không nói thêm lời nào, rút ngay thẻ ma tinh ra, nhìn Kellos nói: “Được, cứ theo giá ngươi nói. Mấy trăm mẫu sắn này, mười vạn đồng vàng, bán cho ta!”

Truyện liên quan