Quyển 1 · Chương 407: Penacony (88)

“Tôi thực sự bắt đầu thấy tò mò rồi đấy. Tại sao từng bước đi của ngươi đều đặt bản thân vào cảnh ngàn cân treo sợi tóc, mà lựa chọn ngươi chuẩn bị cho mình bao giờ cũng đi kèm với khao khát tự sát mãnh liệt như vậy?” Cái bóng tò mò hỏi, “Chẳng lẽ ngươi thực sự tin vào câu ‘rủi ro càng lớn, hồi đáp càng cao’? Tựa như không nhìn ra ngươi lại trung thành với công ty đến thế đâu.”

“Hừ, những điều ngươi không nhìn ra được còn nhiều lắm… thế nên ngươi cũng chẳng thể nhìn ra ta sẽ làm cách nào để thắng trọn tất cả đâu.” Aventurine lạnh lùng đáp.

“Với điều kiện là ngươi thực sự làm được.”

Aventurine nở một nụ cười đầy ẩn ý: “…Chúng ta hãy cứ chờ xem.”

Viên Đá Nền dưới chân đã biến mất, hóa ra đó chỉ là ảo giác do 【Đồng Hài】 tạo ra. Aventurine nghe thấy tiếng bước chân đứt quãng vang lên bên tai, anh ngoảnh đầu lại, chỉ thấy cậu bé người Avgin kia đang ở cách đó không xa.

Aventurine bước tới hỏi cậu bé xem đã tìm thấy bố mẹ chưa, đối phương đáp dĩ nhiên rồi, không chỉ có bố mẹ mà còn cả chị gái nữa, bốn người bọn họ vừa mới chơi trốn tìm ở đây xong.

Cậu bé chống hai tay ngang hông, cười đến mức mắt híp lại thành một đường chỉ: “Vui lắm ạ, trên đường đến đây, bố còn dẫn cháu đi xem ‘điện ảnh vỏ chuối’ nữa cơ.”

Giọng điệu của Aventurine đột nhiên trở nên rất dịu dàng: “Cháu muốn nói là ‘điện ảnh cuộn phim’ đúng không?”

“Đúng rồi, chính là nó đấy ạ. Ghép thật nhiều, thật nhiều bức tranh giấy lại với nhau là sẽ thành bức tranh tường biết chuyển động.” Cậu bé nghiêm túc nói, “Ghép cháu với bố, mẹ và chị gái lại với nhau là sẽ thành một gia đình.”

“Chú cũng thử đi ạ, chú ơi! Thấy chú lúc nào cũng ủ rũ mày mặt, ở trong công viên giải trí thì phải vui lên chứ.”

Aventurine gượng ép rặn ra một nụ cười, nhẹ nhàng gật đầu: “…Được.”

——

The Boys.

“Ryan?”

Homelander đẩy cánh cửa phòng ngủ của con trai ra, chiếc giường nhỏ đắm chìm trong bóng tối, ánh đèn ngủ màu cam tựa như ánh sáng hắt ra từ ngọn hải đăng.

Homelander thở dài, “Ryan, đừng giả vờ ngủ nữa, cha nhìn ra rồi.”

Ryan xoay người dưới chăn, quay mặt về phía ông: “Cha sắp đi bàn bạc với ê-kíp sản xuất về việc quay phim ạ?”

“Đúng vậy, chuyện đó rất quan trọng. Nó quyết định tầm ảnh hưởng sau này của con trong lòng người hâm mộ, chúng ta phải lấy con làm nhân vật chính, quay một bộ phim tài liệu tương tự như của Aventurine, ghi lại toàn bộ trải nghiệm từ nhỏ đến lớn của con——con biết đấy, việc này rất tốn sức. Cha hy vọng con có thể ngủ trong vòng nửa giờ sau khi cha ra ngoài, được không?”

“Vâng ạ.”

“Tịch thu điện thoại trước đã.”

Ryan miễn cưỡng rút chiếc điện thoại từ dưới gối ra giao cho Homelander, trên màn hình đang phát bản nhạc đồng nhân của Aventurine, chẳng cần đoán cũng biết trước khi ông bước vào, cậu vẫn luôn trốn trong chăn lướt video.

“Cha ơi, con thấy mình không bằng anh ấy.” Ryan nhỏ giọng nói, “Con không có trải nghiệm tuổi thơ như anh ấy, cũng chẳng có vận may như anh ấy…… Con không thể trở thành anh ấy được.”

“Không, con có thể, thậm chí con còn làm tốt hơn nó.” Homelander vuốt ve đỉnh đầu con trai, “Con không thấy chúng ta cũng có thể đại diện cho 【Bảo Hộ】 sao? Hơn nữa Aventurine lại thích giở trò quỷ quyệt, gian xảo hơn, còn con…… Ryan, con tốt bụng, dũng cảm, chính trực, tin cha đi… con giống một anh hùng hơn nó nhiều.”

“Nhưng mà……”

Điều cậu không dám nói với cha mình là, kể từ khoảnh khắc Aventurine đập vỡ 【Đá Nền】 của chính mình, dùng mưu kế qua mắt Sunday, cậu đã trở thành fan của anh giống như đông đảo người ủng hộ Aventurine trên mạng. Chỉ là với vị thế là con trai của Homelander, chuyện này mà lộ ra thì quá mất mặt, Homelander tuyệt đối không cho phép. Chưa kể nhìn từ dư luận gần đây, Homelander đang có ý định biến cậu thành một “Aventurine” thứ hai.

Nhưng cậu không thể trở thành Aventurine, cũng không muốn trở thành Aventurine, cậu chỉ đơn thuần muốn dùng siêu năng lực của mình để cứu người——nhưng cha lúc nào cũng tìm cách phức tạp hóa chuyện này, thậm chí còn tự đạo tự diễn một vụ cướp.

“Ryan, nghe cha nói này.” Homelander nghiêm túc nhìn cậu, “Con có biết điều mà người hâm mộ của Aventurine khao khát nhất là gì không?”

“Aventurine ạ?”

“Không không không, con hoàn toàn sai rồi.” Homelander đính chính, “Là một người *giống như* ‘Aventurine’, một kẻ có trải nghiệm tuổi thơ bất hạnh, đẹp trai, tự tin, mạnh mẽ và thông minh. Nhưng vấn đề là ở Mỹ có một kẻ như vậy không? Không hề! Không chỉ nước Mỹ, mà trên toàn thế giới cũng chẳng có!”

“Nhưng Ryan này, chúng ta sẽ tạo ra một người như thế, vậy nên chúng ta đã mời những biên kịch và đạo diễn hàng đầu thế giới, họ sẽ tạo cho con một xuất thân và gia cảnh phù hợp nhất, chỉ cần con có thể thu gom toàn bộ tỷ lệ ủng hộ từ fan của Aventurine…… Ryan, tin cha đi, rồi sẽ có ngày con phải cảm ơn cha đấy.”

——

「Aventurine chơi cùng cậu bé một ván game quả cầu chuột lang và thành công đạt điểm số cao, khi anh hứng khởi muốn chia sẻ với cậu bé thì lại phát hiện xung quanh trống rỗng, chẳng có một ai.」

「“…Vô vị.”」

「Anh tiếp tục đi về phía trước, khi tới trước một chiếc máy bắn bi, cái bóng đằng sau thở dài một tiếng thượt.」

「“Sao không nói gì đi?” Aventurine ngoái lại nhìn hắn một cái.」

「“Ngươi quả thực đã khơi dậy sự hứng thú của ta… Ta thừa nhận trên người ngươi vẫn còn vài điểm mà ta chưa hoàn toàn thấu hiểu.”」

「Aventurine hừ lạnh một tiếng: “Lần này ngươi thành thật đấy.”」

「“Thành thật là một trong số ít những phẩm chất quý giá của ta, không cần phải cố ý nhấn mạnh. Có thấy khu mê cung kia không? Trước khi ngươi bước ra khỏi đó, ta có thể hiểu rõ ngươi một cách triệt để.” Cái bóng nói, “Hành trình công viên điện ảnh của chúng ta vẫn chưa kết thúc, chiếc đèn kéo quân của ngươi cũng đang tiếp tục… và ta không ngại kéo dài quá trình này thật dài thật dài đâu.”」

「Aventurine nương theo tiếng của cậu bé đi vào bên trong một khu mê cung, tại một con đường cùng, Aventurine nhìn thấy trên mặt đất đang đặt một chiếc xiềng xích.」

「“Đây là……”」

「“Cần chút gợi ý không? Đây là một chiếc xiềng xích, khóa trên người ngươi đấy. Khoản 【công việc】 đầu tiên gã đàn ông đó giao cho ngươi, hũ vàng đầu tiên ngươi kiếm được… ta nhớ rõ từng mảy may đấy nhé. Chính ngươi đã quấn cái xích sắt này vào nắm đấm, đó là công cụ duy nhất mà ngươi có thể tìm được. Sau đó, trong khu mê cung ấy, ngươi……”」

「Aventurine nghiến răng nghiến lợi: “…Câm miệng đi.”」

「Cái bóng có phần hả hê trên nỗi đau của người khác: “Ồ… ngươi không muốn đối mặt với đoạn quá khứ đó sao? Không muốn thừa nhận cái mạng này của ngươi chỉ đáng giá sáu mươi Ta'amba?” Cái bóng cười nhẹ, “Theo ta thấy, cả hai đều không phải là đáp án bình thường… Ngươi từ chối đối mặt với nó, chỉ vì nó chứng minh cho sự yếu đuối của ngươi.”」

——

Chainsaw Man.

“Này này, cái gã này bị làm sao thế hả? Sao cứ xát muối vào vết thương người ta thế? Aventurine không thể đấm tan xác hắn ra được à?”

Cái bóng này đúng là lắm lời thật, lắm lời đến mức cả Denji cũng không chịu nổi nữa. Chẳng khác nào con muỗi bay qua bay lại vào ban đêm, chuyện nó cắn ngươi chỉ là phụ, chủ yếu là muốn làm ngươi phát điên lên.

“Sao mà đấm tan được? Cái bóng đó là hình chiếu nội tâm của Aventurine, cũng là một phần của Aventurine.” Hayakawa Aki thở dài, “Hắn ta dường như đang làm lung lay Aventurine? Tôi không biết tại sao hắn lại làm vậy…… nhưng hắn đang phơi bày cái mặt ẩn giấu, không ai biết đến mà Aventurine đang cố che giấu ra.”

Truyện liên quan