Quyển 1 · Chương 32: Hương vị ngon không gì cản nổi

Thiếu nữ đỏ mặt vội vàng chạy ra, nàng sợ chính mình nếu cứ đứng lại thêm chút nữa, nhìn thấy khuôn mặt tuấn mỹ vô song kia sẽ không bước nổi chân, sợ hãi chính mình sẽ mất mặt trước mặt Mai Lâm vương tử.

Không sai, trong cảm nhận của thiếu nữ này, Mai Lâm đã là vương tử của Học viện Ảo Thuật, là giấc mộng trong lòng nàng, không có bất kỳ tồn tại nào có thể thay thế được vị trí của Mai Lâm vương tử trong tim nàng.

Thiếu nữ nhìn thoáng qua chân gà trên chiếc lá rộng trong tay, phần thịt bên ngoài xương chân gà hiện lên vẻ óng ánh trong suốt, ánh mắt là thứ màu vàng kim mê người, bên dưới chân gà được lót vài lát chanh cùng vài múi chanh dây, những lát chanh tươi cắt mỏng cùng chanh dây đặt cạnh nhau tỏa ra hương cam quýt thanh mát, điểm xuyết thêm chút ớt đỏ khiến món ăn càng thêm phần tươi đẹp.

Thật là đẹp đâu.

Thiếu nữ chưa từng nghĩ có một ngày mình sẽ thấy móng gà đẹp đến vậy, nàng vươn ngón tay nhẹ nhàng cầm lấy một cái chân gà.

Nói thật, nàng chưa từng ăn qua móng gà, dù sao trong ý thức của nàng, thứ này cũng không được sạch sẽ cho lắm.

Ngửi hương thơm trên chân gà, do dự một lát, thiếu nữ hạ quyết tâm đưa chân gà vào miệng.

Nháy mắt, hương vị chua cay thơm ngọt bùng nổ trong miệng nàng, vị chua thanh mát tự nhiên của chanh trung hòa vị cay, khiến tổng thể khẩu vị càng thêm cân bằng.

Sự góp mặt của chanh dây mang đến tầng chua ngọt phong phú, khiến hương vị trở nên đa dạng và biến hóa khôn lường, phần thịt bám trên xương chân gà săn chắc, giàu độ đàn hồi, khi nhai, nước sốt ướp bên trong bỗng bùng nổ, một loại cảm giác thỏa mãn mang tên hạnh phúc tràn ngập toàn thân thiếu nữ.

Một tiếng khẽ kêu bật ra từ miệng nàng, lập tức thu hút ánh mắt của vô số người xung quanh.

Thiếu nữ lập tức thẹn thùng bưng kín miệng, nàng thật sự không ngờ, chân gà lại có thể ngon đến vậy, địa vị của món chân gà chanh dây chua cay trong lòng nàng phút chốc bay vọt lên cao, thậm chí khiến nàng nhất thời quên mất nhan sắc của Mai Lâm.

Nếu Mai Lâm biết được, chắc chắn sẽ khinh thường hừ một tiếng, rồi nói một câu nữ nhân đều là kẻ thiện biến.

Năm căn căn bản là không đủ! Thiếu nữ nhìn chiếc lá rộng chỉ còn lại nước sốt, không nhịn được vươn chiếc lưỡi hồng phấn nghịch ngợm ra liếm nhẹ một cái.

Ý thức được mình vừa làm động tác thất lễ, thân thể thiếu nữ khẽ run lên, bất quá may mà chắc không ai nhìn thấy.

Nghĩ vậy, thiếu nữ liếc nhìn xung quanh, phát hiện có không ít người đang nhìn chằm chằm vào mình, không còn cách nào, vừa rồi âm thanh nàng phát ra thật sự quá mức mê hoặc và quyến rũ.

Không ngờ bị nhiều người nhìn như vậy, thiếu nữ lập tức đỏ mặt, giậm chân định chạy đi, nhưng rồi như nghĩ ra điều gì, nàng xông tới trước mặt Mai Lâm, ánh mắt không hề nhìn vào gương mặt điển trai của Mai Lâm, mà dán chặt vào món chân gà chanh dây chua cay.

“Mai Lâm tiền bối, ta muốn thêm mười căn!”

Mai Lâm vui vẻ gói mười căn chân gà đưa cho thiếu nữ, thiếu nữ thẹn thùng nhận lấy rồi lập tức tăng tốc chạy khỏi trung đình.

Những người còn lại nhìn biểu cảm của thiếu nữ vừa rời đi, quan sát từng cử chỉ của nàng rồi rút ra một kết luận.

Cô gái đó thật sự rất đáng yêu... Không phải!

Là món chân gà chanh dây chua cay kia tuyệt đối siêu cấp ngon!

Mai Lâm gói cánh gà, đùi gà, gan gà, tim gà, đầu gà quay vào lá sen rồi đưa cho Philip và Chris.

Philip và Chris hoàn toàn tin tưởng Mai Lâm, tuy có chút e ngại nội tạng và đầu gà, nhưng họ vẫn vui vẻ nếm thử.

“Mai Lâm, cho ta năm căn chân gà!”

“Ta cũng muốn, ta cũng muốn, ta muốn mười căn!”

“Thứ này nhìn là thấy ngon rồi!”

Mai Lâm vội vàng nói: “Đừng gấp, đừng gấp, đừng giành, từ từ thôi, xếp thành hàng!”

Sinh ý hỏa bạo vượt xa tưởng tượng của Mai Lâm, một bên, Gavin nhìn chồng đồng vàng chất đầy trong hộp trước mặt Mai Lâm, đôi mắt đều tỏa ra ánh sáng xanh lục.

Tiếng thông báo thanh toán bằng ma tinh tạp không ngừng vang lên, đồng vàng rơi vào hộp tiền sắt leng keng rung động.

Kiếm tiền căn bản không thể ngừng lại!

“Ngon quá! Thật sự ngon quá! Ô ô ô!”

“Thơm quá, thật sự quá thơm.”

“Rốt cuộc làm thế nào ra được món này vậy!”

“Trước giờ ta ăn chẳng lẽ đều là cơm cho heo sao?”

“Đời ta như vậy là mãn nguyện rồi!”

Mai Lâm nhìn món chân gà chanh dây chua cay đã bán sạch, hắn biết ngay đám người chưa từng ăn đồ ngon ở thế giới này không thể cưỡng lại được hương vị chua cay hấp dẫn này.

Đùi gà kho và cổ gà cũng được ưa chuộng đặc biệt, hiện giờ cũng đã bán hết sạch.

Nhưng gan gà, tim gà và đầu gà bán không được tốt lắm, chỉ có phần hắn đưa cho Philip và Chris, còn lại không ai có chút ham muốn hay ý định mua.

Philip và Chris cũng đã ăn xong cánh gà, đùi gà và cổ gà, nhưng nhìn đến gan gà, tim gà cùng đầu gà vẫn còn hơi e dè.

“Mai Lâm, không ngờ ngươi lại bán đồ ở chỗ này.”

Mai Lâm ngẩng đầu liền thấy thầy Harrington đứng trước mặt mình, hắn giật mình vội vàng hỏi: “Thầy Harrington, chẳng lẽ nơi này không được phép bày quán sao?”

“À không phải, học viện không có quy định cấm bày quán, ta chỉ đến xem ngươi bán gì thôi.”

Giáo sư Harrington đã từng ăn món gà lá sen của Mai Lâm, ngày đêm đều thèm thuồng, nhưng dù sao hắn là thầy giáo, ngại ngần không tiện nhờ Mai Lâm làm cho một phần. Hôm nay nghe học sinh nói Mai Lâm bày quán bán gà lá sen ở trung đình khu giảng dạy, hắn lập tức từ văn phòng chạy tới.

Chỉ tiếc, Harrington vẫn đến muộn, món gà lá sen mà hắn ngày đêm mong nhớ đã bán hết, bao gồm cả đùi gà, cổ gà và chân gà chanh dây chua cay mới ra mắt.

Hiện giờ chỉ còn lại đầu gà quay, gan gà và tim gà.

Harrington có chút phân vân, nội tạng thì hắn thật sự không muốn ăn lắm, còn đầu gà quay, thứ này liệu có ngon không?

Bất quá đã đứng trước quầy hàng của học trò mình rồi, nếu không mua gì thì cũng không hay, hắn do dự một lát rồi nói: “Mai Lâm, cho ta một cái đầu gà quay, thêm chút gan gà và tim gà nữa...”

Được phép bày quán là tốt rồi, Mai Lâm sợ mình vi phạm quy định của trường, không ngờ thầy Harrington đến ủng hộ sinh ý của mình, hắn tiện tay lấy lá rộng gói mấy cái đầu gà quay, lại bốc một nắm gan gà và tim gà: “Thầy ơi, những thứ này tặng thầy.”

“Ừm, bao nhiêu tiền?”

“Thầy đến ủng hộ sinh ý của em, em sao có thể lấy tiền của thầy được?”

“Không được đâu, coi như thầy ủng hộ học trò thôi.” Harrington đưa tay đặt mấy đồng vàng xuống.

Mai Lâm không ngờ thầy mình lại cho nhiều đồng vàng đến vậy: “Thầy ơi, đầu gà quay một đồng vàng hai cái, còn gan gà và tim gà thì em chia theo trọng lượng, một phần cũng chỉ một đồng vàng, giá không đắt đâu, thầy đưa nhiều rồi.”

Harrington là đại sư luyện kim, căn bản không thiếu tiền, nghe Mai Lâm nói vậy hắn cười cười: “Vậy gói thêm cho ta một chút đi, ta mang về chia cho mấy thầy khác nữa.”

Mai Lâm lập tức gói kha khá đầu gà quay, gan gà và tim gà, Harrington nhận lấy rồi rời đi, hắn sẽ không ăn ở trung đình như đám học sinh này, hơn nữa nếu gan gà, tim gà và đầu gà quay không ngon thì phải làm sao?

Truyện liên quan